Thạch Mãn Cường lẽ dĩ nhiên phải quay về lò rèn. Sau khi Cát Hương đi quanh thành mấy vòng, đánh tiếng chào hỏi mấy kẻ thân thích một lúc, ngược lại muốn cưỡi ngựa trở về Hà Gia Trang. Hiện tại Cát gia đều chuyển đi cả rồi, bên kia đã là quê nhà của y rồi, lại thêm bên kia cũng cần người tới trấn thủ.
Về phần ba người Triệu Tiến, Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh, sau khi sắp xếp xong ở bãi hàng và tửu phường, lại phải cùng nhau về nhà, ba người bọn họ ở rất gần nhau.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Ba huynh đệ chúng ta đã lâu không cùng nhau đi về. Nhanh thật mới đó đã cảm thấy như trải qua một năm rồi.
Nói xong câu này, Vương Triệu Tĩnh lắc đầu lại cười nói.
- Không ngờ chỉ có một năm, Triệu huynh rời thành không quá mấy tháng, nhưng cảm giác giống như đã qua mấy năm, quá nhiều việc xảy ra rồi.
Lời nói này làm tất cả đều trở nên trầm mặc, Trần Thăng xoa xoa chuôi đao trường đao trong tay, giọng điệu rầu rĩ nói.
- Cách thi Hương chỉ còn hai tháng, đệ chừng nào mới đi thi?
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Có lẽ cũng đến lúc phải đi rồi, tuy nhiên vẫn phải đợi phụ thân đệ trở về. Từ Châu xảy ra chuyện lớn như thế, không thể để cho lão nhân gia lo lắng.
Trần Thăng gật gù, đứng lại trầm ngâm một lát lại mở miệng nói.
- Nếu như không phải phụ mẫu ta còn ở trong thành, lần này phải đón Nhị Hồng đến Hà Gia Trang. Vốn tưởng rằng bên trong thành sinh sống yên ổn, hiện tại thấy thật cũng chưa biết chắc được.
Triệu Tiến cười nói.
- Thuần chỉ là việc tình cờ, sau việc này nhất định có thể tra xét rõ bên trong Văn Hương Giáo. Đại Thăng đệ cũng đừng xem việc này là lý lẽ thường tình gì. Phiền toái của thành Từ Châu này không ở lưu dân, Hoàng Hà mới là mối nguy hại lớn. Trận lũ năm đó trong thành không việc gì hoảng loạn. Mới gần đây thôi không phải đã ngập tới trong thành rồi sao?
Đã lâu không có về nhà, đi trên đường phố quen thuộc, người cũng theo đó buông lỏng. Hiện giờ trong thành Từ Châu lẽ dĩ nhiên không còn người nào dám ra tay với bọn họ. Hơn nữa cho dù có người dám liều lĩnh, đối mặt với ba người tay cầm đao mặc giáp bọn họ có thể nắm chắc được quá hai phần thắng hay không.
Mặc dù như vậy, còn có hai mươi gia đinh và năm kỵ binh đi theo đằng sau bọn Triệu Tiến, xung quanh có thêm mười mấy lưu manh trong thành rải ra bốn phía ngó trước dòm sau. Phô trương bậc này, Triệu Tiến không cảm thấy hứng thú cho lắm, tuy nhiên Lưu Dũng lại cứng đầu cho rằng phải nên như vậy, cũng chỉ đành làm theo.
Trần Thăng lúc này tâm tình cũng rất tốt, nghe được lời của Triệu Tiến, nhịn không được cười to phản bác nói.
- Năm nay hạn hán thế này, Hoàng Hà không thấy đáy là tốt lắm rồi, còn lụt ở đâu mà ra.
Tất cả mọi người cùng cười, giống như trước đây. Lúc đến con đường phía trước, Trần Thăng tự mình đi về nhà, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đi tiếp, bọn thuộc hạ tự chia một phần ba đi theo.
Đợi đến trước cửa, Triệu Tiến vỗ bả vai Vương Triệu Tĩnh nói.
- Đệ ở trong thành làm không ít chuyện, người nhà các huynh đệ đều phải nhờ đệ che chở. Tất cả đều biết rõ, cũng đều ghi tạc trong lòng. Đại Thăng tên đó nói như thế, hắn chính là xem đệ là huynh đệ một nhà của mình.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Không cần đại ca nói, tiểu đệ cũng đã biết rõ.
Triệu Tiến gật đầu, cáo từ Vương Triệu Tĩnh, xoay người đẩy cổng của nhà mình ra. Kẻ ra mở cửa là Mạnh Chí Kỳ đứa bé hắn thu nhận nuôi dưỡng. Đây mới mấy chục ngày không gặp, đứa bé gầy yếu lại còn hôi thối bẩn thiểu không chịu nổi lúc ấy đã có chút khỏe mạnh, vết thương thối rữa cũng đã khép lại. Nếu như không phải đã từng thấy qua, rất khó nhận ra hình dáng trước kia.
- Thiếu gia trở về rồi!
Mạnh Chí Kỳ cả mặt vui sướng, ánh mắt nhìn Triệu Tiến còn có chút sùng bái. Sự tích Triệu Tiến ở ngoài thành thần dũng vô địch người khác sớm hay muộn đều đã biết cả rồi, chính Triệu Tiến thì lại không biết gì, sớm cũng đã có người chạy sang kể lại như tận mắt nhìn thấy.
Thiếu niên sùng bái nhất chính là anh hùng hào kiệt, huống chi người này đang ở bên cạnh, cũng khó trách Mạnh Chí Kỳ có biểu hiện như vậy. Triệu Tiến cười gật đầu, trong lòng ngược lại cảm thán. Số mệnh huynh muội Mạnh Chí Kỳ này thật đúng là tốt, mặc dù cũng trải qua trăm cay ngàn đắng, nhà phá người vong, nhưng cũng còn có mình thu nhận cho ở lại. Bọn nó xuất thân từ gia đình nông dân có học, đến hiện tại trở thành tôi tớ trong nhà sai dịch nha môn, tuy rằng nói là lưu lạc rẻ rúng, nhưng cũng thật là ông trời che chở, bởi vậy ít nhất cũng còn sống được. Mà bọn lưu dân ngoài thành kia đến cuối cùng có kết cục thế nào?
Cuộc chiến hôm qua, xác người hỏa thiêu hôm nay, gần như không có ai bốn mươi tuổi trở lên, cũng không ai nhỏ hơn mười sáu tuổi, nói rõ người già kẻ yếu đều đã chết ở trên đường đi. Nếu như huynh muội Mạnh gia kia ở trong số người đó, kết cục nghĩ cũng biết.
Vừa nghĩ vừa đi, đột nhiên nghe được có người nói một tiếng.
- Nghênh đón thiếu gia!
Là một bé gái, mang theo chút quan thoại khẩu âm đất Lỗ. Triệu Tiến nhìn sang, nhận ra một tiểu cô nương đang đỏ mặt thi lễ, dáng vẻ rất thanh tú, hẳn chính là muội muội Mạnh Tử Kỳ của Mạnh Chí Kỳ rồi.
Triệu Tiến cười gật đầu, trong đầu lại đột nhiên nghĩ đến Mộc Thục Lan, quan thoại của Tiểu Lan rất chuẩn mực, gần như nghe không ra khẩu âm vùng nào.
Nghĩ đến tiểu Lan, Triệu Tiến đứng ở trong sân, huynh muội Mạnh gia cũng không biết xảy ra chuyện gì, thật dè dặt đứng ở bên cạnh. Hai huynh muội đều ngó chừng Triệu Tiến, vẻ mặt đều là tò mò và sùng bái. Triệu Tiến trong lòng có chút buồn bã, hắn nhận ra bản thân đúng là nỗi nhớ Mộc Thục Lan có chút phai nhạt. Tính đi tính lại cũng chẳng quá một năm, nhưng hiện tại không còn dính dáng đến Văn Hương Giáo và Sơn Đông đã rất ít nhớ đến cô gái bên cạnh mình mấy năm trước kia.
Đúng lúc này, trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng khóc của Hà Thúy Hoa. Triệu Tiến lập tức tỉnh táo, tiếp sau đó cả người phát lạnh, cha mình không phải nói chỉ bị đâm trúng vai sao? Chẳng lẽ thời đại này không có thủ thuật chữa bệnh cao siêu gì, vết thương nhỏ không chí mạng cũng chẳng cần quá nhiều công phu gì cũng không chữa được. Có lẽ tâm niệm thay đổi rất nhanh trong lúc hốt hoảng bước chân Triệu Tiến không sải ra được.
- Bà, ả đàn bà có chồng này gào thét cái gì. Con khỉ kia chết thì chết rồi. Để cho người ngoài nghe thấy còn cho rằng lão tử và tiểu Tiến xảy ra chuyện gì.
Thanh âm hào sảng của Triệu Chấn Đường tức thì vang lên, tuy rằng thanh âm giọng nói này có chút yếu nhược.
- Nó cũng là một sinh linh, ở nhà chúng ta nhiều năm như vậy. Ông sao lại nhẫn tâm như thế.
Hóa ra con khỉ trong nhà chết rồi, trách không được lúc bước vào không có tiếng động nào. Trong nháy mắt vừa rồi Triệu Tiến quá hốt hoảng cả người đổ mồ hôi lạnh, đi cũng đi không được. Chẳng qua cả mặt đều là thần tình dở khóc dở cười, hiểu lầm bậc này đúng thật có thể hù chết người ta.
Lúc này Triệu Tam xách theo một cái chuồng đi tới.
- Thiếu gia trở về rồi, như thế nào còn không vào nhà, tiểu nhân liền đi gọi bà vợ già đi nấu nước.