Nụ cười trên mặt Triệu Tiến càng thêm đậm, tiếp tục nói.
- Cho nên rượu này ở bên ngoài có thể bán được giá tốt có phải không? Các bộ lạc của Mông Cổ rất thích uống.
- Chả phải thế, cái đám Thát tử kia bình thường đều là rượu sữa ngựa gì đó, chua hơn cả dấm...
Vương Tự Dương thuận miệng nói mấy câu. Đột nhiên cảm thấy không đúng, lập tức vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn Triệu Tiến, như là nhìn thấy quỷ.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Bình thường bên trong quan ải, rượu trắng là có thể bán ra giá cao trên thảo nguyên. Càng khỏi phải nói rượu này của ta, có phải không?
Vương Tự Dương lúc này giống như là nhìn thấy quỷ thần, vẻ mặt hoảng sợ. Mấy người thương nhân còn lại cũng đều có biểu tình gần như vậy. Nhưng lại là gã thương nhân họ Mãn kia ngoác mồm nói.:
Tiến gia cũng đi ra ngoài cửa khẩu. Rượu này là có thể bán vào những lều lớn, trong lều màu vàng, nửa lít...
- Con mẹ ngươi đừng nói nữa, cái mồm ngoác ra kia không giấu được cái gì sất.
Vương Tự Dương kia rốt cuộc không chịu được, thở hổn hển nói.
Triệu Tiến giọng điệu thản nhiên, tiếp tục nói.
- Mỗi tháng một trăm vò, hai trăm vò, dùng xe ngựa chở ra quan ải, bán được trên thảo nguyên chắc chắn là món lời to. Có đúng không?
Đám huynh đệ lúc này mới chợt hiểu, nghĩ thầm, chả trách nào đám thương nhân này đột nhiên đến mua rượu. Vương Tự Dương kia ngẩng đầu còn định giải thích gì đó, nhìn thấy Triệu Tiến kia đã hiểu rõ mồn một, cười cười, ngần ngừ, do dự, cúi đầu ủ rũ nói.
- Trên đường đi chắc chắn có hao tổn, ra đến biên quan còn phải mất một khoản tiền. Chẳng dám giấu gì Tiến gia, danh tửu Hán Tỉnh này nếu không trộn thêm với nước, một cân rượu cũng có thể bán được một lạng bạc. Đám Thát tử kia, nhìn thấy rượu mạnh thế này có chết cũng được.
Một cân một lượng? Đám huynh đệ của Triệu Tiến cho dù là nghĩ có thể bán được giá cao, cũng không thể nghĩ được ra giá như thế. Cho đến giờ một cân mấy chục văn tiền đã là món tiền lời ghê gớm lắm rồi. Như vậy chẳng khác nào một cân rượu tới hơn một nghìn đồng, đây là cách kiếm tiền kiểu gì vậy?
Triiệu Tiến cười nói.
- Nhị thúc của Triệu mỗ cũng đã từng đánh trận ở biên quan. Những cái này làm sao có thể giấu được ta?
Nhị thúc Triệu Chấn Hưng thật ra chưa bao giờ đề cập đến chuyện này. Sở dĩ nói như vậy, coi như là một cách giải thích cho đám thương nhân buôn trâu ngựa, cũng là một cách giải thích cho đám huynh đệ. Bằng không cách tới một ngàn dặm, làm sao có thể biết được.
Từ buôn bán trâu ngựa nghĩ đến thảo nguyên. Từ thảo nguyên nghĩ đến giá lạnh. Từ giá lạnh nghĩ đến rượu mạnh. Triệu Tiến nhớ ra một cách nói, người ở vùng đất giá lạnh có nhu cầu rất lớn đối với rượu mạnh. Rượu mạnh cũng có thể chống đỡ giá lạnh, làm giảm bớt mệt nhọc. Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, đây cũng là một thứ thiết yếu. Chẳng qua, Triệu Tiến cũng không thể ngờ được giá cả không ngờ có thể bán được cao như thế.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Các ngươi lúc trước không mua, là vì rượu của chúng ta làm ra rất ít. Bây giờ cảm thấy nhiều rồi, thêm các ngươi vào nữa cũng không nhiều, cho nên mới đến, có phải không?
Vương Tự Dương gật đầu, cả khuôn mặt là thần sắc thất vọng. Bọn họ cho rằng bản thân nắm chắc được bí quyết phát tài, chưa từng nghĩ Triệu Tiến cũng đã biết. Với thủ đoạn làm việc của vị tiểu gia này, làm gì còn cơ hội của bọn họ.
Vương Tự Dương tiếp tục nói.
- Tiến gia, tiểu nhân từ Nam Trực Lệ, qua Hà Nam, đi Sơn Tây, ra ngoài quan ải. Con đường này cũng đã đi lại hơn hai mươi năm rồi. Con người quen thuộc, đường đi lối lại cũng quen thuộc. Nếu như để tiểu nhân giúp sức, mọi thứ chắc chắn sẽ thông thuận.
Thương nhân trục lợi, xem ra không thể kiếm được món tiền lớn, có thể kiếm được chút lợi cũng là được rồi. Triệu Tiến cười gật gật đầu, mở miệng nói.
- Ta ở đây bán người khác giá nào, cũng bán cho các ngươi giá như thế. Nhưng các ngươi cũng đừng có kỳ vọng có thể lấy được nhiều hơn ở đây. Rượu của ta, hiện nay còn không đủ bán. Các ngươi theo quy củ thử hàng và lấy hàng đi.
Hắn nói câu này xong, không chỉ đám thương nhân sững cả người, ngay cả đám huynh đệ cũng ngẩn ra. Vương Tự Dương sau khi kịp phản ứng, bảo ngay đám thương nhân buôn trâu ngựa quỳ xuống, dập đầu mấy cái xuống, liến thoắng nói.
- Đa tạ Tiến gia thưởng hậu, đa tạ Tiến gia thưởng hậu.
Điều này chả khác gì để cho bọn họ kiếm được một món lãi thật lớn, đương nhiên là thưởng hậu. Triệu Tiến cười nói.
- Ta cần ngựa tốt, một trăm, hai trăm thậm chí nhiều hơn một chút, ta ở đây đều có thể lấy được. Đến lúc đó các ngươi có thể bù trừ vào tiền rượu. Rõ chưa.
- Tiến gia, bọn tiểu nhân mùa thu đi ra, trước hoặc sau tháng giêng mang ngựa về. Một năm cũng chỉ đi được một chuyến, muốn có ngựa, ước chừng phải năm sau rồi...
Vương Tự Dương này nói cẩn thận từng ly từng tí.
. Triệu Tiến cười nói.
- Năm sau cũng còn kịp. Hiện nay những con ngựa thồ này hầu hạ ta tốt rồi
- Tiến gia cứ yên tâm, bọn tiểu nhân nhất định tận tâm tận lực. Có một chút sai sót, Tiến gia ngươi cứ việc xử trí.
Vương Tự Dương bên kia vui mừng phấn khởi dập đầu trả lời.
Thời gian đã không còn sớm. Lúc ăn tối, đám huynh đệ đều có vẻ mặt nghi ngờ. Lưu Dũng mở miệng nói.
- Đại ca, món lợi lớn như vậy, tại sao bọn ta không làm? Như vậy gần như là gấp trăm, gấp ngàn lần ấy?
- Từ Châu tới cửa biên giới, con đường này trong chúng ta, ai là người quen thuộc? Quan phủ dọc đường, trạm gác dọc biên giới, bộ lạc trên thảo nguyên, chúng ta, ai là người quen thuộc?
Triệu Tiến liên tiếp hỏi dồn mấy vấn đề, mọi người đều lắc đầu.
Triệu Tiến cầm chiếc đũa nói.
- Chúng ta hiện nay chẳng có quá nhiều tinh lực để mà đi làm quen. Hơn nữa chúng ta bán cho thương nhân buôn trâu ngựa cũng chẳng phải không kiếm được tiền. Việc gì phải nhớ kỹ trong đầu không kiếm được món lời nào?
Mọi người đều chẳng ai nói gì nữa. Cúi đầu ăn một mạch xong, Trần Thăng ngẩng đầu lên nghiêm giọng nói.
- Triệu Tiến, chúng ta rốt cuộc là vì cái gì? Nuôi từng này người, kiếm được từng đấy tiền. Nhưng có cơ hội kiếm nhiều tiền, ngươi lại không thèm để ý. Chúng ta định làm gì, tháng ngày sau này muốn làm gì?
Nói đến đây, mọi người đều nhìn về phía Triệu Tiến. Lúc không có người hỏi, thì cũng chẳng nghĩ gì đến. Nhưng có người khơi mào lên, thì mọi người lại để ý.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, nghiêm nghị mở miệng nói.
- Chúng ta bây giờ tốt hơn xưa kia nhiều, có phải không?
Mọi người gật đầu. Năm ấy tụ tập ở nơi để hàng, tỉ thí võ để làm trò vui, gia cảnh tốt miễn phải nói, gia cảnh không tốt thì chỉ mong thắng để nhận được chút điểm tâm làm phần thưởng, hơn nữa lại còn không nỡ ăn, còn muốn để dành phần tiểu đệ, tiểu muội, thậm chí là trưởng bối trong nhà. Bây giờ thì hầu như cả ngàn lạng bạc cũng có thể tùy tiện lấy ra dùng. Gia đình đều sống qua tháng ngày chỉ có các cường hào thân sĩ mới có.
Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Chúng ta nếu không có đao thương của Triệu Tự Doanh, phát tài rồi thì làm thế nào, chẳng phải là bị người khác cướp mất.
Mọi người đương nhiên là không ai có lời phản bác. Mấy lần chém giết đều là vì điều này.
- Hiện tại mọi thứ chúng ta làm đều là tự bảo hộ. Bảo hộ người nhà mình, bảo hộ sản nghiệp của mình.
Triệu Tiến dường như nói ra lời cuối cùng.
Mọi người đều gật nhẹ đầu, người nào người nấy sắp sửa đi làm công việc của mình, không ngờ lời của Triệu Tiến vẫn chưa hết.
- Chúng ta phải làm cho bản thân ngày càng lớn mạnh. Hiện nay chúng ta mới chỉ có thể bảo hộ được bản thân. Chờ cho tiến thêm một bước nữa, chúng ta sẽ có thể làm được càng nhiều việc. Trở nên lớn mạnh là không có điểm dừng. Mỗi lần tiến thêm một bước, việc chúng ta làm được càng nhiều lên. Đến cuối cùng, chúng ta có thể lưu danh tên tuổi của mình trong nhân thế. Vài chục năm sau, vài trăm năm sau, đều có người sẽ nhớ tới chúng ta.
Những lời này của Triệu Tiến cũng chưa phải thông suốt được ngay. Mọi người đều có vẻ mặt nửa hiểu nửa không. Yên lặng một lát, Thạch Mãn Cường thanh âm buồn bực nói.
- Đại ca huynh làm cái gì, bọn ta làm cái đấy, cứ đi theo huynh thì nhất định càng ngày càng tốt.
Thạch Mãn Cường vừa nói câu này ra, nét mặt tất cả mọi người đều có cảm giác bừng tỉnh. Từ khi cả bọn tụ tập lại đến nay, có một sự kiện đã được chứng mình. Cứ theo Triệu Tiến sắp xếp mà đi, thì sẽ càng ngày càng tốt.
Buổi trưa nếm rượu ngày hôm sau, Hà Gia Trang bắt đầu trở nên náo nhiệt. Rất nhiều thương hộ mang theo xe ngựa tới bên này. Những nơi chưa xây tường bao xung quanh tửu phường đều đang tu sửa làm tường cao, có gia đinh của Triệu Tự Doanh cầm vũ khí canh giữ tuần tra.
Hà Gia Trang dẫu sao cũng không phải thành Từ Châu. Nếu như không cưỡi ngựa, đến nơi này lấy rượu rồi trở về thành hoặc những nơi khác, chắc chắn đều phải chậm mất một đêm ở trên đường. Mấy cái nhà trọ và trạm để ngựa của Hà Gia Trang đều chật ních người, còn có người đi vào các hộ dân ngủ nhờ. Người ăn, ngựa ăn đều phải tiêu đến tiền, những tiêu phí ăn uống này đều để cho các hộ dân trong Hà Gia Trang kiếm được. Người trên kẻ dưới trong Hà Gia Trang đã được lợi tửu phường này.
Thương nhân trục lợi. Bọn họ sau khi đến Hà Gia Trang, xe ngựa chở rượu chưa chắc có thể chứa đầy, không thể thiếu được mang thêm chút hàng tới, rồi mang thêm một chút hàng đi, làm cho mấy cái chợ ở Hà Gia Trang cũng theo đó mà thịnh vượng lên rất nhiều.
Một ngày qua đi, người trên kẻ dưới trong Hà Gia Trang đều vui mừng phấn khởi. Mọi người đều nhìn thấy sau này tình cảnh sẽ tốt lên.
Kỳ hạn mà Triệu Tiến đã định ra qua rồi. Như Huệ bên kia Vân Sơn Tự vẫn không tới, nhưng lại sai người đưa một phong thư tới. Trong thư lại là ấn tín bí mật, lời lẽ rất là đơn giản: “Mấy ngày nay không có thông tin gì cho Triệu Tiến, thật là thất lễ. Nhưng bên kia rối như tơ vò, mong Triệu Tiến đợi thêm bốn ngày nữa."
Đã có phong thư này đưa tới, vậy thì Triệu Tiến đợi thêm bốn ngày nữa, dù sao cũng không phải vội.
Thư là sáng sớm đưa lại. Triệu Tiến bên này vừa mới xem xong thư, vẫn chưa kịp trao đổi gì với đám huynh đệ, đã nghe thấy âm thanh huyên náo ở bên ngoài. Âm thanh này khá là náo nhiệt vui mừng, có thể nghe cả tiếng gõ trống khua chiêng, hệt như là lúc tuyên cáo Triệu Tiến được nhận chức Bảo Chính.
Một gia đinh bên ngoài cửa bẩm báo.
- Lão gia, bên ngoài có người của Điền Gia Trang tới.
Điền Gia Trang, thôn trang này có hơn hai trăm hộ, đều là họ Điền, là nơi cách Hà Gia Trang khoảng mười dặm về phía tây.
- Tới làm gì?
- Tiểu nhân không biết, nhìn thấy phía trước bọn họ có một đám chiêng trống, phía sau bê theo lợn dê. Người dẫn đầu nói là Điền đại hộ của Điền Gia Trang.
Điền đại hộ này tên là Điền Anh, là một hộ giàu nhất, lớn nhất của Điền Gia Trang, kỳ thực là đầu lĩnh của Điền Gia Trang, có thể coi là nhân vật như chủ điền trang. Người này Lưu Dũng đã từng nói qua.
Triệu Tiến nheo mắt lại, vẫn chưa nói gì, bên ngoài lại có người oang oang nói.
- Tiến gia, ở thôn Tiểu Thạch Đầu cách đây mười lăm dặm có một đoàn người đến, khua chiêng gõ trống, đem theo lợn dê và lễ vật.
Tiểu Thạch Đầu thôn bên kia cách Hà Gia Trang khoảng mười lăm dặm. Bên đó có khoảng hơn trăm hộ, không phải là một dòng họ lớn. Hộ gọi là giàu cũng chẳng qua có dáng vẻ địa chủ bậc trung.
Giọng nói oang oang này lại là Tề Tam, hôm nay y ở bên ngoài cưỡi ngựa tuần tra. Chưa kịp đợi Triệu Tiến bên này mở miệng, tiếng huyên náo bên ngoài đã ầm ầm lên rồi, nghe thấy có người thở hổn hà hổn hển chạy tới, ở bên ngoài nói.
- Lão gia, mỏ quặng Lưu gia ở phía tây bắc cũng cho người đến. Dẫn đầu đoàn là chủ mỏ quặng Lưu gia, nói muốn xin gặp lão gia.
Mỏ quặng Lưu gia là một mỏ than. Một phần than sản xuất ra tiêu thụ vào trong thành và các nơi khác để sưởi ấm, một phần bán cho các mỏ sắt để luyện sắt. Mỏ này đã khai thác được khoảng hơn bốn năm. Các thợ mỏ đem theo gia quyến đến sống chung với nhau ở đó, có khoảng hơn một trăm hộ. Nhưng những tráng hán nam đinh lại có đến hơn bốn trăm người, nơi đó cách bên này Triệu Tiến khoảng hai mươi dặm. Lưu Dũng rất quan tâm chú ý đến nơi này, bởi vì những thợ mỏ tráng niên, thực sự là một lực lượng rất lớn.