Mười mấy tên lưu manh vây ngoài cùng vốn cách nhau không xa, tiến bước chân này đã khiến cho người ta cảm thấy không ổn, thét to lên như thế tất nhiên đều chạy sang.
Người trung niên chạy ở đằng trước thở hổn hển, đã có chút chống đỡ không nổi, vừa tiến vào nơi này bước chân đã lảo đảo, nằm lăn đùng ra đất. Nhìn bao nhiêu người dũng mãnh tiến ra, mười mấy người đuổi theo đằng sau dừng bước chân lại. Tiếp theo sau đó bọn họ nhìn thấy gia đinh xuất hiện ở một phía góc đường tay cầm trường mâu. Thế này cho dù ra sao cũng không thể nào đánh lại, tức giận mắng.
- Phản đồ, sớm muộn gì cũng phải thiêu sống mày.
Mười mấy người này quay đầu chạy ra ngoài xa, đến một ngã quẹo con đường phía trước đã không còn nhin thấy bóng dáng. Bọn gia đinh và lưu manh bên này cũng biết thủ vệ trạch viện khẩn yếu hơn, không ai đuổi theo.
- Đây không phải thắp hương Trịnh Toàn sao?
Bọn lưu manh đều là địa đầu xà, tự nhiên nhận ra được.
- Nghe nói hai người bọn họ là đại nhân vật thắp hương trên mặt đất Từ Châu, làm sao tới bên này?
Trịnh Toàn dùng cả hai tay bò lên từ mặt đất, thở hổn hển nói.
- Con trai và khuê nữ của ta đều làm việc cho Tiến gia. Mau phái người đi cứu vợ của ta. Mau mang ta đi gặp Vương công tử. Ta có việc nguy cấp vạn phần cần nói. Mau đi! Bằng không thành Từ Châu này gặp nguy rồi.
Việc cần làm hết trong lời nói của y thật không ít, đầu mục gia đinh và hộ viện của Vương gia hợp lại bàn tính. Năm gia đinh, hai hộ viện gọi thêm mấy tên lưu manh, bảo vệ Trịnh Toàn cùng nhau rời khỏi chỗ này. Trịnh Toàn này vừa mở miệng đã tuôn tên họ Tiến gia ra, lại nhắc đến an nguy của Từ Châu, ai cũng không dám khinh thường.
Bọn gia đinh hộ viện cầm binh khí, nhưng thật sự có thể dùng được ngược lại là bọn lưu manh. Đám người này chưa đi được mấy con đường đã gặp được người quen, lập tức gọi người đến các nơi báo tin. Không bao lâu, lại có mấy chục lưu manh lại đây, một đám người đi sang tiếp tục hộ vệ Vương gia bên này. Một đám người đi theo đội này, người nhiều thanh thế mạnh, vừa rồi đuổi theo Trịnh Toàn cũng chỉ có mười mấy người.
Nhà cửa của Trịnh Toàn cách bên này không coi là quá xa, một đám người chạy vội tới lại nhìn thấy cổng nhà cửa phòng đều mở toang. Nhìn thấy những thứ này, Trịnh Toàn đi trong đám người chân đã mềm nhũn, suýt nữa quỳ trên mặt đất. Tất cả ngay lập tức cứ thế xông vào, trong nhà ngoài sân một mảnh hỗn độn. Rõ ràng vừa có người tiến vào lục soát tìm kiếm qua. Lúc này Trịnh Toàn ngược lại có tinh thần, chạy vào căn phòng phía trong đẩy ra một cái tủ đặt ở góc phòng, lộ ra đường hầm bên dưới.
- Vợ à, nàng ở đấy phải không?
Trong hầm ngầm truyền ra một tiếng trả lời, thân mình Trịnh Toàn mềm nhũn, lần này thì đúng là bởi vì thoải mái nhẹ nhõm. Tuy nhiên y thậm chí cũng không lý đến chuyện mở ra tấm che cửa hầm, xoay người vội nói.
- Làm phiền mấy vị mang vợ ta đi nhà của Vương công tử. Hiện giờ cũng chỉ có ở đó mới có chút ít an toàn. Ta hiện giờ phải đi gặp Vương công tử. Đại sự. Đại sự bằng trời.
Tin hay không tin! Nhìn thấy cảnh tượng này trong nhà Trịnh Toàn, y lại hoảng loạn như thế, hơn nữa bọn lưu manh đều nói người này là đầu mục trong môn giáo thắp hương, tất cả cũng theo đó nghiêm trọng hẳn lên.
Đi tường thành phía tây tìm kiếm, lại biết được Vương Triệu Tĩnh được cho đến cổng bắc. Tất cả vội vàng đi đến bên phía cổng bắc, Vương Triệu Tĩnh lại không có ở đấy. Bọn người dắt theo Trịnh Toàn bàn nhau chia binh hai đường, một đường mang Trịnh Toàn đi phía đông, một đường thì cưỡi ngựa đi phía nam tìm người.
Vương Triệu Tĩnh lúc này đang ở trên đầu thành phía đông, oán giận đứng ở trên đầu thành nói.
- Mấy chục gia đinh Triệu Tự Doanh, ba mươi hộ viện Vương gia chúng ta, cộng thêm tráng niên đầu đường xó chợ trong thành có thể dùng. Mấy trăm người chúng ta chưa chắc cùng thứ bậc với quan binh và đoàn luyện. Nhưng bọn họ lừa gạt ta đối xử như đứa con nít.
Bắc môn là cửa hung hiểm, hơn nữa bao nhiêu năm ngoại tộc xâm lấn đều là từ bắc đi về nam, cho nên cổng bắc thành trì các nơi bình thường đều phá hỏng không dùng đến, nói trắng ra nơi đấy chỉ có một bức tường thành, phòng thủ tương đối dễ dàng. Vương Triệu Tĩnh nhìn canh gác bên đó, đã mang người đến tường thành bên đông.
Thấy Vương Triệu Tĩnh oán giận, Hà Thúc đứng ở bên cạnh đành cười nói.
- Thiếu gia, bọn họ không dám để cho cậu xảy ra sơ xuất gì. Trên dưới Từ Châu sợ lão gia treo ngược bọn họ lên.
Tình tiết bên trong đó, trong lòng tất cả đều rõ ràng, Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, cười khổ lắc đầu, y nhìn hướng ngoài thành nói.
- Lưu tặc chỉ chăm chú không buông phía tây, mấy phía này đều rất là yên bình.
Hà Thúc vừa muốn nói, lại nhìn thấy người chạy lên tường thành, nhíu mày nói.
- Ngươi không ở nhà trông coi, lại đến bên này làm gì? Đã xảy ra chuyện gì sao?
Người đi lên kia chính là một tên hộ viện của Vương gia, hộ viện kia vừa né người ra, Trịnh Toàn đã chạy ngang qua về phía Vương Triệu Tĩnh. Hà Thúc sửng sốt, tay lập tức đặt ở trên chuôi đao, Trịnh Toàn kia đi đến trước mặt quỳ sụp xuống nói.
- Vương công tử, giáo chúng Văn Hương Giáo bên trong thành muốn mở cổng thành ra, thả cho lưu tặc bên ngoài vào thành.
- Cái gì?
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, lập tức kinh hãi, vừa muốn mở miệng nói, lời của y lại bị tiếng ồn áo thật lớn đột nhiên bùng lên ở phía tây bao phủ, bên đó lại bắt đầu công thành rồi.
Trịnh Toàn cố gắng khống chế giọng nói, y sợ chính mình không cẩn thận đã kêu lên.
- Nửa tháng trước có Truyền đầu bên ngoài vào thành, sau khi vào thành lại không nghe hiệu lệnh, cũng không biết tung tích. Ngay sáng sớm nay có một người quen biết chạy tới gặp tôi. Nói bọn Truyền đầu muốn mở cổng thành thả lưu tặc vào thành. Nói xong y ra cửa đã bị người ta chém chết rồi. Tiểu nhân giấu vợ ở trong hầm ngầm, nhảy từ nhà sau ra đến đây báo tin. Vương công tử...
Vương Triệu Tĩnh ngày người thoáng chốc, lắc đầu ngay sau đó hiểu ra được chuyện gì, mở miệng nói với Hà Thúc.
- Hà Thúc, chả trách đám lưu tặc này dám công thành càn rỡ như vậy. Bọn chúng chắc chắn nắm được, cổng thành ba nơi, bọn chúng từ nơi nào...
Lại còn chưa nói hết, lại nghe thấy xung quanh có người hô lớn.
- Mau nhìn bên trong thành, thật nhiều người tụ tập sang đây, làm cái gì vậy.
Vương Triệu Tĩnh vội vàng đi đến ven bờ tường, vừa nhìn về hướng bên trong thành, đã nhận ra rất nhiều người từ các con đường tụ tập lại, kéo hết sang hướng cổng thành bên này.
- Điên hết rồi sao? Điên hết rồi sao?
Vương Triệu Tĩnh thì thầm hai câu, lập tức rút thanh kiếm ra, rống to lên nói:
- Người ta mang đến, đi theo ta xuống dưới.
Một tiếng thét to, gia đinh Triệu Tự Doanh còn có hộ viện Vương gia, hán tử rút trong phố phường ra đều đi theo sang đấy. Hơn trăm người vội vàng từ trên đầu thành đi xuống.
Thủ công thành bên dưới có hai mươi mấy binh lính còn có sai dịch cộng thêm đoàn luyện cũng có gần hai trăm người. Từng người trong bọn họ cũng đang vô cùng lo lắng. Mấy người đầu mục cầm đầu vẫn còn đang hô to nói.
- Các người tới làm cái gì. Mau lui lại.
Vương Triệu Tĩnh đuổi tới dưới thành rống to một tiếng.
- Tiến thêm một bước về phía trước nữa. Giết chết không cần hỏi.
Kiếm trong tay giơ lên, người đứng đằng sau cũng đều rút binh khí ra ngay.
Người đang đi về phía trước đều dừng bước chân lại, trên mặt lộ ra thần sắc sợ hãi. Hiện tại đám người này đều cảm thấy có chút không ổn rồi, những người kéo tới đây đều là ông già, bà lão, còn có những phụ nữ trung niên. Lúc này dân chúng toàn thành không phải trốn ở trong nhà, thì là bị trưng mộ giúp đỡ. Những người này hẳn là trốn ở trong nhà, kéo đến bên này.
Vương Triệu Tĩnh cũng cảm thấy không ổn, dùng kiếm chỉ ngay vào một nữ nhân lớn tuổi nói.
- Vị đại tẩu này, lúc rối ren lộn xộn thế này, ngươi tới bên này làm cái gì?
Người phụ nữ kia vừa nhìn thấy lưỡi kiếm sắc bén hàn quang lóng lánh, sắc mặt biến đổi, chân cũng mềm nhũn, đứng im tại chỗ ngay sau đó run lẩy bẩy. Vương Triệu Tĩnh không kiên nhẫn lại quát hỏi một câu, mới nước mắt rơi lã chả nói.
- Truyền đầu bên trên nói, đến bên này thắp hương dập đầu, có thể bảo vệ Từ Châu chúng ta không bị lưu tặc đánh phá, còn nói nếu không đến, thần Phật sẽ giáng tội...
Những ông già, bà lão đằng sau cũng theo đó gật đầu, tin thần Phật phần lớn đều là loại người hồ đồ này, nhìn ánh mắt bọn họ cũng không giống như giả vờ.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, nếu như Văn Hương Giáo muốn dùng những người này mở cổng thành ra, đây chẳng phải là trò cười. Những người kéo sang đây cũng đã không dám đi về trước, thậm chí có người đã quay đầu xoay người rồi.
- Ngoài thành có lưu tặc! Ngoài thành có lưu tặc!
Trên đầu thành lại có người hô lớn cảnh báo, trong lòng Vương Triệu Tĩnh cả kinh, chẳng lẽ thật là cấu với với nhau.
- Hà Thúc, ngươi trông coi bên này, ta đi xem đầu thành.
Vương Triệu Tĩnh dặn dò một câu, bước nhanh lên bậc thanh đến đầu thành. Ngoài cổng thành quả thật là có mấy ngàn lưu dân, trận thế nhìn ngược lại chỉnh tề hơn nhiều so với đại đội ở phía tây, vẫn có vẻ khí thế ầm ầm như vậy.
Có người hô to.
- Vương công tử, bên này chúng ta ít người, đi phía tây cầu viện đi.
Ở bên này không còn có người cấp bậc cao hơn, Vương Triệu Tĩnh chính là thủ lĩnh nơi này.
Những lưu dân ngoài thành kia đột nhiên đánh trống reo hò lên, kêu khóc xông về hướng dưới thành. Người trên đầu thành đều bị tiếng hô khóc đột nhiên bùng lên này chấn động, đều tự mình khẩn trương chuẩn bị đề phòng. Vừa đúng ngay lúc này, lại nghe được bên trong thành có người cao giọng hô lớn.
- Mở cổng thành ra nghênh đón thần Phật. Mở cổng thành ra nghênh đón thần Phật.