Đồng tri châu bên đó vừa vào đến, tất cả không thiếu người nào đều đứng lên chào hỏi, khách khí một lượt lại ngồi xuống, các vị trong nha môn đều đứng ở một bên, Vương Triệu Tĩnh cũng theo đó đứng ở một bên.
Tri châu Đồng Hoài Tổ ở Từ Châu đã mấy mươi năm, cũng không khách sáo quá nhiều, đi thẳng vào vấn đề cần nói.
- Chư vị, việc lưu dân Sơn Đông vào địa phận tất cả chắc đều đã nghe nói.
Đồng tri châu chậm rãi nói chuyện, đem những lời Dương cử nhân mới nói vừa rồi xào qua nấu lại một lượt.
- Cũng không cần phải lo lắng quá nhiều, bọn chúng chưa chắc có thể qua được Hoàng Hà vào thành trì Từ Châu đồ sộ, lưu dân không đáng nhắc đến làm sao có thể lay động chứ đừng nói gì khác. Chư vị nhìn xem gia quyến con cháu Chu tham tướng đã bao giờ rời thành chưa. Lão tướng dày dạn sa trường như ông ta cũng yên tâm lương thực sung túc, hộ dân hơn mười vạn trong thành.
Tất cả gật đầu liên tục, lời Đồng tri châu nói điều có đạo lý, rất nhiều người lúc đến hoảng hốt, nhưng bây giờ đều an lòng không ít, việc can hệ tới bản thân mình, tất cả đều không có đưa đẩy gì, ra người xuất tiền rất hăng hái.
Đồng tri châu nghiêm nghị ra lệnh.
- Tuy nhiên trong lưu dân phần đông là trộm cướp liều mạng, vô cùng gian xảo. Trần Vũ bắt đầu từ nay về sau, cổng thành các nơi đều phải tăng cường tra xét với dân chúng vào thành, tránh khỏi bị kẻ giân lẫn vào. Vương tiên sinh, ngươi sắp xếp sứ giả đi các nơi đưa tin, các huyện thành đề phòng, thôn trại hương dũng dân cường tráng các nơi, phải nghiêm thủ đất của mình, không được thừa cơ tự ý ra tay, làm hại địa phương, người vi phạm nghiêm trị.
Sau khi nói xong, Đồng tri châu đứng dậy, mọi người bên dưới sửng sốt, nhìn lẫn nhau, có người không nhịn nổi nói.
- Thái tôn, Chu tham tướng mang hết chủ lực trong tay rời đi rồi. Để ổn thỏa mọi mặt, có phải triệu tập bọ phận hương dũng dân đoàn có thể dùng vào thành hay không.
Ánh mắt của mọi người đều chiếu thẳng về bên phía Triệu Chấn Đường, trên dưới Từ Châu hương dũng dân đoàn có thể sử dụng. Một cái là ở Vân Sơn Tự, đáng tiếc đã "Phản loạn bị diệt", một cái là thợ mỏ thợ rèn của Từ gia, chỉ có điều là đang ở bờ bắc sông Hoàng Hà, đoán chừng hiện tại đang bận rộn hộ vệ nhà mình, một cái khác, đó chính là Triệu Tự Doanh.
- Phòng giữ của thành này đã đầy đủ, làng xã xung quanh chẳng lẽ không cần phải phòng giữ sao. Lúc này chính là lúc phòng thủ nghiêm ngặt, sao có thể để cho kẻ gian có cơ hội trà trộn vào trong thành.
Đồng tri châu nói thẳng vấn đề thông suốt hết mọi nẻo.
Mọi người cũng không phản bác gì, lại nói lời vừa rồi của Đồng tri châu cũng có đạo lý. Thành Từ Châu quả thật không cần lo lắng gì cả, có sĩ thân và Thư biện muốn nói lại thôi. Đồng tri châu nói chuyện đến đây, tất cả chỉ có thể dựa theo lời y nói mà làm.
Tri châu Đồng Hoài Tổ nói xong những điều đó, liếc mắt nhìn Triệu Chấn Đường và Trần Vũ đứng ở đầu hàng. Phát hiện thần sắc hai người bọn họ không có gì khác thường, điều này thật sự khiến cho Đồng Hoài Tổ cảm thấy kỳ quái. Tuy nhiên hiện tại cực kỳ phức tạp, Đồng tri châu nói khách khí hai câu đã xoay người rời khỏi.
Đi trên hàng lang, Đồng tri châu đột nhiên nghĩ đến, nếu như lưu dân thật sự lại đây, bọn họ chắc chắn sẽ không đi chuốc lấy khó khăn đánh thành Từ Châu, dọn sạch thôn làng mới dễ dàng nhất. Đám người Triệu Tiến kia sẽ bị mười bạn lưu dân nhấn chìm hay không, đây không phải chuyện xấu. Đến lúc này thì có thể lấy tửu phường vào tay, trên mặt Đồng tri châu hiện lên nét tươi cười.
Trên mặt Dương cử nhân bên kia cũng lộ ra nét cười, ngay sau đó nhận ra được có người đang nhìn chằm chằm vào mình, quay đầu nhìn lại, chính là ba người Triệu Chấn Đường, Trần Vũ và Vương Triệu Tĩnh. Thân là cử nhân thật đúng là không có gì phải sợ hãi, Dương cử nhân thu nụ cười lại, thản nhiên đứng lên rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của Dương cử nhân, Trần Vũ oán hận nói.
- Thằng ranh con này gặp Tri châu trước, không cho đoàn luyện xung quanh vào thành chắc chắn là chủ ý của hắn bày ra.
Tất cả cùng ở nha môn, bên trong này gió thổi cỏ lay đều có thể biết hết, Dương cử nhân trước đó được cho vào bái kiến, đương nhiên giấu giếm không được người khác.
Triệu Chấn Đường lắc đầu nói.
- Cũng tốt, chính đám tiểu tử kia cũng không muốn trở về đây, bên này không cho vào thành, thật đúng là làm ra cùng một việc.
Trên mặt Trần Vũ tràn đầy lo lắng, mở miệng nói.
- Đệ thật không lo lắng đứa nhỏ nhà chúng ta. Mười vạn lưu dân, cho dù tay không binh khí cũng có thể giết người, bọn chúng còn ở ngoài thành, hai chúng ta đi nói thử xem.
Biểu tình trên mặt Triệu Chấn Đường lại biến thành cười khổ, ông bất đắc dĩ nói.
- Nói có ích lợi gì, mẹ của Tiểu Tiến tóc mai mấy ngày nay trắng thêm rất nhiều. Nhưng đứa con này làm việc tâm địa cứng rắn.
Vương Triệu Tĩnh có chút xấu hổ giải thích.
- Triệu thúc phu, Triệu huynh rất hiếu thảo, huynh ấy lưu lại ngoài thành không quay về hẳn là có lo nghĩ gì khác.
Trần Vũ thở dài nói.
- Bọn tiểu huynh đệ các ngươi thật biết che chở cho nhau. Cũng được thôi, trước cố thủ bên trong thành, cha ngươi không ở nhà, mấy ngày nay trong thành cũng sẽ không thái bình, ngươi bảo vệ tốt trong nhà thì được rồi, không việc gì đừng ra ngoài.
Nói đến đây, Vương Triệu Tĩnh đứng thẳng người nói.
- Cám ơn hai vị thúc phụ nhắc nhở, tiểu điệt đọc sách thánh hiền, biết làm việc đại nghĩa. Tiểu điệt vẫn luôn luyện tập võ nghệ chăm chỉ, trong nhà cũng có mấy chục tráng đinh có thể dùng, đến lúc đó sẽ xuất ra một phần sức lực để thủ thành này.
Triệu Chấn Đường và Trần Vũ liếc nhìn nhau, nhìn Vương Triệu Tĩnh nói.
- Bản lĩnh của ngươi không kém, tuy nhiên sắp tới phải đi Nam Kinh khảo thí, đừng trễ nải việc của mình.
Trần Vũ thân là Tổng bộ đầu, việc mộ binh dân tráng thủ thành ông phải quan tâm không ít, cùng Triệu Chấn Đường rời khỏi, Vương Triệu Tĩnh đứng ở đó còn có thể nghe được lời bọn họ than thở.
- Đọc sách lấy công danh mới là đường đi đúng đắn.
Vương Triệu Tĩnh bước ra khỏi nha môn, trong phòng âm u, mặc dù đã là hoàng hôn, nhưng ánh tà dương vẫn chói mắt, Vương Triệu Tĩnh che mắt một thoáng, lại phát hiện Hà Thúc đã ở bên cạnh chờ đợi, bên cạnh còn có một tên gia đinh của Triệu Tự Doanh, đều đang đi về hướng của y.
Gia đinh kia tới trễ hơn nửa canh giờ so với Hà Thúc, cùng nhau chờ ngoài nha môn, sau khi đưa cho Vương Triệu Tĩnh một phong thư, vội vàng cưỡi ngựa rời khỏi, xem hết phong thư này, Vương Triệu Tĩnh chưa trở về Vương gia, mà lại đi tới bãi hàng.
Vương Triệu Tĩnh ở trong thành, cũng có mười mấy gia đinh Triệu Tự Doanh, hơn trăm tráng niên nghe theo hiệu lệnh.
- Gọi Trần Nhị Cẩu, Sát Trư Lý, Vưu Chấn Vinh hết lại đây.
Mệnh lệnh vừa ra, lập tức có người rời khỏi cửa, thân là một người đứng đầu của Triệu Tự Doanh, lực lượng Triệu Tự Doanh ở trong thành y cũng có thể điều động. Tuy nhiên bình thường cũng không vượt quá chức phận mà thôi. Lần này Vương Triệu Tĩnh có được quyền lực Triệu Tiến giao cho, lá thư vừa rồi đã nói rất rõ ràng, điều động tất cả lực lượng có thể dùng, bảo vệ chính mình, toàn quyền xử trí hết thảy mọi việc.
Trịnh Toàn thân là Hội chủ ở Từ Châu của Văn Hương Giáo mấy ngày nay rất nóng vội, sau khi mở đàn thắp nhang tụng kinh hai lần, ở trong nhà không có động tĩnh gì, khiến cho một số Truyền đầu khá thân cận y không được vui vẻ. Nói lý ra nói chuyện bàn bạc thật sự không thành kính với vị Hội chủ này, đã rất nhiều ngày trôi qua rồi, triều cống không biết cắt xén được nhiều ít.
Cuộc sống vợ chồng Trịnh Toàn đúng thật tốt hơn rất nhiều so với trước đây, hiện tại nhà cửa trong thành đang ở đúng là chỉ có gia đình quyền quý mới với tới được, trong nhà còn có nha hoàn tiểu tử hầu hạ, giống như bọn người giàu có.
Tin tức lưu dân di cư truyền tới, cả bên trong thành đều kêu gào loạn xạ, Truyền đầu các nơi trong thành ngược lại rất hưng phấn, một khi có thiên tai nhân họa gì, bọn họ bảo người ta thắp hương tin giáo vô cùng dễ dàng. Chỗ tốt đương nhiên cũng sẽ nhiều, Hội chủ kia đần độn ngu dốt không để ý việc gì, rất nhiều người tự mình làm trước, dù sao có công vô tội, mấy lời trời giáng tai họa, thắp hương tị nạn gì đó đều có sẵn đấy.
Mặt trời còn chưa có xuống khỏi tường thành, tuy nhiên mọi người đều đang truyền đi, nói cổng thành trong hôm nay không chừng đóng cửa sớm, tránh cho bị kẻ gian lợi dụng sơ hở. Trịnh Toàn thay đổi bộ y phục giành cho người hầu đi từ trong nhà ra, y xách một giỏ đồ ăn, bộ dạng nhìn giống như đi mua đồ ăn chuẩn bị cơm chiều.
Sau khi ra khỏi cửa quẹo qua hai con đường, ngồi xổm xuống ở bên một sạp hàng, người bán hàng rong nhàn rỗi cũng không để ý khách thế nào, ngược lại là nhìn xung quanh. Trịnh Toàn ngồi tại chỗ chọn rau quả, hình như khi đang lựa lại nói thầm trong miệng.
- Ta vừa đi ngươi hãy dọn quán rời thành, đi Hà Gia Trang, đến bên ấy báo tên của ta ra, nói một câu với Triệu Tiến. Hãy nói hiện tại trong thành ngoài thành rất nhiều người không ổn, giống như bọn người lảng vảng trước khi Mộc lão gia chết, sau đó ở lại bên ấy đừng quay lại đây.
Sau khi nói xong, Trịnh Toàn lựa chọn một số rau cải để cho người bán hàng kia cân, sau đó xách giỏ về nhà, y rất yên lòng với tên bán hàng này, tên bán hàng này nợ y một mạng.
Sau khi trời tối, kỵ binh phái đi trong thành cũng đã chạy trở về, lời Đồng tri châu tất cả cũng đều biết rõ, sắc mặt của Như Huệ và Trần Thăng rất khó coi.
Nhưng bên này Như Huệ điều chỉnh cũng rất nhanh, lúc ăn tối y phân giải.
- Đồng Hoài Tổ có lòng riêng, nhưng lời ông ta nói quả không sai, lưu dân như con kiến, con kiến đi nơi nào tìm thuyền. Muốn qua Hoàng Hà đúng là ngàn vạn khó khăn, hơn nữa bờ bắc Từ Châu là thiên hạ của Từ gia. Thợ rèn thợ mỏ trong thôn trang Từ gia gần vạn, bên ấy nấu sắt để sinh sống, tráng đinh và binh khí đúng thật là không thiếu. Nghĩ cũng biết ai chiến thắng.
Tất cả mọi người đều gật đầu, lưu dân di cư giống như châu chấu, hủy hoại hết thảy, không còn một ngọn cỏ, phá hoại như vậy đối với cường hào là chuyện không thể tha thứ, thường thường đều sẽ liều chết chiến đấu, huống chi là đại tộc quyền quý như Từ gia đó.