Đầu năm không có tin tốt nào truyền tới, nhưng thời điểm lưu dân vây công Từ Châu, Vương Hữu Sơn đã qua cửa sông Thanh Giang, tham tướng Chu Bảo Lộc dẹp yêu Bi Châu, ông ta cũng đến Bi Châu. Cha con đồng lòng, Vương Hữu Sơn cũng nhớ tới an nguy của Vương Triệu Tĩnh, nhắm hướng nhà chạy vội chạy vàng rõ ràng không về muộn hơn mấy ngày so với Chu tham tướng.
Triệu Tiến cười gật gù. Sở dĩ cười là vì Trần Thăng lúc nói chuyện này rõ ràng không có điểm quái gỡ, đây thật sự khó có được.
Đang nói chuyện, đã có một người cưỡi ngựa từ ngoài cổng thành chạy như bay tới, đến gần mới thấy được hóa ra là Vương Triệu Tĩnh.
- Gia phụ lúc trời sắp tối mới về đến. Chuyện của đại ca khẩn yếu hơn, trước hết nên lo điều này.
Đều là huynh đệ một nhà, Triệu Tiến cũng không có khách khí, chỉnh đốn đội hình, hô hoán tất cả tiếp tục đi tới trước. Mới đi hai bước, Vương Triệu Tĩnh đuổi tới trước mặt nói.
- Đại ca, lưu dân nhiều như vậy, lại có Từ gia ở bên đó. Chỉ dẫn theo Triệu Tự Doanh đi có phải quá ít hay không. Không bằng gọi hết đoàn luyện các nơi sang.
Doanh địa đoàn luyện hương dũng vô cùng yên ắng, ngay cả người canh gác cũng không có, từ xa nhìn sang đó, đúng thật là có mấy người ngã nghiêng ngã ngửa gối đầu bên hành lý trên xe ngựa, xem ra sức sát thương của danh tửu Hán Tỉnh quả thật không nhỏ.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát nói.
- Không thể cho chỗ tốt còn phải hồi báo, đây là lúc mua chuộc lòng người, không thể vì cái nhỏ bỏ lỡ cái lớn.
Nói đến nước này, tất cả đều không còn lời phản bác, bắt đầu lên đường nhắm hướng bờ Hoàng Hà.
Trên đường đi, Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Lưu dân vây thành lần này, sự tình phải khắc phục sau cuộc chiến quá nhiều. Quan viên văn võ, thân sĩ thanh danh hiển hách trong thành đoán chừng phải tề tụ bàn luận. Gia phụ cũng phải tham gia.
- Phụ thân Vương công tử chính là người quyền quý thanh cao. Là nhân vật bậc nhất trong thành Từ Châu, lại có tới lui với quan quyền trong kinh thành. Giải quyết chuyện lần này, e rằng cần có Vọng Sơn tiên sinh làm chủ a.
Trong đám người cũng chỉ có Như Huệ có thể tiếp lời. Y đối với tình tiết bên trong đó rất có lý giải.
Ngự sử kinh thành trước khi là kẻ sĩ về hưu ở nhà, Vương Hữu Sơn và Đô Sát Viện của kinh thành cùng với các nha môn khẳng định có tới lui muôn vàn đường dây mối nhợ, thư từ tới lui không cần nói tới. Lưu dân vây thành Từ Châu lần này, triều đình tất nhiên sẽ biết được, xử trí như thế nào lẽ dĩ nhiên cần nhìn cờ trống các nơi. Đồng Hoài Tổ ở Từ Châu chín năm chỉ có thể lưu lại nhậm chức, thăng quan thì làm không được, quen biết hậu đài chắc cũng có hạn. Người có ảnh hưởng có nhân tình với kinh sư như vậy ở Từ Châu cũng chỉ có mỗi mình Vương Hữu Sơn.
Thư từ giải bày của bên Vương Hữu Sơn, khẳng định sẽ được Tín quan, Thanh lưu của kinh thành nhận lấy. Ông ta nói tốt, bên này sẽ tốt một chút, ông ta nói xấu, khẳng định có người phải gặp xui xẻo rồi.
Triệu Tiến gật đầu, trầm mặc đi trước một lát, đột nhiên mở miệng nói.
- Các đệ còn lo lắng trong nha môn không móc bạc ra sao?
Mọi người sửng sốt, tức thì bật cười ra tiếng, Vương Triệu Tĩnh cũng cười nói.
- Đại ca, lần này hội họp, huynh đệ chúng ta cũng nên tham dự đấy.
- Không! Chúng ta tham dự ai dám làm chủ.
Trần Thăng cứng rắn nói một câu, tất cả đều gật đầu.
Từ thành Từ Châu ven theo quan đạo đi về hướng bờ sông. Chung quanh thành mười dặm còn tốt, đi xa thêm một chút, có thể nhìn thấy thi thể la liệt bên đường, đã có mùi thối tỏa ra.
Triệu Tiến chỉ nói.
- Khắc phục sau cuộc chiến! Những thứ đó cũng nên phải mau chóng đốt đi bằng không sẽ phải xảy ra phiền toái.
- Hiện giờ đại ca đã xem Từ Châu là nhà mình rồi.
Có người trêu chọc, mọi người cười vang, Triệu Tiến cũng cười. Tiếng cười kia không phải chê cười mà là lý lẽ dĩ nhiên phải thế.
Lúc tới chỗ tụ tập của lưu dân bên bờ Hoàng Hà, mặt trời đã dâng lên rất cao, chỗ lưu dân tụ tập khí thế ngất trời, rất xa có thể nhìn thấy bờ sông đã dựng lên mấy cái lều lớn, không ít lưu dân chen chúc ở chỗ đó.
Đối với đội nhân mã này của Triệu Tiến đến, lưu dân bên bờ sông không kinh hoảng gì cả, với bọn họ đã đến nước như nay, còn xấu được đến mức nào nữa?
Triệu Tiến định ra điều chủ chốt.
- Lúc này không thể dùng cứng rắn. Một khi động tới đao thương, ngược lại là đẩy lưu dân cho người khác.
Đại đội Triệu Tự Doanh nghỉ ngơi và chỉnh đốn tại chỗ, mà đội ngũ cứu tế của Vân Sơn Tự thì đi về phía trước, bắt đầu dựng lều nấu cháo ven rìa nơi tụ tập của lưu dân, lại có tăng nhân đi về hướng bọn lưu dân, trong miệng không ngừng tụng niệm Phật hiệu.
Phật Tổ từ bi để trong lòng, làm được hay không là một chuyện, nhưng quan nhiệm này lại sớm đã thấm sâu vào lòng người. Vừa nhìn thấy bọn tăng nhân bước tới, bọn lưu dân cũng kéo sang tụ tập, bọn tăng nhân dẫn lưu dân hướng tới căn lều lớn bên này.
Mấy thứ này đều có chiêu số, hòa thượng đi sang tụng niệm Phật hiệu dẫn người, đều là mặt mũi hiền lành tài ăn nói vô cùng tốt vừa nhìn thấy đã khiến cho người ta tin cậy.
Tới căn lều bên này, đã có lưu dân quỳ xuống khóc rống lên chảy nước mắt, không biết là đau buồn hay là sám hối.
Có lẽ hình tượng tăng chúng khiến cho người ta an lòng, hay có lẽ bọn họ bị Văn Hương Giáo lừa gạt tới đây, từng ngày nhắc tới chính là Di Lặc cũng coi như là Phật môn tà đạo, cả hai cũng gần gũi với nhau. Căn lều Vân Sơn Tự vừa mới dựng lên, thì có từng đám lớn lưu dân tuôn ào ào tới.
Bên này náo nhiệt không bao lâu, còn có gần trăm tráng hán tử khí thế hùng hùng hổ hổ tay cầm binh khí đi về hướng bên này. Bình thường đoàn luyện hương dũng cường tráng thôn làng chỉ có tinh nhuệ mới có binh khí đao búa, người khác đều dùng mộc côn hoặc là trường mâu, nguyên do rất dễ hiểu, giảm bớt sắt. Mà hơn trăm người này trong tay từng người đều là phác đao, nhìn sang khí thế không phải tầm thường.
Vừa mới có một tăng nhân chưa kịp tránh đi chắn ở trước người bọn chúng bị hán tử cầm đầu một tay đẩy ngã té nhào trên đất.
Khi nói chuyện đã đi tới đằng trước lều cháo, những tráng hán đó nhìn tăng nhân cường tráng tay cầm côn bổng trên mặt đều có vẻ khinh thường. Tên cầm đầu kia giơ tay lên xem ra là muốn hạ lệnh, mệnh lệnh gì đó tuy rằng nghe không rõ, nhưng tất cả đều có thể đoán được, không gì khác hơn là muốn đập phá.
Tuy nhiên tráng hán kia cử chỉ làm được một nửa phải dừng lại, đằng sau căn lều mấy trăm bước chính là chỗ của Triệu Tự Doanh, có lều che chắn, từ xa có thể nhìn không rõ, đến gần lại có thể nhìn thấy.
Một gã tăng nhân trẻ tuổi sang đấy dò hỏi.
- Tiến gia, bên kia hỏi bên này là kẻ nào, có cần báo tên hiệu cho bọn chúng hay không?
Trên dưới Vân Sơn Tự sợ hãi Triệu Tiến tới cực điểm, không có Triệu Tiến cho phép, bọn họ thậm chí ngay cả tên họ cũng không dám báo ra, cho dù là lúc này báo ra tên họ Triệu Tiến có thể bảo hộ mình.