Mọi người đều nhìn về phía Triệu Tiến. Triệu Tiến trầm ngâm một lát mở miệng nói.
- Toàn bộ Triệu Tự Doanh phòng bị đợi lệnh. Các nơi trong thôn không vội vàng dọn dẹp. Dù sao thôn Tiểu Thạch Đầu cách chúng ta bên này còn có mấy dặm đường. Thật sự có chuyện thì chuẩn bị cũng kịp.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lắc đầu còn nói thêm.
- Giữa ban ngày ban mặt, mười phần có đến tám, chín không phải là kẻ địch. Băng Phong, đệ triệu tập các vị sư phụ và những người biết cưỡi ngựa lại. Đi theo dõi dọc đường. Chốc lát cho người về báo lại. Các huynh đệ cho tạm dừng huấn luyện, xếp hàng đợi lệnh, kho trang bị cũng mở ra.
Mọi người đều đứng lên. Trên mặt từng người một đều không có cảm giác gì căng thẳng, chỉ là mơ hồ lẫn lộn.
Triệu Tiến bên này cũng mặc khôi giáp lên, đi tới sân cũng phải lấy tay bịt mồm mũi. Bụi bặm thật sự quá nhiều, đám gia đinh tập hợp, chỉnh đốn, làm bụi bay mù mịt.
- Sáng sớm dậy không phải đã vẩy nước rồi sao?
Triệu Tiến lẩm bẩm một câu. Hắn chợt hiểu ra, cũng gần hai tháng nay không có lấy một giọt mưa. Trời hanh vật khô, bụi bặm bay lên như vậy rất là bình thường.
Hai tháng không có mưa, còn sắp gieo trồng vụ mùa xuân. Vùng Giang Bắc, Nam Trực Lệ, ngoài những đồng ruộng tưới tiêu gần dòng sông ra, những nơi khác e rằng chẳng thu được chút quả, hạt nào. Điều này có thể coi là gặp thiên tai rồi.
Chẳng trách nào Mộc nhị bá phải thông qua Trịnh Toàn nhắc nhở mình cẩn thận lưu dân. Sơn Đông liên tiếp hai năm đại hạn. Hà Nam một năm đại hạn. Nam Trực Lệ bên này năm ngoái cũng gặp hạn hán nhỏ. Năm nay hơn hai tháng vừa rồi cũng không có mưa, e rằng cũng là có phiền toái lớn rồi. Càng khỏi phải nói ba tỉnh Hà Nam, Sơn Đông, Nam Trực Lệ liền kề, phiền toái này e là ảnh hưởng lẫn nhau.
Lúc suy nghĩ đang tán loạn, một tên gia đinh cao giọng thông báo.
- Lão gia, bên ngoài có ba người cưỡi ngựa tới thăm. Người đến tự xưng là Như Huệ.
Triệu Tiến sửng sốt, liền hiểu ra, miệng làu bàu hai câu, mở miệng nói.
- Cho Như Huệ kia sang ta bên kia. Bảo mấy người bọn Trần Thăng cũng sang đó.
Trở về phòng vẫn chưa cởi khôi giáp, Như Huệ đã được gia đinh dẫn tới. Nhìn thấy Như Huệ, Triệu Tiến lại giật mình. Bởi vì Như Huệ này ăn mặc không giống như trước kia.
Áo dài thụng, giày cao cổ bằng da trâu, đai lưng cài ngọc, trên đầu đội mũ sa, còn có thể nhìn thấy vòng bạc buộc tóc. Đương nhiên là tóc không thể mọc nhanh như thế, hẳn là tóc giả.
Triệu Tiến tuy là mặc y phục giản dị, nhưng bởi vì Vương Triệu Tĩnh từng nói qua lối ăn mặc, đối với những thứ này không có gì lạ lẫm. Trên người Như Huệ này ăn mặc đều là chất liệu thượng hạng được làm công phu. So ra không kém hơn công tử gia đình quyền quý như Vương Triệu Tĩnh kia. Nhưng xem ra cách ăn mặc của Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh đôi lúc giống nhau, đều là trang phục của con nhà thế gia giàu có.
Không thể không nói, những thứ mặc trên người Như Huệ rất hợp lề lối. Nếu như không phải trước kia quen biết, Triệu Tiến sẽ cho rằng Như Huệ này là đến từ con cháu của một gia đình lớn nào đó ở Giang Nam.
- Tại hạ bái kiến Triệu công tử.
Như Huệ cười vòng tay thi lễ, ngay lễ tiết cũng không phải là chấp tay trước ngựct của người xuất gia.
Triệu Tiến quái lạ thì quái lạ, câu hỏi đầu tiên lại không phải là điều này.
- Thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia có phải là ngươi mua không?
- Vâng.
- Những xe ngựa trong thành kia có phải là ngươi thuê không?
- Vâng.
- Những thứ mà các ngươi chở tới muốn đặt ở thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia sao?
- Vâng.
Sau khi đối đáp, Triệu Tiến bực tức mời Như Huệ ngồi xuống, mở miệng trách móc.
- Những trò này thông báo trước một chút thì tốt biết bao nhiêu, làm cho bọn ta bên này như là sắp gặp đại địch.
Như Huệ giật mình, cũng là không kìm nổi cười, khoát tay nói.
- Triệu công tử chớ có trách móc. Lúc cậu chuyển nhà cũng chẳng phải như thế này sao? Đồ đạc nhiều, cẩn thận một chút cũng chẳng có gì là xấu.
Gia đinh mang nước trà vào, rót cho Triệu Tiến và Như Huệ. Triệu Tiến cảm thấy khát nước, uống cạn một hơi. Như Huệ nhấp miệng, cau mày lắc đầu nói.
- Triệu công tử gia nghiệp cậu lớn như thế, chi tiêu lại đạm bạc như vậy. Quả là khổ rồi.
Triệu Tiến cũng là lắc đầu, nghĩ thầm rằng nếu không phải diện mạo giống nhau, Như Huệ bây giờ và Như Huệ trước kia gần như là hai người. Cái người trước kia nghiêm nghị, trầm tĩnh, người này bây giờ không khỏi phô trương một chút.
Lúc này mấy người bọn Trần Thăng cũng đều đến cả bên này. Sau khi nghe tin tức một đoàn xe lớn đến thôn Tiểu Thạch Đầu, người nào người nấy đều khóc dở mếu dở, đều là chào một tiếng, đi ra ngoài hủy bỏ mệnh lệnh. Thạch Mãn Cường đi thôn Tiểu Thạch Đầu cũng phải gọi quay lại.
- Mấy vị này đều là huynh đệ thân tín của Triệu công tử sao?
Như Huệ mở miệng hỏi thẳng.
Bên kia Triệu Tiến gật đầu, Như Huệ lại cười nói.
- Xin Triệu công tử chờ một chút đợi các vị quay lại, tại hạ có chuyện muốn nói.
Hôm nay, điều này thật sự là không bình thường. Chẳng bao lâu, Trần Thăng và mấy người huynh đệ đều quay lại. Trần Thăng trước khi ngồi ra hiệu cho Triệu Tiến. Triệu Tiến có thể đoán ra ý tứ trong ánh mắt. Cảnh giác của Triệu Tự Doanh chắc chắn không có nới lỏng, cẩn thận làm đầu.
- Chư vị, tại hạ họ Tào, tên là gì không nhớ rõ, liền lấy pháp danh làm tên, gọi là Tào Như Huệ đi.
Xem ra người đã gần đủ, Như Huệ đứng dậy vòng tay thi lễ, lại nói ra những lời kỳ quặc này.
Mọi người trao đổi ánh mắt với nhau, đều không hiểu dụng ý của Như Huệ. Tào Như Huệ sau khi ngồi xuống, ung dung từ tốn nói.
- Có lẽ sau này, phương trượng của Vân Sơn Tự sẽ là Như Chính, Chân Trí sẽ lấp vào chỗ trống, phụ tá Như Chính.
Nghe nói như thế, mọi người đầu tiên là giật mình, lập tức kinh ngạc. Triệu Tiến liền mở miệng hỏi.
- Vậy ông làm gì?
Như Huệ thản nhiên nói.
- Hôm nay hoàn tục rồi, sau này sẽ là Tào Như Huệ.
Triệu Tiến nhăn mày lại. Triệu Tự Doanh đánh mấy trận, chết gần trăm. Đây mới đưa Như Huệ lên ngôi vị phương trượng. Trước đó dự định, có thể dựa vào điều này mà không chế là tốt nhất. Nếu như không khống chế được, cũng phải ép buộc Vân Sơn Tự được rất nhiều điểm có lợi.
Nhưng điều kiện tiên quyết của mọi việc này là Như Huệ làm phương trượng. Nếu như không có y ở đó, tuy là dùng sức mạnh cũng có thể đạt được mục đích. Nhưng rốt cuộc không có sụp đổ chia lìa, đích nhắm quá lớn, quá mức chói mắt, dễ đem lại một chút phiền toái.
Triệu Tiến ánh mắt trở nên lạnh một chút, thản nhiên nói.
- Thù lớn được trả, ngôi vị của phụ thân ngươi, ngươi ngồi lên, đây là đạt chuyện mừng trong ước muốn của con người, làm sao lại ra quyết định như vậy?
Như Huệ cười nói.
- Triệu công tử, phương trượng miếu mão chùa chiềng đều là tăng nhân xuất gia, không có một chút can hệ gì với thân quyến cõi thế tục. Việc cha truyền con nối, cậu không cảm thấy quái lạ sao?
- Mới nghe thì thấy quái lạ, nhưng nhìn thấy nhiều rồi.
Triệu Tiến nhạt nhẽotrả lời. Như Huệ kia vẫn mỉm cười, ôn tồn nói.
- Các vị, tại hạ năm đó là muốn tiến học, tú tài công danh cũng đã tới tay rồi, còn đính hôn với một nữ nhi của một vị thân sĩ ở Bi Châu. Vân Sơn Tự lớn mạnh, bạc không thiếu, người cũng quen nhiều, cánh cửa thi Hương kia cũng không phải là khó. Cứ như vậy mà đi tiếp, tại hạ chắc chắn là tiền đồ vô lượng, rạng rỡ tổ tông.
Có thể trúng được cử nhân mà nói, vậy lập tức sẽ trở thành cường hào bản địa. Với Như Huệ bậc này, sau lưng có người của Vân Sơn Tự và tài lực chống đỡ, chắc chắn sẽ không như bình thường. Nếu như có thể tiến thêm một mức, trúng tiến sĩ, cuộc đời này càng là con đường bằng phẳng.
- Sự tình mọi người cũng đều biết, gia phụ chết bất đắc kỳ tử. Tại hạ vì giữ gìn nếp nhà trước kia, cũng chỉ có thể xuất gia. Tiền đồ khoa cử cũng không cần phải nhắc đến, nữ nhân đính hôn cũng đã cải giá lấy người khác rồi.
Giọng nói của Như Huệ rất hay, tự sự cũng có tiết tấu, mọi người trong phòng đều nghe rất say sưa..
- Thật ra tại hạ cũng đã nghĩ kỹ rồi, không báo được thù, thì lòng đã chết rồi, ngồi ở cái ghế Tri khách cả đời, hoặc là cuỗm một món bạc đi Giang Nam sống sung sướng. Nếu có thể báo thù, làm chủ trì Vân Sơn Tự, lẽ nào kém hơn Tri châu của Từ Châu. Cho nên mấy năm nay cũng luôn giữ vững tâm tư.
Giọng điệu của Như Huệ hòa thượng đã trầm nhỏ lại.
Tào Như Huệ này lúc trước chê nước trà khó uống, nói đến đây, tự mình cầm bát trà uống một ngụm, vẻ mặt bâng khuâng.
- Triệu công tử thủ đoạn sấm sét, tại hạ sống khó khăn mười năm, hai mươi năm. Triệu công tử chỉ trong vòng mấy canh giờ đã đặt định được một phương. Tại hạ cũng đã khoác lên người bộ áo bào tím làm chức phương trượng. Các vì đừng có coi thường phương trượng này. Viên Tín là cầm thú, làm nhục các bé gái, nhưng ông ta muốn hưởng dụng bình thường, không biết bao nhiêu nữ nhân bằng lòng hầu hạ. Ân mặc đồ dùng kia khồng cần nói tới. Dương Châu và Tô Hàng đều có. Tại hạ cũng sẽ không thiếu. Nhưng tại hạ trong mấy ngày này trong lòng trống rỗng. Tại hạ cũng nghĩ, đã báo thù rồi, đã ngồi lên cái ghế này rồi, còn sĩ diện cái gì?
Nói đến đây, Như Huệ chậm rãi lắc đầu.
- Ban đầu đều nói Viên Tín kia tham lam, bỉ ổi, nhưng sản nghiệp của Vân Sơn Tự dẫu sao cũng lớn mạnh rồi. Bây giờ đám người này thanh tu, nhưng mấy năm vừa rồi bọn họ đã đút bao nhiêu thứ vào túi riêng của mình. Bần tăng nói hai câu. Nhưng bọn họ không ngờ lại nói năng hùng hồn, đầy lý lẽ, nói mấy năm vừa rồi vất vả.
Như Huệ đã tự xưng là bần tăng rồi, vừa nói vừa gượng gạo cười.
Triệu Tiến và mấy vị đồng bạn bên cạnh liếc mắt nhìn nhau. Mọi người đều hơi gật đầu, không biết Như Huệ vì sao nói nhiều như vậy.
- Có một kẻ làm việc thật là quá đáng. Tôi bảo Giới Luật Viện trừng trị, sau đó đuổi ra ngoài. Y không ngờ lại chửi ầm lên, nói hạng người như tôi không biết điều, sớm muộn cũng có ngày có kết cục như phụ thân của tôi, câu này khiến bần tăng kinh hãi. Phát hiện ở ngôi vị này chỉ có hai con đường có thể đi. Một là con đường mà cha tôi đi kia, một là con đường mà Viên Tín đi kia. Nhưng cả hai con đường đều là đường chết.
Nói đến đây, Như Huệ lấy tay vỗ mạnh xuống đùi.