Không riêng gì một người đang hô, ít nhất mười mấy người khàn cả giọng hô to. Tim Vương Triệu Tĩnh co thắt lại, chẳng lẽ mình vừa rồi nhìn lầm, chẳng lẽ những người già và phụ nữ kia chính là giáo chúng Văn Hương Giáo sang đây đoạt cổng.
Vương Triệu Tĩnh hít sâu một hơi, nắm chặt chuôi kiếm, xem ra phải liều mạng, y cố gắng ép mình trấn định lại. Nhưng những người khác trên đầu thành ngược lại đã hoảng loạn lên rồi, có người nhìn ngoài thành, có người muốn quay đầu nhìn vào trong thành, đều giống như một đám ruồi bọ không đầu.
Vương Triệu Tĩnh rống lớn một câu.
- Con mẹ nó tất cả nghe theo mệnh lệnh của ta.
Một cước đá ngã lăn một người bên cạnh, thuận tay nắm một cây trường mâu lên đánh vung vút ra xung quanh. Ai cũng không ngờ được công tử thế gia bậc này sẽ nổi giận như vậy, liên tục đánh ra mấy cái, rõ ràng tất cả đã ổn định trở lại.
Bình ổn hỗn loạn, Vương Triệu Tĩnh mới nghe rõ tiếng hô gào bên trong thành, đi đến ven tường nhìn xuống. Không có người nào xông tới đoạt cổng, những dân chúng Từ Châu kéo sang đây kia đang gào thét chạy tán loạn khắp nơi, có mấy người bị đám đông dồn ép về hướng cổng thành, cũng không dám đối mặt với binh khí của bọn binh lính và đoàn luyện, quỳ ngay tại chỗ cuống quýt dập đầu.
Bên dưới loạn thành một bầy, vốn dĩ không biết ai hô lên câu nói kia. Chỉ biết sau khi hô lên câu nói kia, tất cả dân chúng đều bị dọa sợ cả rồi.
Chẳng lẽ chỉ là để kích động cảnh hỗn loạn này, ngoài thành có hành động gì. Vương Triệu Tĩnh vội vàng xoay người chạy đến bên lỗ châu mai. Những lưu dân ngoài thành cũng đang lấp đất sông đào xung quanh thành. Nhưng nhìn tốc độ này của bọn chúng, chỉ sợ một trăm năm cũng sẽ không lấp đầy sông.
Vương Triệu Tĩnh nhẹ nhàng thở ra, giơ tay lau mồ hôi trên trán, quay đầu lại đi về hướng Trịnh Toàn không còn biết phải làm sao, hung tợn nhìn chằm chằm đối phương nói.
- Đây là nội ứng ngoại hợp ngươi nói đây sao, đây không phải là trò cười sao?
Trịnh Toàn sợ hãi nhìn trước nhìn sau, đột nhiên nghiến răng nói.
- Vương công tử, nếu như là trò cười, tiểu nhân sẽ không bị người ta đuổi giết. Người nọ nói cho tiểu nhân biết tin cũng sẽ không bị giết.
Đằng sau có người cười nói.
- Mấy tên gỗ đá kia bình thường lá gan cũng không nhỏ, thế nào vừa mới xảy ra náo loạn đã muốn đi cầu viện phía tây.
Đám người này vừa rồi cũng bị dọa muốn chết, lúc này lại có tâm tư giễu cợt người khác.
Nghe đến mấy câu này Vương Triệu Tĩnh đột nhiên sửng sốt, đẩy Trịnh Toàn trước mặt ra, chạy về hướng dưới thành. Sau khi đến dưới thành, không để ý đến cục diện lộn xộn kia, nói thẳng với Hà Thúc.
- Hà Thúc, ngươi thủ ở chỗ này, người dùng được ta phải dẫn đi toàn bộ, phía tây gặp nguy rồi.
Trong khi nói chuyện, Vương Triệu Tĩnh đã xoay người leo lên ngựa, giơ kiếm lên hô.
- Người theo ta đến, đi hết theo ta.
Cũng chỉ có thể quát lớn như thế, bởi vì người y mang đến quá hỗn tạp, tuy nhiên nghe thấy y hét to như vậy, bọn người các lộ đều đồng loạt hô ứng, cưỡi ngựa lên đường, vội vàng đuổi theo.
Tiếng chém giết rung trời phía tây, trên đường phố trong thành không có một bóng người, Vương Triệu Tĩnh mồ hôi đầy đầu ngồi trên lưng ngựa. Y còn không không dám thúc ngựa quá nhanh, sợ đội ngũ đằng sau tụt lại. Y một tay nắm chặt dây cương, một tay nắm chặt chuôi kiếm. Lúc này chỉ có binh khí mới khiến cho y cảm thấy an tâm.
Dưới tường thành phía tây lưu dân tấn công đã loạn thành một mớ hỗn độn, từ hướng Từ Hồng Cử nhìn sang, có thể thấy được xác người và bùn đất chất chồng xây thành sườn dốc đang càng ngày càng gần đến đầu thành. Bọn lưu dân ùa lên, có người tránh né không kịp, ngay lập tức bị hai bên chèn ép xuống, hiện giờ chỗ trên sườn dốc đã cách mặt đất rất cao, té xuống như vậy thường thường chắc chắn là sống không được nữa.
Sở dĩ tốc độ tăng nhanh, là vì bọn Từ Hồng Cử xé toang hoàn toàn lớp mặt nạ, thay phiên xua đuổi các đội lưu dân đi về đằng trước, ai chần chừ không tiến lên, lập tức giết chết không cần luận tội.
Cốt cán Văn Hương Giáo vẫn giấu kín ở trong đại đội lưu dân, còn có tín đồ lấy ra từ trong đám lưu dân mấy ngày gần đây, tất cả đều cầm binh khí hung tợn áp bức, lúc này không còn ai giảng giải cái gì từ bi, cũng không còn ai nhớ tới tình nghĩa trước đó, chỉ có một việc, không vác đất đi lên chỉ có chết.
Ngoại trừ giết chóc áp bức, từng giỏ bánh nướng đổ thẳng trên đất như thế, một túi đất lấp trên sườn dốc, quay lại đổi được một chiếc bánh.
Đây đúng thật là bánh lương thực không trộn lẫn rau dại rễ cỏ, có nhiều lương thực như thế, tại sao lúc trước không lấy ra, có người có câu hỏi này, có người muốn đi sang cầm lấy. Nhưng bên đó lại có tráng niên cầm cương đao, mộc thương trông giữ, ai dám làm loạn, ngay lập tức chém giết, đâm chết không cần để ý gì cả.
Muốn ăn một chiếc bánh, vậy phải vác đất đi lên trở lại đổi, không đi dù sao phải chết, đi còn có thể đổi được bánh ăn. Trước khi chết cũng có thể làm quỷ ăn no, đám lưu dân bị đầu thành dội dầu sôi, nước nóng, lăn cây, ném đá làm cho kinh hãi lại trở nên điên cuồng. Bọn họ dùng tay đào đất, dùng quần áo của mình chứa lấy, giẫm lên xác đồng bọn, cứ như vậy chạy lên trước.
Bọn lưu dân ra sức điều động luôn tay luôn chân, mà chống cự, phản kích, phòng thủ đầu thành yếu đi rất nhiều so với trước đây. Gỗ đá vẫn được bổ sung như trước, nước sôi còn nhiều hơn so với trước đấy, dầu sôi vẫn chuẩn bị đầy đủ, nhưng không có người nào dám thò đầu ra.
Bởi vì khi thế công lần này vừa mới bắt đầu, trên đầu thành đã có nhưng binh lính dân tráng có chút hiểu rõ tình cảnh hô quát ném mạnh gỗ đá, dội nước sôi xuống. Nhưng vừa mới vừa thò đầu ra, lại có mấy người kêu thảm xoay người té ngược ra sau, không ngờ bị trúng cung tiễn từ bên ngoài bắn vào.
Lưu tặc lại có cung tiễn, ai cũng không ngờ được lưu tặc lại loại vũ khí lợi hại này, mấy người trúng tên, những người khác còn chưa kịp nhận ra, kết quả cũng bị bắn trúng. Mọi người ngay lập tức cũng không dám nhúc nhích nữa, khom người như con mèo run rẩy ở đằng sau lỗ châu mai, sợ bị cung tiễn cướp đi tính mạng.
Kỳ thật người bị bắn chết tổng cộng mới năm người, còn lại đều là bị thương, hơn nữa cộng lại không quá hai mươi mũi tên. Cung tiễn kẻ địch có hạn, nhưng ai cũng không sẵn lòng làm con quỷ xui xẻo này. Sĩ khí vì vậy suy sụp, lưu tặc có cung tiễn, ai biết còn có thứ gì khác hay không.
Đến lúc này, vài đầu mục trên đầu thành đều nóng vội, Vương bả tổng cầm vỏ đao đập loạn các nơi, ép buộc tất cả tiếp tục phản công. Đám binh sĩ cầm tấm chắn che đỡ cực kỳ chặt chẽ, sau đó ném mạnh gỗ đá, đổ nước sôi xuống lần nữa. Nhưng như thế tốc độ đã chậm hơn rất nhiều, có mấy kẻ lớn gan ló đầu ra lại bị cung tiễn bắn tới, cũng may tay chân mau lẹ, không có bị thương, nhưng cũng không dám giơ đầu ra nữa.
Phản công đầu thành yếu đi rồi, hiệu quả của bọn lưu dân tăng thêm rất lớn. Nhưng sườn dốc này lượng đất tiêu hao cực lớn, các nơi dưới thành lại bị bọn lưu dân giẫm đạp trở nên rắn chắc, hiện giờ đã phải cần lấy đất thật nhiều mới đủ dùng. Lúc này khoảng cách sườn dốc với đầu thành cũng chỉ cao hơn cỡ một thân người.
- Lão Lương, bên phía thành đông cũng có lưu tặc, ngươi dẫn người qua đó xem thử.
Người thành đông cầu viện đã đến bên này, hiện giờ bên này thủ rất khó khăn, nếu bên kia lại bị lưu tặc đột nhập, vậy phải sụp đổ hết rồi. Hai vị bả tổng này nhìn đi nhìn lại, chỉ có thể dùng quan binh làm quân chủ lực, mới có thể thủ được.
Lương bả tổng lo lắng nói.
- Ngươi bên này phải làm sao, bọn giặc sắp trèo được lên thành rồi.
Vương bả tổng hung ác nói.
- Sợ con chim gì, lên được thành lão tử dùng dao bổ cho chúng rớt xuống, coi khinh trong thành chúng ta không còn ai nữa sao?
Không riêng gì y, Triệu Chấn Đường và Trần Võ đều đã cầm binh khí của mình ra. Mặc kệ là quan binh, sai dịch hay là bọn đoàn luyện cùng đều biết rõ lúc này không xong rồi, quá mức sợ hãi sau khi phá thành, sợ bị cung tiễn bắn trúng, từng nồi nước sôi bắt đầu đổ xuống.
Có người hô to.
- Đổ dầu.
Vài người theo đó ra sức hét lớn, thuẫn bài che đỡ trước người bọn họ, có thể nghe thấy tiếng động mũi tên bắn trúng thuẫn bài. Mấy chảo dầu sôi lớn được nghiêng đổ xuống dưới, có thể nghe được tiếng kêu la thảm thê lương bên ngoài cùng nhau vang lên, bọn lưu dân rốt cuộc lại phải rút lui.
Mãi cho đến lúc này, Lương bả tổng mới có cơ hội mang theo binh lính đi về hướng bên phía cổng đông. Hiện giờ đều không dám thẳng thân người đi lại trên đầu thành, khom lưng như con mèo bước nhanh rời đi. Sau khi đi ra khỏi phạm vi đoạn tường thành công thủ này, Lương bả tổng mới đứng thẳng người dậy thở nhẹ, ngẩng đầu liền mắng.
- Mấy tên nhãi nhép báo tin kia đâu rồi, sao không thấy người, có phải trốn vào trong thành rồi không.
Nói đến trong thành, Lương bả tổng cũng theo đó quay đầu nhìn sang, nhận ra không biết khi nào, bên trong thành có mấy chỗ lửa cháy lên. Vào ban ngày cột khói bay lên, phỏng chừng ngoài thành cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Trời làm vật khô, bị cháy cũng là bình thường, dân chúng bên trong thành tự mình biết phải đi dập tắt lửa, sẽ không xảy ra chuyện lớn gì, Lương bả tổng lẩm bẩm mắng một câu.
- Càng vội càng loạn.
Sau khi lửa nổi lên khói đặc cuồn cuộn bốc cao đây là điều tránh không được. Nhưng khói dầy đặc như vậy, giống như là cả chuồng cứt trâu bị đốt. Nhưng lúc rối ren thế này ai còn lo lắng điều này, hàng xóm xung quanh vội vàng đi tưới nước dập lửa, sợ lan đến gần nhà mình.
Bên cạnh Từ Hồng Cử có người hô to.
- Nhị gia, khói bốc lên rồi.
Bụi đất trước tường thành bốc lên che trời mờ mắt, muốn nhìn chính xác quả không dễ dàng, tuy nhiên đúng thật nhìn thấy được.
Trên mặt Từ Hồng Cử lộ ra thần sắc hưng phấn, xua tay về trước nói.
- Lên một lượt! Lên hết. Phá thành! Tất cả đều có được vui vẻ.
Vốn dĩ trước người Từ Hồng Cử có trăm hán tử tráng niên, lúc này chỉ còn lại hơn mười người, Từ Hồng Cử gọi hai người sang nói.
- Đi truyền tin cho đội nhân mã bên kia, bảo bọn chúng đến gần phía trước, ai muốn chạy ra đều làm thịt hết, sau việc này có lợi cho bọn chúng.
Lập tức có người chạy như bay đi truyền tin, bọn trộm cướp bên kia vẫn nhìn náo nhiệt đều đồng loạt lên ngựa, tản ra ép dần về phía trước.
Mấy chậu lớn nước sôi từ lỗ châu mai trên sườn dốc dội xuống, mấy người đang đấp đất kêu thảm nhảy từ trên sườn dốc xuống, người đằng sau vừa muốn lên theo, lại mấy mũi tên từ trong đội ngũ lưu dân bắn ra "vù vù". Một người thủ thành xui xẻo bị mũi tên cắm thẳng vào sau đầu. Bọn binh lính thủ thành sợ tới mức co rút đầu lại hết, thừa dịp có khoảng trống này, đã có bọn lưu dân giơ từng tấm ván cửa xông lên. Theo đó đặt ván cửa trên tường thành, hiện tại giẫm ván cửa đã có thể trèo lên lỗ châu mai.
Vương bả tổng một tay cầm đao, một tay cầm lá chắn, rống giận nói.
- Tất cả lấy binh khí ra, không cần hoảng sợ. Đám lưu tặc này sớm đã không còn sức lực gì, đợi ló đầu ra liền đẩy bọn chúng xuống.
Bọn binh lính và đoàn luyện trên đầu thành đều cầm trường mâu đao lớn, đã chuẩn bị sẵn sàng đánh nhau. Thủ thành ít người, người tấn công lại quá điên cuồng, hơn nữa còn có tên bắn lén, hai bên cứ như thế tiêu hao dần, phía thủ thành hao không bao nhiêu, còn không bằng lợi dụng lấy khỏe đợi mệt đánh nhau.
- Mau mau lên đây!
Có người giọng điệu run rẩy hô lớn. Bên ngoài có tiếng lưu dân quát to nói rõ bọn chúng đã ở bên ngoài.
Hô vang một tiếng, một bàn tay chụp trên lỗ châu mai ven tường, một lưu dân thò nửa bên đầu ra. Binh lính đợi từ trước ở bên trong vung đao chém xuống, ngay lập tức chặt đứt lìa bàn tay đó, lưu dân vừa ló đầu ra kia đã ngã thẳng xuống.