Nhà kho trước mắt này thật ra đúng ngay phía dưới trạch viện của Triệu Tiến đang ở, trên mặt đất bày la liệt rương gỗ rương sắt, đặt chồng lên cao ba tầng. Đây cũng là Như Huệ nhắc nhở đêm qua, nói đồ đã nặng nếu như còn chất chồng quá cao sẽ làm cho rương đặt bên dưới bị hư hỏng, đến lúc đó vận chuyển cũng không dễ dàng. Mượn ánh lửa chiếu rọi còn có thể nhìn thấy rương gỗ đều là dùng đinh sắt đóng cứng, trên rương sắt còn dùng khóa sắt khóa lại.
Như Huệ mỉm cười.
- Thuộc hạ không có công sức gì chỉ giúp cầm lồng đèn.
Thạch Mãn Cường và Cát Hương đưa đèn lồng trong tay cho y, Triệu Tiến chỉ vào cái rương gần nhất, Lưu Dũng đi lên dùng búa cạy mở.
Khi nắp rương mở ra, mọi người đều không kìm lòng nổi hít vào một hơi, bạc nén ngập cả rương, bên ngoài mỗi nén bạc có chút biến thành màu đen, chắc hẳn đã nằm yên đấy rất lâu.
- Đây không ít hơn ba ngàn lượng.
Anh mắt Chu Học Trí căng ra hết cỡ.
Như Huệ cười nói.
- Mỗi cái rương như thế này chứa khoảng chừng hai ngàn hai trăm lượng.
Mở đến rương kế tiếp, từng cái rương được mở ra, mỗi lần là một rương giống như rương đầu tiên. Tất cả mọi người đều hít ngược vào một hơi. Bề ngoài nén bạc trong rương có cái đen đi một chút, có cái lại sáng rực, nhưng cân nặng cũng không ít hơn, tổng cộng hai mươi bảy rương.
Như Huệ cười nói.
- Bạc trắng sáu vạn lượng, chỉ chê nhiều không chê là ít được.
Mấy người huynh đệ Triệu Tiến cũng đã cởi áo ngoài, cân nặng mỗi rương cũng không nhẹ, bọn họ ai cũng mệt mỏi toàn thân nhễ nhãi mồ hôi, nhân lúc mở rương cũng thay phiên nhau nghỉ ngơi được một chút.
Mở xong một rương gỗ lớn, Lưu Dũng vừa muốn xông tới mở một rương gỗ khác, Như Huệ lại chỉ một cái rương sắt nói.
- Làm phiền mở cái này trước.
Lưu Dũng quét mắt nhìn lướt qua xung quanh, nhận ra rương sắt lớn như vậy cũng có chừng hai mươi cái, rương sắt không lớn, chính y cũng muốn xem thử, lúc này Thạch Mãn Cường bỗng dưng vội vàng hô lên.
- Hai người cùng nhau mở, bằng không sẽ bị thương, rương sắt này rất nặng.
Chuyển rương sắt xuống, dùng búa đập ra, mọi người chết lặng vô cùng khiếp sợ. Còn đang hít vào một hơi đã nghe Chu Học Trí la lên một tiếng. Dưới ánh lửa chiếu rọi cả một rương vàng thỏi xếp chỉnh tề tỏa ra kim quang chói lọi.
Từng cái rương sắt đều giống như thế, mỗi một thỏi vàng bên trong đều tỏa ra hào quang, đợi mười chín cái rương mở ra hết, Như Huệ lại cười nói.
- Hoàng kim khoảng chừng hai ngàn năm trăm lượng, các vị biết tại sao nhìn sáng rực như mới không? Tên Viên Tín kia hằng ngày khi trời tối đều mở ra lau chùi.
Cát Hương đứng như phỗng tại chỗ than một câu.
- Ái chà, cộng cả trong chùa và nhà họ Tiết, chỉ khoảng chừng mười mấy vạn lượng bạc.
- Vận Hà không ở Từ Châu, Hoàng Hà còn đây, quan đạo còn đó, Từ Châu vẫn như trước liền kề với Hà Nam và Sơn Đông, hàng hóa nam bắc phải đi qua Từ Châu, muối lậu cũng phải đi qua Từ Châu. Hạ viện bổn tự rải rác khắp nơi, cấu kết với quan phủ, người làm việc cũng nhiều, những việc làm ăn này đều thoát không khỏi, đều phải chia tiền cho bổn tự. Bổn tự còn là một trong những ổ chứa đồ kẻ gian lớn nhất Giang Bắc, không cần phải nói đâu xa, hảo hán ở Lỗ Dự Hoài (bao gồm ba tỉnh Hà Bắc, Hà Nam, Sơn Đông), muốn thủ tiêu tang vật cũng thông qua bổn tự.
Như Huệ chậm rãi giải thích, mọi người nghe rất rõ ràng, Chu Học Trí bên đó hơi có vẻ chán nản.
Triệu Tiến gật đầu mấy lần, lời của Như Huệ chính là nói nguồn gốc của những thỏi vàng bạc này, cũng là đang nói ra con đường phát tài. Từ Châu nằm ở trên quan đạo then chốt, Vận Hà lụi bại, nhưng vẫn còn Hoàng Hà dùng để vận chuyển đường thủy, nối liền với phủ Hoài An là nơi sản xuất muối phủ Hoài, bên trong đó quá nhiều thứ có thể làm.
- Tuy nhiên mấy ngày nay thuộc hạ làm phương trượng, nhân tiện đó tra xét kiểm kê. Công việc làm ăn mấy năm nay Vân Sơn Tự lớn nhất là buôn bán sắt, điều này khiến cho thuộc hạ có chút hồ đồ, không biết có phải bọn Viên Tín dùng mưu mẹo nào đó trên các khoản mục hay không. Nếu như dựa theo các trương mục tính toán. Bổn tự buôn bán sắt lời lãi hơn sáu vạn lượng bạc.
Giọng điệu Như Huệ ngắt ngứ, chính bản thân y cũng không tin tưởng cho lắm.
Lưu Dũng lau mồ hôi trên đầu, tiếp lời.
- Buôn sắt! Buôn bán sắt ở Từ Châu, còn không phải mua sắt ở nhà họ Từ sau đó bán lại hay sao.
Nhà họ Từ ở Từ Châu, đây là gia đình giàu có bậc nhất Từ Châu, dưới tay có hơi mấy ngàn tráng đinh. Lẽ ra kẻ giàu có như vậy sớm nên hoàng hành ngang ngược ở Từ Châu, không phải xung đột với Triệu Tiến và Vân Sơn Tự thì cũng nên liên thủ. Nhưng thực ra giữa tất cả lại không có qua lại gì, Triệu Tiến và Từ gia cũng không có xung đột gì, qua lại duy nhất là Triệu Tiến mua không ít nguyên liệu sắt của Từ gia, Từ gia mua của Triệu Tiến không ít rượu trắng.
Cá lớn nuốt các bé, kẻ giàu có không có nói điều nhân nghĩa gì, Từ gia này sở dĩ có thể yên ổn không quấy nhiễu lẫn nhau với Vân Sơn Tự nhiều năm, sau khi Triệu Tiến phất lên cũng không có xung đột, nguyên nhân rất đơn giản. Từ gia ở phía Bắc Hoàng Hà, Triệu Tiến và Vân Sơn Tự đều ở phía Nam Hoàng Hà, sông lớn cuồn cuộn chính là ranh giới tự nhiên ngăn cách hai bên. Ở thời đại này, qua sông Hoàng Hà tuy rằng không phải việc khó khăn, nhưng cũng không dễ dàng gì, có ngăn cách này, tất cả muốn xung đột đều phải suy nghĩ đắn đo là có lợi cho mình hay không.
Mấy ngàn tráng đinh của Từ gia không phải dùng để võ bị, mà là cần cho sản nghiệp của nhà bọn họ, mỏ than và quặng sắt của Từ Châu đều ở bờ bắc Hoàng Hà, ba mảnh đất Trà Thành, Cảnh Sơn và Trấn Khẩu Áp tạo thành tam giác. Khai thác than, đào thiết, nấu sắt rèn sắt, mỗi một nơi đều cần rất nhiều nhân lực, số người này chỉ có thể là thanh niên cường tráng, tuy những tráng đinh chỉ làm làm việc chân tay, nhưng lấy bất kỳ ai trong đó đi ra ngoài sống mái với nhau cũng không phải không được, cứ như vậy tự nhiên lại trở thành sức mạnh.
Dụng cụ bằng sắt của Từ Châu đều được cả nước sử dụng, Từ gia tự nhiên cũng theo đó giàu có thế lực hùng mạnh, nhưng dụng cụ nằng sắt dù sao không phải đồ hiếm lạ, dù buôn bán thế nào, làm sao có thể kiếm được món lợi lớn cho được?
Ngay cả Như Huệ cũng mơ hồ, những người khác càng không biết, tuy nhiên tất cả cũng không có để suy nghĩ này trong đầu quá lâu, trong nhà kho không ít hơn mười vạn lượng bạc trắng, đều thu hút toàn bộ ánh mắt mọi người nhìn chăm chú.
Mấy người bọn huynh đệ Triệu Tiến đều cởi trần nửa người trên. Tuy nói bọn họ cả ngày thường xuyên rèn luyện thân thể, mỗi người đều mạnh khỏe, nhưng những rương này quả thật rất nặng. Chuyển từng cái xuống, mồ hôi ướt đẫm cả người.
Mệt thì cũng mệt, nhưng mỗi người đều vui vẻ phấn chấn, hơn nữa đều ánh mắt nóng rực nhìn những rương này, vàng thật bạc trắng trước mắt, chút xíu này có đáng là cái gì. Nét chán nản trên mặt Chu Học Trí đã biến thành cười khổ, y vốn cho rằng cái ghế sư gia là của mình, chưa từng nghĩ bị tên Như Huệ này đến sau lại ngồi lên, trong lòng Chu Học Trí đương nhiên sẽ không dễ chịu. Nhưng nhìn thấy tài vật nhiều thế này, nhìn đi nhìn lại vẫn còn nhiều rương như thế chưa được mở ra, y cũng chỉ có thể tâm phục khẩu phục. Đối phương đặt ra món tiền lớn có được chỗ này cũng là chuyện hợp lý đúng lẽ.
Rương tiếp theo so với những rương mở ra trước đó còn lớn còn dài hơn, nhưng trong lúc chuyển đi lại cảm giác không nặng như thế.
Như Huệ đứng bên cạnh nói.
- Thuộc hạ cũng không nghĩ tới võ bị của Vân Sơn Tự lại chỉnh tề như thế, thứ này hẳn gọi là miên giáp, có bốn mươi bộ.
Từng rương được mở, mũ giáp bên trong lộ ra, nhìn thấy miên giáp này, tất cả đều kinh hãi la thầm. Vật này tuy rằng nặng nề, nhưng thật sự có thể chống lại được cung tên đao bén. Mặc miên giáp vào xung phong ra trận quả thật là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, là trang bị quan trọng trên chiến trường.
Triệu Tiến ngược lại thần sắc thản nhiên, áo giáp tự hắn cải tiến đã bắt đầu được tạo ra, loại khôi giáp kia còn nhẹ hơn so với miên giáp, nhưng khả năng bảo vệ cũng không yếu hơn, miên giáp đã không còn quan trọng lắm.
- Thứ tốt, thứ tốt!
Thạch Mãn Cường vừa khen ngợi, vừa giơ tay sờ thử.
Lúc này ánh lửa trong đèn lồng có chút lu mờ, ở chỗ này quá lâu, nến cũng cháy sạch từ lâu. Đôi mắt Triệu Tiến nheo lại, đi đến rương được mở ra ở trước mặt, giơ tay cầm lên một tấm miên giáp hoàn chỉnh, mở miệng nói.
- Lấy thêm nhiều đèn lồng lại đây, phải sáng hơn.
Chu Học Trí bên đó vội vàng bước nhanh đi ra khỏi kho hàng, Triệu Tiến sau khi nhận lấy đèn lồng, lại nhìn kỹ qua mấy lượt nói.
- Các huynh đệ có nhìn ra cái gì hay không? Có phải rất giống với miên giáp của chúng ta?
- Miên giáp chính là miên giáp, đương nhiên phải giống nhau.
Như Huệ cười nói, ngay sau đó cảm thấy không đúng, vội vàng ngưng lại.
Trần Thăng đi tới gần nói:
- Hẳn là từ một nơi làm ra.
Đổng Băng Phong cũng đi tới gần nhìn qua mấy lượt, gật gù nói.
- Rất giống.
Thạch Mãn Cường giao đèn lồng trong tay cho Cát Hương, đi qua xem xét kỹ càng hồi lâu, sau đó nói.
- Đầu đinh và mấy miếng sắt quả thật giống như chúng ta, ít nhất cũng rèn đúc từ một nơi mà ra.
- Nghe những sư phó dạy cưỡi ngựa cho bọn binh lính nói, thứ miên giáp này làm ra rất tốn công sức, mặc vừa nóng vừa nặng, cho nên ít người mặc. Người tạo ra cũng ăn bớt ăn xén nguyên liệu khá nhiều, vốn rất ít người mất công làm ra thứ này. Lại còn thêm rất dễ dàng bị nhận ra.
Triệu Tiến giải thích mấy câu, Như Huệ gật đầu.
Chu Học Trí đã cầm đèn lồng chạy trở lại, trong kho cũng trở nên sáng rõ lên nhiều, Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Học Trí, khi những giáp trụ binh khí Hà Vĩ Viễn cho nhập kho ngươi có biết không?