Nghe thấy danh hiệu này, người lo lắng lập tức không nói ra lời rồi, ý nghĩ trong lòng bọn họ giống nhau. Mấy người Triệu Tiến cưỡi ngựa sang bên đó, doanh địa ồn ào huyên náo tức thì yên ắng.
- Hóa ra là Tiến gia.
Còn chưa đợi bọn họ cảm thán ra những lời này, doanh địa kia lại bùng phát xôn xao hẳn lên, người dưới thành trên thành sợ tới mức nhảy dựng, đều cho rằng bên kia sắp đánh sang đây rồi.
- Tiến gia phải chủ trì công đạo cho chúng tôi.
- Tiến gia cậu không phải nói bên trong thành có khao thưởng, cấp dưỡng chôn cất sao?
- Quan phủ làm ra trò này thật khiến cho lòng người ta nguội lạnh. Chúng ta liều chết liều sống phải rơi vào kết cục này sao?
Tâm tình phấn chấn, mỗi người đều đang hô to, Triệu Tiến trong mắt bọn họ, đó chính là đại nhân vật nói lời giữ lời, trước đó lại hứa hẹn với tất cả như vậy, lẽ dĩ nhiên phải tìm hắn đến kể khổ kể cực.
Triệu Tiến ngồi trên lưng ngựa, không bận tâm đến những hương dũng đoàn luyện hò hét, nhìn vẻ mặt bọn họ kích động. Những người này đến từ thôn làng Từ Châu, là kết cục gắn kết giữa người chuộng võ và gia tộc quyền thế khắp nơi Từ Châu. Bọn họ không có danh phận gì, nếu như đang lúc thái bình, có lẽ thành tấm chắn hộ vệ thôn làng, nếu như là lúc loạn lạc, e rằng là không ổn chút nào. Bên ngoài thành trì không có vương pháp, bọn họ chỉ ở thôn làng có cá thịt để ăn, hoặc là thành trộm cướp, làm hại một phương.
Những người này so với tráng niên bình thường thì đều là người thấy qua máu trải qua chiến trận, ít nhiều biết chút ăn ý cũng có chút tâm tình, giống như với những trộm cướp thổ phỉ kia, những người này còn có máu tanh, còn có lương tâm, gốc rễ bọn họ còn ở thôn làng Từ Châu.
Triệu Tiến vừa nghĩ như thế, vừa giơ cánh tay lên, mở miệng hô lớn.
- Tất cả yên lặng một chút, hãy nghe ta nói.
Hắn vừa hô vừa thúc ngựa chạy tới, không bao lâu, những hương dũng đoàn luyện tâm tình kích động này đều yên tĩnh chốc lát, vẫn còn phải nể mặt mũi của Triệu Tiến.
Triệu Tiến dừng ngựa lại, ở trên ngựa lớn tiếng hô vang.
- Nếu như các vị tin tưởng Triệu mỗ, ngay ở chỗ này đợi một ngày nữa. Triệu mỗ vào thành xin lệnh cho các vị. Không thể khiến cho tất cả đổ mồ hôi, đổ máu lại phải rơi lệ. Nhất định phải bù đắp đủ mất mát lần này, cấp dưỡng chôn cất cũng không thiếu một xu.
- Quan phủ không cho làm sao bây giờ? Hôm qua Tiến gia ngài nói thế nào.
Bọn người luyện võ coi trời bằng vung, đang tức giận đầy đầu, cũng bất chấp kính sợ cái gì.
Triệu Tiến lớn tiếng nói.
- Nếu như ngày mai quan phủ không cho, Triệu mỗ tự mình ra phần bạc này, tuyệt không bạc đãi các vị.
Bắt đầu tràng diện còn có chút hỗn tạp, sau khi nói ra những lời này, từ trước tới sau gần hai ngàn người từ từ an tĩnh lại, tất cả đều không thể tin nổi nhìn Triệu Tiến.
Triệu Tiến lúc trước đã từng hứa hẹn như vậy, ai cũng cho rằng đó chỉ là nói chỉ để nói mà thôi, cứu được Từ Châu, dựa vào cái gì nhà mình phải ra tiền, hết mực khách khí mà thôi. Nhưng đến cục diện này, lời kia cũng không phải khách khí rồi.
Đợi cảnh tượng cuối cùng đã an tĩnh lại, nhìn vẻ hoài nghi và khó hiểu trên mặt mọi người, trên mặt Triệu Tiến hiện lên nét tươi cười, lại lớn tiếng hỏi.
- Triệu Tiến ta tự lấy tên họ và sản nghiệp của mình bảo đảm. Các vị chẳng lẽ còn không tin được sao?
Tràng diện lại an tĩnh, đến cuối cùng có người ra tiếng hô.
- Tiến gia nói như vậy, tôi tin.
Lời mào đầu giống như thế này, chốc lát đã khiến cho tràng diện một lần nữa sôi trào lên. Tất cả ngươi một câu, tôi một tiếng, lời nói ra đều không khác nhau lắm.
- Tiến gia một lời đã định. Chúng tôi tin.
Triệu Bảo Chính nghĩa khí ngút trời, quả nhiên là nhân vật giống như mưa đến kịp lúc.
- Trụ chống trời một phương Từ Châu chúng ta.
Triệu Tiến ở trên ngựa cười không ngừng ôm quyền gật đàu, đáp lời mọi người, tình cảnh này làm cho bọn hương dũng đoàn luyện càng thêm cao ngạo. Trông lòng những kẻ đứng đầu thôn làng kia đang cân nhắc, có nên tìm đến đầu nhập vào Triệu Tiến hay không. Bọn họ cũng có thể nhìn thấy người quen trong Triệu Tự Doanh, hóa ra những người không có tiền đồ kia, hiện tại người nào người nấy đều tinh thần phấn chấn, cũng thấy được Triệu Tự Doanh này là một nơi dưỡng ra được người có tiền đồ.
Triệu Tiến lớn tiếng nói.
- Các vị huynh đệ, đêm nay Triệu mỗ mời tiệc. Rượu thịt đầy đủ, danh tửu Hán Tỉnh đầy đủ. Ăn uống thật phủ phê một đêm, ngày mai đợi tin tức tốt.
Nói xong những lời này, tiếng trầm trồ khen ngợi và hoan hô bùng phát ra, danh tửu Hán Tỉnh lúc nhàn rỗi không uống được hơn nữa bởi vì giá đắt vẫn không thể uống cho đã miệng khiến cho người ta cảm thấy không đủ cơn ghiền. Lần này không ngờ đưa đến đầy đủ, khiến cho tất cả mọi người hưng phấn hẳn lên.
- Tạ ơn Tiến gia.
Co ngươi hô to ở bên dưới, không ít người đều theo đó hoan hô.
Lúc này, Triệu Tiến ở trên ngựa giơ tay ra hiệu mọi người yên lặng, sau đó xoay người xuống ngựa, nâng cao thanh âm nói.
- Chư vị và Triệu mỗ kề vai chiến đấu vào sinh ra tử, cứu vớt thành Từ Châu này. Các vị không nên cảm tạ ta, mà là ta phải tạ ơn chư vị.
Sau đó nói xong, trịnh trọng việc này mọi người hướng đằng trước thở dài thật sâu, cảnh tượng đầu tiên là an tĩnh, lập tức lại xôn xao. Những đầu mục đứng ở mấy hàng đằng trước đều luống cuống không kịp đáp lễ, cũng có người tay chân không biết để đâu quỳ ngay trên mặt đất.
Một đám đại hán khôi ngô vào lúc này đều không ngừng kéo căng, không ít người nước mắt càng chảy càng nhiều, cảm thấy chém giết và tủi cực vân vân gì đó đều đáng giá, đi theo Tiến gia mấy lần như vậy nữa cũng không coi vào đâu.
Sau khi Triệu Tiến thăm hỏi xong, chỗ cổng thành có xe ngựa chất vò rượu chở về bên này, Triệu Tiến lúc này mới xoay người lên ngựa, mở miệng nói mình còn có việc phải lo liệu sáng mai nhất định có lời phân phó cho mọi người. Tất cả luống cuống không kịp trả lễ đưa tiễn, mắt dõi theo Triệu Tiến và mấy huynh đệ cưỡi ngựa về thành.
Theo Triệu Tiến rời thành đến khi về thành, ánh mắt Vương Triệu Tĩnh nhìn hắn vẫn rất phức tạp. Phen này Triệu Tiến làm như vậy y dĩ nhiên hiểu rõ, mua lấy lòng người, song cách làm này ai cũng moi không ra vết tích rồi. Chính quan phủ không bằng lòng ra tiền khiến cho lòng người lạnh lùng, vậy cũng đừng trách người khác nhân lúc trống rỗng mà vào.
Chẳng qua lúc vừa rồi Triệu Tiến bái tạ, đã là thay mặt Từ Châu, giống như hắn chính là Từ Châu, nhưng tâm tình như vậy tất cả đều cảm thấy đúng lý đúng lẽ.
Triệu Tiến rời khỏi thành dạo qua một vòng, lúc trở về phòng thủ thành Từ Châu đã khác với lúc trước, số trú quân cổng thành các nơi đều tăng lên gấp đôi, còn có kỵ binh không ngừng vào ra cổng thành, lui tới lùng bắt dò hỏi.
Tình cảnh như vậy cũng làm cho đoàn luyện hương dũng trong doanh địa có chút khẩn trương, tâm tư rất mau đã hiểu được quan phủ vì sao làm như thế. Lúc trước cái gì cũng đáp ứng bởi vì trong thành trống không, hiện tại dám lột mặt nạ cái gì cũng không nhận, đó là bởi vì đã nắm chắc cái ngọn.