Trong nha môn Tri Châu đã tụ tập chật người, đầu mục của bọn Bổ khoái, sai dịch và một Bả tổng của trú quân trong thành, còn có đầu lĩnh đoàn luyện hương dũng đều đã đến.
Gã Bả tổng lớn giọng nói.
- Lương bả tổng cũng đang ở trên thành thăm dò, hơn bốn trăm huynh đệ đều đã lên thành rồi. Thỉnh Tri châu đại nhân an bài cung ứng thức ăn, nước uống. Đá tảng, vôi bột đầu thành còn chưa được đầy đủ, nồi đun nước cũng chưa được trưng thu. Vẫn phải thỉnh Tri châu đại nhân nhanh chóng thúc giục người đi làm.
Chức vị gã thấp hơn nhiều so với Tri châu, tuy nhiên không có dính dáng chức phận với nhau, khi nói chuyện cũng không bận tâm gì cấp bậc lễ nghĩa.
Ôm quyền nói xong, bên trên lại không có bất kỳ cử chỉ nào, mọi người đang nhỏ giọng bàn luận nhìn sang, lại nhận ra sắc mặt Đồng tri châu trắng bệch ngồi ngơ ngẩn tại chỗ, miệng thì thào tự nói với mình, lời nói bên dưới nghe thấy rất rõ ràng.
- Sao qua được bên này.
- Bọn họ làm sao có thuyền.
Tên Đồng tri châu này biểu lộ tâm tình khiến cho sắc mặt mọi người bên dưới đều rất khó coi. Vương sư gia bên cạnh ông ta ngược lại vẫn bình thường, Tổng bộ đầu Trần Vũ liếc mắt ra hiệu với y. Vương sư gia hiểu ý, ghé sat vào bên tai Đổng tri châu khẽ nói hai câu, lúc nói chuyện còn không cẩn thận huých nhẹ một cái.
Đồng tri châu bên kia giật thót một cái, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, mê mang nhìn người bên dưới. Vương sư gia chau mày, lại vội vàng tới gần lỗ tai lặp lại lời nói một lần nữa.
- Được! Được! Bổn quan đây liền thu xếp, nhất định cung ứng đầy đủ, sau này chắc chắn khao thưởng quân lính thật trọng hậu. An nguy bổn thành phải giao cho Vương bả tổng và Lương bả tổng rồi.
Đồng tri châu luôn miệng nói năng lộn xộn.
Thần sắc người trong phòng đều cổ quái, người của quan phủ bên trong thành đều biết rõ, Vương bả tổng này không thích người khác xưng hô dính dáng đến quan chức, bởi vì nghe giống như là "vương bát" (con rùa). Người chức vị thấp gọi y là Vương đại nhân, chức vị cao hơn y hoặc là cùng cấp bậc gọi y là lão Vương.
Đồng tri châu bên này vừa nói xong, Vương bả tổng kia hừ một tiếng, sắc mặt lạnh lùng ôm quyền, xoay người liền rời khỏi phòng đi bố trí. Đợi Vương bả tổng vừa ra khỏi cửa, Đồng tri châu lại ngồi tại chỗ ngây ngốc. Vương sư gia vừa muốn khom người nhắc nhở, Đồng tri châu cũng đã kịp tỉnh táo, đứng lên rống to nói.
- Các ngươi đều ở đây làm cái gì. Mau đi tới đầu thành. Nếu như ai lười biếng bản quan nhất định trị kẻ đó như phạm vào trọng tội. Mau đi.
Tổng bổ đầu Trần Vũ lại tiến lên hai bước, ôm quyền nói.
- Thái tôn, binh lính trong thành có hai vị Bả tổng thống lĩnh. Bổ khoái sai dịch trong thành do tiểu nhân thống lĩnh. Dân tráng đoàn luyện triệu tập cũng cần phải có người thống lĩnh, để cho thuận tiện đại nhân chỉ huy. Tiểu nhân thỉnh thái tôn bổ nhiệm Triệu Chấn Đường thống lĩnh. Y xuất thân từ quân đội, từng thông thạo chuyện này.
- Được! Được! Làm theo lời của ngươi. Vương tiên sinh, ngươi đi viết một tờ văn kiện, dùng dấu đóng vào.
Lúc Đồng tri châu đối mặt Chu tham tướng còn biết cách bình tĩnh. Lúc cùng Dương cử nhân bàn bạc, còn có vẻ liệu định được trước mọi việc. Nhưng một khi gặp phải đại họa đến trên đầu lại căn bản là kinh hoàng luống cuống, nói cái gì ông ta đều tán thành.
Tổng bổ đầu Trần Vũ vội vàng khom người, sau đó gọi một đầu mục dân tráng bên cạnh. Đầu mục này tên gọi là Cao Hoành Nguyên, là cậu em vợ của Chu tham tướng, ở trong thành mở một căn sạp hàng làm buôn bán làm ăn riêng với trú quân. Người này hơn ba mươi tuổi, bình thường cũng thích múa thương xách bổng. Triệu tập đoàn luyện dân tráng lần này, Cao Hoành Nguyên dốc lòng ra sức, người làm, thân thích của nhà y đưa ra gần hai mươi người, hơn nữa thân phận của y, các nơi đều đưa y lên làm chủ.
- Ông chủ Cao, chiếu theo lão Triệu sang đấy cũng không phải nắm hết mọi quyền lực, chỉ là là để chúng ta dễ sai khiến. Vẫn phải xin huynh tha lỗi.
Lời này của Trần Vũ rất khách khí.
Cao Hoành Nguyên tuy rằng nói là em vợ của Tham tướng, nhưng cũng biết tốt xấu, càng biết rõ lão Triệu, Triệu Chấn Đường này là ai, tuy nói không có quan quyền trên người, nhưng phan lượng cũng đầy đủ. Đối phương nói khách khí, y cũng vội vàng cười trả lời.
- Cũng là để thủ thành, để tất cả được yên ổn. Trần bổ đầu quá khách khí rồi. Hết thảy tại hạ đều nghe theo sắp xếp.
Trần Vũ cũng vẻ mặt tươi cười, cáo từ Đồng Tri Châu, dẫn Cao Hoành Nguyên cùng nhau đi tới Bổ phòng. Trong Bổ phòng vô cùng náo nhiệt, Bổ phòng sai dịch đều ở bên này, có người đang nhỏ giọng bàn luận, có người đang không ngừng mắng nhiếc. Triệu Chấn Đường thì lại sa sầm nét mặt ngồi ở một bên, Trần Vũ vừa bước vào, ông liền đứng lên.
Trần Vũ cao giọng quát lớn.
- Yên lặng hết đi. Ngày hôm qua các ngươi đều không bệnh không tai, hôm nay cũng không nên hoa mắt chóng mặt với lão tử. Kẻ nào không tới đi nói cho hắn một tiếng. Trước chính ngọ nếu như không tới trước mặt lão tử, sau này cũng đừng làm ở Bổ phòng này nữa. Rõ chưa?
Trong Bổ phòng đồng loạt yên lặng, tất cả đều gật đầu, Trần Vũ lại mở miệng nói.
- Sản nghiệp vợ con của đám người chúng ta đêu ở trong thành. Nếu như để cho lưu tặc ngoài thành vào được, vậy thì xong cả rồi. Lần thủ thành này kẻ nào cũng đừng hòng dùng mánh lới lười biếng.
- Lão tổng ngài yên tâm. Đám người chúng tôi cũng không phải thứ tồi bại, trong tay chúng ta cũng có đao.
Có người ở phía dưới lớn tiếng hét to trả lời, mọi người ứng tiếng vang dội.
- Lão Triệu, bên phía dân tráng đệ cùng ông chủ Cao đây đi điều động. Sai dịch và dân tráng của chúng ta nhất định phải kết thành một sợi dây.
Trần Vũ lại sắp xếp, tất cả đối với việc này tất nhiên không có dị nghị. Cao Hoành Nguyên cười cúi đầu ôm quyền chào hỏi lẫn nhau với Triệu Chấn Đường.
Triệu Chấn Đường vội vàng nói.
- Tổng bổ đầu, hiện tại trên đường phố đã có trộm cướp thừa lúc cháy nhà đi hôi của, bên trong thành đã có chút rối loạn. Phải sai mấy huynh đệ ổn định trong thành bằng không sẽ xảy ra đại loạn.
Trần Vũ gật đầu, trên mặt đều ngập tràn sát khí, hung ác nói.
- Đám tạp chủng cặn bã này, không ngờ lúc này gây thêm phiền phức. Lão Giải, lão Vu hai người các ngươi mang theo huynh đệ cưỡi ngựa đi dọc đường phố. Nhìn thấy kẻ nào nhân lúc cháy nhà hôi của, chém đầu ngay lập tức, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm.
Hai người bị điểm tên dạ vang, bước nhanh ra ngoài. Trần Vũ bắt đầu sai phái người làm việc. Mấy chục Bổ khoái sai dịch ăn lộc vua trong thành lại có trên ngàn bạch dịch, tuy nhiên những người này đều có chức phận, cũng không phải ai ai cũng có thể xách đao cầm côn. Ngay cả khi cần thêm người cũng tính cả rồi, chỉ có được khoảng chừng bốn năm trăm người. Dân tráng thật ra không ít, Từ Châu này rất là chuộng võ, thời khắc khẩn cấp như vậy, không cần quan phủ bắt ép chiêu mộ, cũng có mấy ngàn tráng niên tụ tập lại. Tuy nhiên nhiều người như vậy không thể đều chất hết lên tường thành. Có kẻ phụ trách vận chuyển đồ vật, có kẻ phòng bị cổng thành, những người này phải do bọn quân tướng đến sắp xếp.
Tiếng vó ngựa rộn rịp vang lên trên các con đường trong thành, những kẻ trộm cướp thừa lúc cháy nhà đi hôi của kia vốn không có sức chống cự, thậm chí ngay cả chạy cũng không chạy được. Bộn Mã khoái cũng không lưu tình, thúc ngựa đuổi tới đao chém côn đập thẳng xuống, chốc lát đã tiễn bọn trộm cướp đến Tây Thiên.
Đa số gia đình giàu có ở phía bắc và đông thành, trong những trạch viện phủ đệ đó đều tụ tập một số đinh tráng thanh niên, trộm cướp đi hôi của không lấy được chỗ tốt nào, trong các hiệu buôn, cửa tiệm phía tây thành chịu thiệt hại rất nhiều. Mặt khác, bọn Mã khoái ra khỏi nha môn đã nhận được tin, nơi náo loạn nhất trong thành là phía nam. Thành nam hỗn loạn là do bọn đầu trâu mặt ngựa, đủ mọi loại người tụ tập rất đông, hơn nữa đa số ở đó đều là hộ dân nhỏ lẻ nghèo hèn, cướp được chỗ béo bở không nhiều lắm nhưng dễ dàng ra tay, còn có thể tích tiểu thành đại, mỗi lần xảy ra loạn lạc, kẻ gặp họa đều là những dân chúng này.
Nhưng mã khoái, sai dịch đầu tiên phải trừ dẹp lại là phía bắc thành, thứ nữa là phía đông thành, lại sau nữa chính là chỗ thành tây, cuối cùng mới đến lượt thành nam. Nếu như sai sót trình tự, vậy việc sai vặt này của mình chưa chắc có thể giữ nổi.
Mã khoái có chút mềm lòng ở trên ngựa nhìn sang thành nam khói cuộn lên khắp nơi, đều nhịn không được thở dài. Đợi đến lúc mình chạy tới nơi, không biết bao nhiêu người đã gặp tai ương rồi.
Hắc Hổ Miếu ở thành nam hóa ra không phải chỗ đáng để mắt tới, từ khi Triệu Tiến san bằng Đồng Đầu, nâng đỡ Trần Nhị Cẩu, chỗ đó đã thành một chỗ trung tâm của thành nam. Người trong giang hồ chợ búa lui tới, tới lui không ít. Hộ dân xung quanh đấy đều chuyển đi hết, Trần Nhị Cẩu bỏ tiền ra không nhiều lắm mua lại. Trần Nhị Cẩu này chuyện khác không được, buôn bán làm ăn lại rất có bản lãnh. Những phòng ốc nhà cửa này y không giữ lại, đập phẳng toàn bộ, làm ra một mảnh đất trống thật lớn, mời chào người khác lại đây bày quầy bán hàng làm ăn buôn bán.
Địa bàn người trong giới giang hồ, kẻ buôn bán bình thường cũng không dám sang đây, hà huống chi mảnh đất rách nát này của Từ Châu cũng không cần nói tới mấu chốt buôn bán gì. Nhưng chứa chấp thủ tiêu tang vật, không thuận tiện trao đổi trong sáng, ở nơi này lại rất thích hợp. Làm chưa đến hai tháng, không ngờ cả bên phía Bi Châu cũng có người sang đây. Trần Nhị Cẩu thu tiền xâu, chia chác lợi lộc, phát tài một món tiền lớn, nơi này cũng rất nổi danh, gọi lại Hắc Hổ Thị.
Hôm nay cảnh tượng bên trong bên ngoài thành thế này, Hắc Hổ Thị tất nhiên không có cách nào mở chợ, tuy không đủ mọi hạng người, nơi này vẫn tụ tập rất đông.
Nếu như người quen thuộc chợ búa Từ Châu, vừa nhìn thấy người tụ tập bên này Hắc Hổ Thị sẽ nhận ra người nổi danh trong đám giang hồ chợ búa Từ Châu đều đã tới. Mấy chục người đứng ở trước cổng Hắc Hổ Miếu kia nhìn lại không giống người giang hồ. Người trẻ tuổi cầm đầu kia mặc áo dài ngắn, tay cầm vỏ kiếm. Đại danh đỉnh đỉnh Trần Nhị Cẩu, Sát Trư Lý đều có thái độ khúm núm hết mực cung kính.
Người trẻ tuổi cầm kiếm đó lớn tiếng nói.
- Các vị, hiện tại cổng thành bốn phía đều đã được đóng chặt. Trong thành lại có bọn giặc cướp thừa dịp cháy nhà đi hôi của. Điều tất cả cần phải làm là dọn sạch những tên giặc này. Sau đó tự canh phòng nghiêm ngặt tử thủ chỗ của mình. Ngàn vạn lần không được để cho trong thành loạn lên.
- Trong Tiểu bát nghĩa của Tiến gia, vị này ban đầu tranh giành ghế thứ hai với Trần Đại Thăng. Nhưng hiện tại muốn thi khoa cử có được công danh, phải lưu ở trong thành. Đã xa cách nhau rồi.
- Đó cũng là có người trông coi trong thành.