Vương Triệu Tĩnh thuật lại một lượt hết thảy từ lúc Triệu Tiến xuất lĩnh Triệu Tự Doanh đến dưới thành Từ Châu cho tới hôm nay.
- Cho dù là chính Triệu huynh đã ép được Tri châu cầm ra khoản tiền tài này. Nếu như bản thân Triệu huynh không muốn ra mặt, thỉnh phụ thân ra mặt, Đồng tri châu kia cũng phải ưng thuận. Nhưng Triệu huynh cũng không làm như vậy. Huynh ấy trước khiến cho những cường hào tư binh ngoài thành oán giận Tri châu, sau đó tự mình ban ân lung lạc lòng người.
Đợi nói xong tất cả mọi chuyện, Vương Triệu Tĩnh vừa muốn luận bàn, lại nhận ra phụ thân Vương Hữu Sơn đang trầm tư suy nghĩ.
Vương Triệu Tĩnh cũng không đám đi quấy rầy, cứ ở nơi đó quỳ đợi lệnh. Thư phòng im ắng, chỉ có ánh nến trong giá đèn nhảy múa không ngừng, ngay cả vẻ mặt hai phụ tử họ cũng biến ảo.
Không biết qua bao lâu, trong nhà có người hầu hét to, Vương Hữu Sơn mới từ trong suy ngẫm tỉnh lại. Hai mắt ông nhìn Vương Triệu Tĩnh vẫn đang quỳ trên đất, lắc đầu nói.
- Còn quỳ làm cái gì, đứng lên.
Vương Triệu Tĩnh đầu gối đã tê buốt, y đương nhiên không dám có oán hận gì, chỉ vội vàng chống tay đứng lên. Vương Hữu Sơn đột nhiên mở miệng hỏi.
- Con rốt cuộc muốn thế nào đây?
- Phụ thân, thiên hạ loạn như vậy, chỉ có binh khí trong tay mới trông cậy vào được, chỉ có dùng võ nghệ nói chuyện mới có người nghe theo.
Vương Triệu Tĩnh khẽ nghiến răng, nói ra kiến giải của mình.
Vương Hữu Sơn sửng sốt, lập tức cười nói.
- Con thì biết cái gì, thiên hạ nơi đâu cũng loạn cả rồi.
Nghe được câu này, Vương Triệu Tĩnh có chút nhục chí. Vương Hữu Sơn bên kia lại mở miệng nói.
- Còn còn muốn đi thi Hương không?
Lần này tới lượt Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, trên mặt y trước hết là nổi lên vẻ vui mừng khôn tả, sau đó nghiêm nghị trả lời nói.
- Hài nhi khổ công đèn sách nhiều năm như vậy. Đương nhiên muốn đi.
- Con như nay coi là khổ công đọc sách sao. Chẳng qua số mệnh may mắn mà thôi.
Vương Hữu Sơn cười khoát tay nói tiếp.
- Những ngày qua con cũng mệt mỏi lắm rồi, nhanh đi nghỉ sớm đi.
Vương Triệu Tĩnh cung kính cáo từ, vẻ mặt của y đã sáng láng rất nhiều. Lúc đi tới trước cửa, Vương Hữu Sơn ở đằng sau lưng y lại nói.
- Triều báo truyền đến Tri châu chiếu theo lệ thường đều phải sao chép đưa một tờ đến nhà chúng ta. Con về sau nhớ cầm đưa cho bọn Triệu Tiến xem qua. Những huynh đệ kia của con nếu như có gì không hiểu rõ, con cũng nên giải thích tỉ mỉ cho bọn họ.
Triều báo là do các viện các nha môn trong triều đình phân chia thông tri, lời lẽ trong đó có thân thể, lời nói, việc làm, chỉ dụ, chiếu thư, pháp lệnh vân vân của Hoàng đế. Có bổ nhiệm, thăng chức, phế truất, thưởng phạt vân vân của bọn quan lại. Có tấu chương, tuyển lựa bổ nhiệm quan lại các nơi của đại thần. Đại sự thiên hạ đều có ghi chép trên triều báo này, có thể nói là tờ báo sớm nhất trên thế giới cũng là công cụ dùng để hiểu rõ đại sự trong thời đại này.
Nha môn Tri châu Từ Châu dĩ nhiên là cũng có. Vương Hữu Sơn thân là ngự sử Đô Sát Viện, mặc dù hết làm quan sống ẩn dật ở nhà, nhưng dù sao vẫn là quan viên triều đình, nha môn Tri châu theo lệ thường cũng phải gửi một phần sao chép sang đấy.
Vương Triệu Tĩnh đứng ở cửa sửng sốt thoáng chốc, lập tức cười nói.
- Hài nhi đã hiểu rõ.
Vương Hữu Sơn ở đó thản nhiên nói.
- Làm người hay làm việc mỗi khi nóng vội đều dễ dàng xảy ra sai sót. Đi chầm chậm, nhìn từ từ, đừng nóng vội.
Không biết là nói Vương Triệu Tĩnh hay là đang tự nói với chính mình.
Triệu Tiến ở trong nhà đi nghỉ ngơi rất sớm, phụ mẫu rất vui vẻ khi hắn về nhà, nhưng cũng không có hỏi đông hỏi tây, cũng không trò chuyện lâu, chỉ nhìn hắn ăn cơm, thay đổi y phục, thúc giục hắn nghỉ sớm một chút.
Có lẽ trong mấy ngày ngắn ngủi này mỗi một việc đều làm xong xuôi cả rồi, hoặc có lẽ bôn ba không ngừng vẫn luôn chưa được nghỉ ngơi đúng mực, Triệu Tiến ngủ một đêm rất sâu.
Sáng sớm hôm sau khi vừa tỉnh lại không muộn hơn ngày thường, Triệu Tiến chỉ cảm thấy tinh lực dồi dào. Sau khi mặc quần áo vào, tay chân nhẹ hẫng rời khỏi phòng.
Vốn cho rằng người trong nhà đều chưa thức dậy, không ngờ được Triệu Chấn Đường phụ thân của mình đã ở trong sân. Triệu Chấn Đường ngồi ở trên ghế đẩu, đưa lưng về phía hắn ngơ ngác nhìn cái chuồng khỉ đã trống không. Ngày hôm qua mẫu thân Hà Thúy Hoa vốn bảo Triệu Tâm đem đi vứt bỏ Triệu Chấn Đường lại không cho.
Nhìn thấy bóng lưng cha mình, Triệu Tiến nhận ra cha mình đã già. Mặc dù vẫn chưa tới năm mươi, thân thể cũng coi như là tráng niên, nhưng quả thật là già rồi.
Triệu Tiến đứng ở đó không cẩn thận va chạm vang lên tiếng động, Triệu Chấn Đường xoay người nhìn thấy Triệu Tiến cười hỏi.
- Sao dậy sớm thế?
Triệu Tiến thanh âm lo buồn nói.
- Cha, nếu như cha thấy không dễ chịu. Chúng ta nuôi một con nữa là được.
Triệu Chấn Đường đứng lên khoát tay, có chút trầm tư nói.
- Con đường đao phủ này là từ lúc vào nghề nuôi một con vật. Mỗi ngày vuốt phẳng cổ con khỉ, lúc hạ đao trên pháp trường mới nắm chắc được. Còn khỉ đó chỉ cần không đối đãi hà khắc, cũng có thể sống được hai ba mươi năm. Nó vừa chết, người nuôi nó cũng già rồi. Con khỉ này chết quá sớm cũng chẳng phải bả vai cha cũng hỏng rồi sao. Cái nghiệp này cũng làm xong rồi.
Vết thương trên vai ông là bị người ta dùng trường mâu đâm trúng, đánh nhau chém giết sống chết như vậy, ai cũng sẽ không giành sức. Triệu Chấn Đường lúc ấy cũng bất chấp thương thế, sau đó nhận ra xương cốt và máu thịt đều có tổn thương. Sau này chăm sóc tốt cử động bình thường hẳn là được, nhưng dùng đao bổ xuống là không được nữa rồi. Kế sinh nhai bằng nghiệp đao phủ này cũng không thể làm nữa rồi.
Triệu Tiến theo đó nói mấy câu.
- Không làm thì không làm nữa. Trong nha môn nhiều việc như thế, cha có thể làm gì thì làm cái đó.
- Con muốn luyện võ thì đi luyện võ, muốn ăn cơm thì đi gọi Triệu Tam dọn. Mau đi làm việc của mình đi.
Triệu Chấn Đường không nhịn được xua đuổi hắn.
Triệu Tiến có chút ngượng ngùng, cũng không muốn ở trong sân, cầm lấy trường mâu và đoản đao rời nhà.
Gia đinh luân phiên trấn thủ ngoài căn nhà nhìn thấy hắn đi ra, lập tức hành lễ chào hỏi. Triệu Tiến khoát tay ra hiệu không cần, đứng ở trước cổng nhà nghĩ ngợi cuối cùng nhắm một hướng đi tới, đằng sau lập tức có người đuổi kịp.
Chỗ Triệu Tiến muốn đi cách nhà không xa, quẹo mấy con đường đã đến rồi, chính là căn nhà nhị thúc Triệu Chấn Hưng để lại.
Căn nhà này lúc bình thời Triệu Tam sẽ đi sang quét dọn, trong sân và trong phòng tuy rằng đồ vật rất nhiều nhưng trên cổng trước giờ không khóa. Đối với bọn giang hồ chợ búa Từ Châu mà nói, nơi này là cấm địa, ai muốn hạ chủ ý ở đây, chưa cần tới Triệu Tự Doanh động thủ, những người khác sẽ làm thịt y trước.
Triệu Tiến vào trong sân, đóng cổng nhà lại, trường mâu trong tay run lên, triển khai tư thế, mấy cử động lên xuống, trong thoáng chốc về lại mấy năm trước, nhị thúc của mình ở bên cạnh giảng giải bố trí và những chuyện gặp qua trên chiến trường.
Đoán chừng nhị thúc Triệu Chấn Hưng cũng không ngờ đến, Triệu Tiến sẽ gặp phải nhiều chuyện như vậy, những chuyện trải qua của ông hắn không dùng được, chẳng hạn như nói binh lính tinh nhuệ đội hình nhỏ bé đấu với vô số lưu dân.