Cũng may mấy năm gần đây Văn Hương Giáo phát tài lớn bằng tào vận, chỉ vỏn vẹn buôn bán tào lương đã không sao kể xiết. Từ Hồng Cử vẫn luôn phụ trách mua sắm binh khí dùng số tiền lớn mua chuộc được người quản sự hiện nay của Từ gia. Quyết định sắp đặt một cục thế, mượn lần lưu dân xuôi nam này, đánh vỡ một thôn trang của Từ gia, dọn sạch cướp không còn gì thôn trang kia. Mà trước đấy Từ gia "vừa hay" chất đầy binh khí giáp trụ rèn đúc xong ở trong thôn trang kia, đến lúc đó được cướp đi xuôi chèo mát mái, lại không có liên can gì tới Từ gia.
Bạc mua sắm binh khí đã sớm tồn trữ trong nhà Truyền đầu xung quanh, xe ngựa vận chuyển vũ khí cũng đã chuẩn bị xong, chưa từng nghĩ nước đến sát chân lại còn xảy ra biến hóa.
Xâm nhập vào bên trong đất Từ Châu, sứ giả Từ gia đã liên hệ xong xuôi trước đó chạy đến, người này là thân tín của quản sự kia, cũng là tộc nhân Từ gia ở Cảnh Sơn. Tuy nhiên lúc đến mặt xám mày tro, vẻ mặt cầu xin nói.
- Tam lão gia nhà ta đã bị Đại tiểu thư bao vây rồi. Đại tiểu thư phái tiểu nhân tới đây nói chuyện với các vị. Từ gia không là chuyện trái với phép vua. Chuyện làm ăn bàn xong từ trước xóa bỏ hết, bạc gì đó thì hoàn trả lại nguyên chủ.
Mọi người từ trên xuống dưới Văn Hương Giáo đều vừa sợ vừa giận, cũng may sứ giả sang đây cũng là biết gì nói nấy. Tộc trưởng Từ Bản Vinh Từ gia Cảnh Sơn năm nay đã bốn mươi tuổi, có một trai một gái, con gái Từ Trân Trân, năm nay hai mươi, con trai Từ Hậu Sinh, hiện nay mới sáu tuổi.
Từ Bản Vinh già mới có con trai, lúc trước chính là nuôi đứa con gái như là con trai, hơn nữa không ngờ là còn nuông chiều quá lắm. Một thiên kim tiểu thư nhà giàu, không ngờ không có bó chân, con gái đến tuổi không bó chân đây đúng là chuyện hi hữu, cho nên được biệt hiệu là "Từ đại cước" (Từ chân to). Hơn nữa cũng không quan tâm phép tắc nữ chủ trì việc trong nhà, nam chủ trì việc ngoài cửa gì đó vào trong mắt, đi theo phụ thân học trông coi nhà cửa, học giao tiếp với bên ngoài. Từ Trân Trân mười hai tuổi đã bắt đầu tham gia việc buôn bán của Từ gia, hiện giờ đã có thể làm chủ phân nửa Từ gia.
Sản nghiệp Từ gia Cảnh Sơn giàu có tựa trời, trong tộc Từ gia không biết bao nhiêu người nhìn chòng chọc vào, lúc trước Từ Bản Vinh không có con trai, mấy nhà họ tộc gần đều có tính toán nhỏ. Có người muốn đưa con kế tục sau này cho Từ Bản Vinh, về sau sẽ trở thành gia chủ Từ gia, có người không có suy nghĩ lớn như vậy, đã muốn thừa dịp hiện nay gom góp nhiều chút đỉnh.
Tuy nhiên có Từ Trân Trân ở đó, tính toán của những người này thất bại hoàn toàn, kẻ buôn chuyện đương nhiên không ít, ngầm xâu chuỗi mấy chuyện xấu cũng không thiếu. Nhưng những kẻ này đều bị Từ Trân Trân ép xuống toàn bộ. Một tộc thúc không cẩn thận rơi vào trong lò rèn hóa thành tro. Một bác họ bị than đá sụp xuống đè chết tươi. Còn có hai người khi áp tải hàng hóa gặp phải bọn cướp đường, hài cốt không còn. Sau khi việc này xảy ra, không ai dám có bất kính gì nữa với Từ Trân Trân, từ trên xuống dưới vô cùng nghe lời, mà ngay cả mấy vị Thị lang bản thân đang ở kinh sư, đều đã từng nói qua: Con tại sao không phải con trai.
Hiện giờ tất cả mọi người Từ gia đều diệt đi suy nghĩ của mình, cục diện này ai cũng có thể nhìn đã hiểu được. Từ Bản Vinh cho dù nhắm mắt xuôi tay, Từ Trân Trân cũng có thể trợ giúp rất lớn cho em trai của nàng, cũng có thể giao phần sản nghiệp lớn này cho em trai của nàng, người khác nghĩ cách chiếm đoạt đó chính là muốn chết.
Hơn nữa tất cả đều tâm phục khẩu phục, bởi vì Từ Trân Trân đúng thật là sáng suốt quyết đoán, Từ gia vốn lờ mờ có chút xuống dốc trong tay nàng lại càng lúc càng trở nên hưng vượng.
Những việc này đương nhiên sứ giả sẽ không nói quá chi tiết, tuy nhiên Từ Hồng Cử muốn hỏi thăm những chuyện đó cũng rất dễ dàng, gọi Truyền đầu xung quanh đây hỏi thăm, cái gì cũng biết rõ cả.
Sứ giả kia nói chính là cuộc mua bán này của hai bên, nói món vũ khí bán cho Vân Sơn Tự, Đại Tiểu Thư đã biết rõ, hơn nữa vẫn là ngầm đồng ý. Nhưng vị quản sự phụ trách kia nếu như làm buôn bán hẳn với Từ Hồng Cử, Đại tiểu thư lại phải trở mặt, nhốt ngay người lại, sau đó phái người của mình lại đây chào hỏi.
Đại sự như vậy nói đứt thì đứt, Từ Hồng Cử tất nhiên giận dữ, lập tức trở mặt nói lời độc ác: Nếu như không cho, tự chúng ta đi lấy.
Chưa từng nghĩ sứ giả nhắn lời lại kia cả mặt nhăn nhó trả lời.
- Đại tiểu thư cũng dặn dò rồi, nếu như muốn cứng rắn, Từ gia không sợ.
Nói đến mức như vậy, cũng chỉ có thể vạch mặt đánh nhau, Từ Hồng Cử huy động lưu dân bắt đầu tấn công thôn trang Từ gia, lại không ngờ được cực kỳ khó gặm.
Tráng đinh của chính Từ gia Cảnh Sơn chừng mấy ngàn, hơn nữa sĩ khí dư thừa, vạn người một lòng, binh khí gì cũng đều đầy đủ hết, súng hỏa mai thổ pháo hỏa khí như thế cũng đều có đủ. Tiếp chiến một thôn trang bên ngoài Cảnh Sơn, lưu dân căn bản không xông lên được, đợt thứ nhất bị tráng đinh Từ gia giết tan, đợt thứ hai bị hỏa khí đánh vỡ, cũng là không dám lên nữa. Càng khiến cho mấy người bọn Từ Hồng Cử kinh hãi chính là, Từ gia bên này châm lửa báo động, thôn trại xung quanh vẫn luôn rụt đầu không dám loạn động không ngờ đều phái người đến đánh.
Cũng may Từ Hồng Cử không phải người liều mạng, Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến đều là xuất thân từ quân đội già dặn, vội vàng thu lại đội ngũ, lúc này mới không có xảy ra náo loạn lớn gì.
Nhìn thấy cục diện này, trong lòng bọn Từ Hồng Cử đều nguội lạnh, Từ gia gặm không nổi, hơn nữa còn có mấy đám sẵn sàng giúp đỡ kia kéo sang, như vậy không lấy được Từ gia, lúc đó chỉ có thể đi dạo một vòng dưới thành Từ Châu, sau đó trở về tay không.
Tuy nhiên Từ gia Cảnh Sơn không có bức ép người quá lắm, thôn trang giao chiến kia rất nhanh rút sạch, bên trong bọn lưu dân không ngờ cầm ra mấy trăm bộ binh khí cũ còn có mấy bộ khôi giáp, lương thực cũng có hơn hai ngàn cân, đây đúng là thu hoạch lớn khó lường trước được, bọn lưu dân đều rất vui vẻ.
Nhưng người dẫn đội lại cảm thấy kỳ quái, thời điểm đánh nhau khó gặm như vậy, lúc này thế nào đã dễ dàng như vậy lấy được rồi, không buồn bực được bao lâu, sứ giả Từ gia lại đến, vẫn là người lần trước đó.
Sứ giả dẫn ra nguyên si lời của Từ Trân Trân.
- Các vị ở xa tới vất vả, buôn bán không thành còn có tình nghĩa kết giao, cũng không hay nếu như để cho các vị tay không quay về.
Ý nghĩa trong lời nói rất rõ ràng, đắc tội với người không thể đắc tội đến cùng, lưu lại đường lui, ngày sau còn gặp mặt, vũ khí và lương thực đó coi như là món quà biếu tình nghĩa rồi. Hơn nữa chuyện Từ gia chưa có chấm dứt, còn có hứa hẹn, nếu như phá thành Từ Châu, bên trong thành có kho vũ khí, đến lúc đó Từ gia sẽ chiếu theo giá chợ cung cấp vũ khí giáp trụ. Việc này cũng có lý do chối bỏ với bên ngoài, kho vũ khí bị cướp sạch, số lượng lớn binh khí lưu lạc dân gian, Từ gia cũng sẽ không gánh lấy can hệ gì.
Từ Hồng Cử sau khi nghe được đề nghị này nổi giận, nhưng trừ mắng giận ra cũng không cách nào khác. Y suất lĩnh đội ngũ đến chính là thừa dịp loạn đoạt đi rất nhiều binh khí, sau đó đánh Từ Châu là được, đánh vỡ thành Từ Châu y đúng là từ trước đến nay chưa có nghĩ tới. Từ gia Cảnh Sơn này cũng không nói dựa vào cái gì, nhưng sau khi nghĩ thông suốt bình tĩnh, cũng chỉ có thể nhận lấy không còn cách nào khác.
Tuy nhiên khi hừng đông, trên mặt Từ Hồng Cử lại nhiều thêm mấy phần tin tưởng, sau khi gặp được Truyền đầu bên đó sang, nói chuyện với bọn Hầu Ngũ, Hạ Trọng Tiến, Từ Hồng Cử phát hiện mọi việc có lẽ thật sự có thể làm được.
Doanh địa lưu dân cách Hoàng Hà cũng phải mấy dặm đường, đi bộ cũng chỉ mất chừng nửa canh giờ, ở bờ nam Hoàng Hà đã có thể nhìn thấy đại đội lưu dân.
Sau khi lưu dân hiện ra từ bờ bắc, thành Từ Châu đã ở mấy chỗ bến đò bố trí Mã khoái và hương dũng canh gác, bảo bọn họ nhìn sát sao, có chuyện vừa xảy ra phải hồi báo chặt chẽ.
Tuy nói buổi chiều hôm trước đã có thể nhìn thấy đại đội lưu dân đông đen nghìn nghịt bờ bên kia, nhưng người canh gác bên phía cửa vào trấn cũng không khẩn trương. Mặt sông Hoàng Hà rộng lớn, ngoại trừ ngồi thuyền không còn cách nào khác, hiện tại trên sông ngoại trừ thương thuyền dân thuyền chậm rì rì xuôi nam ngược bắc, vậy thì có con thuyền nào có thể dùng được. Quan phủ cũng không phải kẻ ngốc, sớm trước đó khi lưu dân vừa mới di cư, đã ra lệnh ép hết tất cả dân thuyền hai bờ nam bắc lên bờ, nếu như còn dám dừng lại bên bến đò, vậy thì nghiêm hình phạt nặng.
Không có thuyền thì không qua sông được, Mã khoái Từ Châu canh gác bến đò, khẩn trương thì khẩn trương, nhưng cũng xảy ra việc như thế, buổi tối nên ngủ thì ngủ, kẻ lớn gan còn mang ít danh tửu Hán Tỉnh sang đây uống.
Từ khi tin tức lưu dân vào Nam Trực Lệ truyền đến Từ Châu, trong thành ngoài thành Từ Châu đã rơi vào cảnh khẩn trương hoảng loạn, mỗi ngày thời gian cổng thành mở ra cũng ngắn lại rất nhiều. Tuy nhiên ngược lại là không có quá nhiều dân chúng vào thành trốn nạn, suy nghĩ của đám dân chúng không kém bao nhiêu so với quan phủ. Không có gì khác ngoài là có con sông ngăn trở, muốn sang cũng sang không được, mặt khác, mùa màng không tốt, người nhà nghèo vốn không có sản nghiệp gì, cũng không lo lắng bị cướp đoạt xé nát, bản thân chỉ kém lưu dân một bậc, còn lo lắng cái gì.
Coi như yên ổn nhất chính là bên trong thành Từ Châu và hộ dân xung quanh đó, dân chúng bên trong thành cảm thấy có tường thành che chở, hộ dân xung quanh cảm thấy lúc nào cũng có thể chạy vào thành, dù sao lưu dân không làm gì được thành trì này, tuy nhiên bất kỳ lúc nào cũng có người đục nước béo cò, nhân lúc người cháy nhà mà hôi của, khiến cho tất cả không quá yên tâm sinh sống. Mấy ngày này bãi để hàng thôn trang năm dặm xung quanh thành Từ Châu, lương thực tích trữ bị đốt rất nhiều, trời làm vật khô, giếng nước đều được mấy ngụm, ngay cả nước cứu hỏa cũng không biết tìm chỗ nào.