Vương gia và Trần gia cách bên này cũng rất gần, rất nhanh đã nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng võ bị đầy đủ cưỡi ngựa chạy sang. Triệu Tiên vỗ trán, từ rất xa đã cười nói.
- Quả thật là quên nói cho các ngươi biết, lần này không phải đi đánh nhau.
Trần Thăng cười nói.
- Huynh cũng chẳng phải chưa có tháo giáp.
Triệu Tiến nhìn trên người mình cũng cười nói, sau khi đến nhà tất cả đều kích động, sau đó lại có khách tới thăm hỏi, không ngờ cứ như vậy không để ý tới.
Bên kia có người dắt ngựa qua, Triệu Tiến xoay người lên ngựa nói.
- Đi bãi hàng, trên đường nói chuyện.
Thúc nhẹ bụng ngựa, giật lấy dây cương, ba người cưỡi ngựa chầm chậm đi về phía trước, đằng sau tức thì có người đuổi theo.
Nghe xong Triệu Tiến kể rõ ràng, Vương Triệu Tĩnh chỉ là ở trên ngựa lắc đầu.
-... Hồ đồ! Hồ đồ!
Triệu Tiến cười rất vui vẻ, ở trên ngựa lớn tiếng nói.
- Ông ta bớt đi cho chúng ta rất nhiều chuyện. Chính ông ta lại bớt không được một văn tiền.
Mặt trời ngã về tây, lúc này đã xế chiều, ngoại trừ Cát Hương đi Hà Gia Trang, Đổng Băng Phong đi Thiên hộ sở ngoài thành, những người khác rất nhanh đều đã tề tựu.
- Tiểu Dũng, lập tức bảo cho phòng thu chi bên trong thành lấy ra chín ngàn lượng bạc tới. Lại dự trù hơn một trăm vò danh tửu Hán Tỉnh chất hết lên xe.
Triệu Tiến hạ lệnh dứt khoát gọn gàng, Lưu Dũng gật đầu đáp ứng.
- Đại Thăng và Triệu Tĩnh, hai nhà các đệ có danh tiếng trong thành, đi tìm mấy người có tiếng tăm trong thành ngoài thành rời thành nói với những đoàn luyện kia. Nói như vầy, quan phủ không chịu bỏ tiền trả lương thưởng cho bọn họ cũng mặc kệ việc cấp dưỡng đốt chôn người chết bị thương. Hiện giờ đi làm ngay.
Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh liếc nhìn nhau, đều gật đầu.
Triệu Tiến cất cao giọng nói.
- Sau khi làm xong các đệ tới bên này tụ họp chúng ta cùng nhau rời thành. Đi cả đi. Trong vòng nửa canh giờ lo liệu ổn thỏa nhưng điều huynh nói.
Mọi người hò reo đáp ứng, đều đi hết ra ngoài. Người khác đều đi cả rồi, Thạch Mãn Cương lưu lại sau cùng ở bên cạnh Triệu Tiến, y mặc thường phục, sau khi tay chân luống cuống cởi khôi giáp kéo sang đây. Thạch Mãn Cường thanh âm ấp a ấp úng mở miệng nói.
- Đại ca, tên huynh đệ Thạch Mãn Cương kia của đệ không chịu nổi cảnh nhàn rỗi trong lò rèn, cũng muốn sang đây theo đại ca, bị cha đệ đánh mấy lần cũng không dạy bảo được. Thủ thành lần này cũng muốn cầm đao lên đầu thành. Trong nhà ngẫm nghĩ để cho nó làm bừa như vậy, không bằng đến Triệu Tự Doanh của chúng ta, ít nhất có thể học được gì đó.
- Huynh đệ nhà mình, tất nhiên có thể, em trai của đệ võ nghệ thế nào?
Triệu Tiến rất có ấn tượng với Thạch Mãn Cương này, là một tiểu tử mạnh khỏe, còn cao hơn Thạch Mãn Cương một chút.
Nói đến cái này, Thạch Mãn Cường có chút lúng túng, song vẫn phải nói.
- Nó nào có võ nghệ gì, vốn lò rèn nhà đệ dự định truyền lại cho nó đấy, tuy nhiên khí lực còn có một tay.
Triệu Tiến lắc đầu, cười nói.
- Đến đây, cũng có chuyện cho đệ ấy làm.
Bên này đang tán gẫu, trong sân đã bận rộn hẳn lên, bãi hàng bên này cũng chứa ngân lượng, bạc tửu phường bên trong thành tiêu phí đều tích chứa ở bên cạnh. Nếu như không đủ, Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu bên kia cũng xoay xở được, Lưu Dũng chính là người chỉ huy vận chuyển.
Không mất bao lâu, Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng cũng cưỡi ngựa trở lại. Tiến gia uy chấn Từ Châu, tiếng tăm hai vị này cũng vang dội, thỉnh người ra ngoài thành làm việc, tất cả đều bằng lòng bán đi mặt mũi.
Hai người bọn họ trở về không bao lâu Đổng Băng Phong cưỡi ngựa cũng đến rồi. Sắc mặt của y rất khó coi, Triệu Tiến còn cho rằng là sự tình trước đó Từ Châu vệ không phái người tới tham gia viện quân, vừa muốn mở miệng trấn an, Đổng Băng Phong đã vội vàng nói.
- Đại ca, người tụ họp với chúng ta ở ngoài thành có được tin tức. Nói buổi trưa hôm nay Từ gia Cảnh Sơn ở bờ Bắc đã qua sông rồi bắt đầu cứu tế nạn dân, chiêu mộ nam nữ tráng niên, hiện tại đã chở đi mấy ngàn người.
Nụ cười của Triệu Tiến biến mất, sắc mặt trở nên xanh mét.
- Cái gì?
Sức người chính là của cải, huống chi còn là những nam nữ tráng niên. Đánh xong trận ác chiến dưới thành, Triệu Tiến chính là định bụng nuốt hết bọn họ xuống, lại không ngờ rằng bị người khác nhanh chân đến trước.
Từ gia ở Cảnh Sơn là cường hào đứng đầu ở Từ Châu, buôn bán than sắt thiết một vùng Trà Thành. Đào than nấu sắt, đây cũng cần phải có sức người cực lớn mới tạo nên được sản nghiệp nhưng tráng niên làm việc tay chân thường thường là trụ cột của nông dân, chiêu mộ được không dễ dàng. Những lưu dân khỏe mạnh cường tráng tới từ Sơn Đông đó lẽ dĩ nhiên chính là trù bị tốt nhất, không có gốc gác lại là đói khát không nơi nương tựa, chỉ cần xuất ra lương thực và thức ăn tức thì có thể chiêu mộ vô số.
-... Lưu dân từ Sơn Đông kéo sang, bên phía Trà Thành ở Cảnh Sơn thì không chịu ngăn trở... Lúc Lưu dân chạy tán loạn, thuyền trên sông cũng bị đốt rất kỳ quái, chẳng lẽ là Từ gia này tính kỹ rồi sao?
Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nói ra suy đoán của mình.
Sắc mặt của những người khác cũng rất khó coi, bên mình đánh một trận khổ chiến, người ta không biết chỗ nào bất ngờ hái mất trái ngọt.
Thạch Mãn Cường tức giận nói.
- Đại ca, đây cứ tập hợp các huynh đệ kéo sang đấy, bắt nhốt những lưu dân đó lại.
- Đừng nóng.
Thạch Mãn Cường có chút vội vã nói.
- Còn không nóng nữa sao. Người không phải bị mang đi thì là chết đói hết rồi.
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu nói.
- Trước mắt khẩn kíp nhất không phải cái này. Hiện giờ phải phái người về Hà Gia Trang, bảo Như Huệ cưỡi ngựa đi Vân Sơn Tự. Đêm nay huynh ở trước cửa Vân Sơn Tự gặp mặt y. Sau đó tập hợp tất cả lão gia đinh đi theo huynh. Trước đi thu xếp cái này, bố trí xong theo huynh rời thành.
Hai chuyện này làm xong rất nhanh, chỉ có điều tâm tình rất tốt trước đó đều biến mất chẳng còn sót lại gì. Triệu Tiến trở mình lên ngựa nhìn bọn huynh đệ sắc mặt âm trầm, lạnh giọng nói.
- Làm xong cái này, chúng ta đi tìm Từ gia tính sổ.
Ven bờ Hoàng Hà xảy ra chuyện gì, bên trong thành Từ Châu xảy ra chuyện gì, doanh địa viện quân cách năm dặm cổng thành tây Từ Châu bên kia không ai không biết.
Trong doanh địa này, người của đoàn luyện hương dũng các lộ hoặc là nhất thời máu nóng xông lên đầu, hoặc là muốn kết giao với Triệu Tiến, thậm chí là muốn thừa dịp cháy nhà đi hôi của. Những người này hiện giờ đều rất vui sướng, ngoại trừ mười mấy đầu mục ai cũng ôm suy nghĩ riêng, người bên dưới đều hận không thể cả đời lưu lại ở chỗ này.
Mặc kệ lúc đến tâm ý như thế nào, dù sao chém giết với lưu tặc ở dưới thành Từ Châu cứu vớt được thành Từ Châu cận kề sụp đổ, mỗi người đích thật là ân nhân của thành Từ Châu. Đây là việc thật xảy ra trước mắt người bên trong thành hiểu đạo lý này.
Thường ngày quan phủ phân phó, nhà giàu nhà nghèo ai cũng không bằng lòng. Nhưng hiện giờ người nào người nấy không hàm hồ, giết heo mổ dê, bánh nướng màu thầu, từng nồi từng lồng đưa ra ngoài thành. Tuy nói danh tửu Hán Tỉnh tốn tiền rất lớn, cung ứng không nổi, nhưng thứ rượu trắng khác cũng không phải không có.
Những đoàn luyện hương dũng này lúc bình thường cũng không phải mỗi bữa đều được ăn no, mặc dù những tay giang hồ không ít người đều khó có thịt để ăn. Lần đầu được khao quân như vậy, quả thật giống như là ăn tết, ai nấy đều cả miệng đầy dầu mỡ, ăn uống rất vui vẻ.
Mọi người cũng biết trong khoảng mấy ngày này quan phủ còn phải cấp cho một số bạc lớn, đến lúc đó hầu bao phồng lên, nở mặt nở mày trở về, hương thân huynh đệ cũng có người chết bị thương.
Vốn tất cả cũng không trông cậy nhiều lắm vào những thứ này, nhưng người cỡ như Tiến gia hứa hẹn phát lời thề sắt son như vậy, tất cả mọi người đều tin.
Chưa từng ngờ được trong nỗi vui sướng hân hoan, đột nhiên mấy vị thân sĩ bên trong thành đi ra, thần sắc rất là khó coi nói với tất cảm quan phủ không chịu khao thưởng.
Tất cả đánh nhau chết đi sống lại kéo sang cứu viện, thật không dễ dàng cứu vớt được thành trì này, quan phủ lại bạc bẽo như thế, coi tất cả như tờ giấy đất bùn. Sao không nóng giận được đây?
Hơn nữa còn có người vụng trộm nói cho bọn họ biết, nói Tri châu đại nhân cảm thấy bọn họ sẽ làm hại nơi này, định rằng bảo bọn họ giao ra binh khí ngoan ngoãn trở về, nghe nói còn muốn tra xét bên trong đó có trộm cướp, giặc cỏ trà trộn vào hay không.
Một trận lăn lộn đương nhiên là tâm tình phấn khởi, hơn nữa dưới thành chất mấy ngàn con người, trong tay đều là binh khí, nương tựa vào nhau, lại càng không cần lo lắng, liền có người hô lên rằng đánh vào Từ Châu.
Bọn họ bên này ầm ĩ, dân tráng bên trong thành đang thu dọn thi thể quét dọn chiến trường ngoài thành đều hoảng sợ trốn vào trong thành, còn binh lính trú quân đóng giữ cổng thành bên đó vốn có chức trách đàn áp nhưng sau khi nghe được nguyên do cũng cảm thấy không còn mặt mũi, nhìn thấy người huyên náo ở trong doanh địa không đi ra, bọn họ cũng lười nhúc nhích.
Mắt thấy tình cảnh càng lúc càng nóng nảy, nếu như bùng lên chỉ sợ cũng rất khó thu thập, có người vội vàng quay về bẩm báo. Tất cả trong lòng ngược lại không hoảng loạn, Chu tham tướng dẫn quân mã đã vào thành, nghe nói còn có ba ngàn binh lính sáng mai đã có thể đuổi tới, những hương dũng dân tráng đó không cách nào xoay trời.
Trong cảnh tượng thế này không cách nào thu dọn nhanh được, trú quân đã định đóng cổng thành lại, mấy người trẻ tuổi lại cưỡi ngựa rời thành, đi về hướng doanh địa huyên náo ồn ào.
- Mau hô bọn họ dừng lại, đi không phải tự mình chịu chết sao?
- Đó là Tiến gia.