Chu Học Trí cười khổ trả lời.
- Tiểu nhân chỉ thấy rương hòm, nhưng lại không biết bên trong để cái gì, nhưng thời gian những miên giáp này nhập kho không quá lâu.
Triệu Tiến theo đó hỏi tiếp.
- Như vậy những rương hòm đó thường xuyên ra vào Hà gia phải không?
Chu Học Trí vội vàng trả lời.
- Hẳn là như vậy, thứ cất giấu trong hầm ngầm, kho đất ngoại trừ dùng để truyền giáo, còn lại đều là hàng hóa, rất thường hay ra ra vào vào.
Triệu Tiến liếc nhìn Chu Học Trí, kẻ này không hỏi thì không chịu nói, không biết Chu Học Trí này còn có bao nhiêu thứ chưa nói ra, có điều hắn cảm thấy không có khẩn yếu gì cả, thực sự cũng đã có thể hiểu rõ rất nhiều thứ.
Nhưng trước mắt việc này cứ tạm để đó, Triệu Tiến đặt miên giáp xuống, mở miệng nói.
- Mở tiếp những rương khác.
- Tỏa tử giáp một trăm hai mươi bộ.
Như Huệ cũng cảm giác được cảnh tượng lúc này không ổn, không còn dùng giọng điệu dâng bảo vật nói chuyện nữa.
Một rương mở ra, một bộ tỏa tử giáp được cầm ra, Đổng Băng Phong rất hiểu rõ thứ này, dùng ngón tay chọc thử khen ngợi.
- Đây đúng là do thợ giỏi chế tạo. Đầu ngón tay cũng không xuyên vào được lỗ hổng giữa các mắt xích. Cha đệ nói hiện giờ lỗ sắt tỏa tử giáp bên trong kho vũ khí của quan gia đều lớn cỡ một cổ tay. Mặc ở trên người không thua gì hàng mua ngoài chợ.
Lỗ hổng giữa các móc khóa càng nhỏ, giáp trụ lại càng kín đáo, khả năng bảo vệ lại càng mạnh, lỗ sắt tỏa tử giáp lớn cỡ cổ tay, đao thương cung tiễn đâm thẳng vào trong lỗ sắt, không có cách nào ngăn chặn.
Trên mặt đất chỉ đặt mười bộ tỏa tử giáp, những vật khác ở kho đất khác, bên trên đã bị khóa, tất cả lại đi một cái khác, kho đất này lại có hai cánh cửa, một cánh cửa từ chỗ của Triệu Tiến có thể đi xuống dưới.
- Nhạn linh đao hai trăm thanh, mũi thương sáu trăm cái, búa năm mươi chiếc, kích năm mươi đầu, dao găm trăm chuôi.
Như Huệ nói ra số lượng, mấy thứ này đều đã nhớ kỹ, thuận theo đó báo ra.
Trên mặt Triệu Tiến và bọn huynh đệ không có vẻ vui sướng tìm được của cải, ngược lại hết sức nặng nề, những vũ khí này tạo ra đều rất phí công sức, cũng không thể so với những hàng nát như trong kho vũ khí của quan gia.
Kiểm kê xong, Triệu Tiến ngồi trên một cái rương, lau mồ hôi hít thở điều hòa, sau đó mở miệng nói.
- Tào tiên sinh, lai lịch mấy vạn lượng vàng bạc này ta đại khái có thể đoán được. Ngươi đừng tưởng rằng những binh khí này không đáng tiền, nhiều thứ như vậy cộng lại, cũng không ít hơn mấy vạn lượng đâu. Các ngươi buôn sắt cho nhà ai, ta cũng đã rõ ràng đôi chút.
Nét cười trên mặt trước đó của Như Huệ đã không còn thấy nữa, y một quyền đánh vào nắp rương gỗ, oán giận nói.
- Đám lừa trọc này lá gan thật là lớn, bạc như vậy cũng dám kiếm.
Mọi người có mặt, có kẻ trên mặt lộ ra ánh mắt giật mình khiếp sợ, có kẻ thì lại ngây ngô không hiểu chuyện gì. Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Binh khí bằng sắt không phải món lời lớn, binh khí cũng không phải món hàng kiếm được nhiều tiền. Người thế nào mới cần phải dùng tiền mua binh khí?
Cát Hương tiếp lời luôn.
- Không thể quang minh chính đại đi mua chăng?
Triệu Tiến nói tiếp.
- Đúng! Không chỉ nói đến người mua, kẻ bán cũng rất mạo hiểm nếu không sẽ phải rơi đầu. Cho nên Vân Sơn Tự mua được binh khí giá rất thấp, sau đó bán đi giá cao. Vân Sơn Tự của chúng kiêu ngạo bên trong địa phận Từ Châu, ai dám đi tra xét, ai dám để ý đến?
- Vân Sơn Tự bán cho Văn Hương Giáo sao?
Thạch Mãn Cường giọng điệu buồn bực nói. Vân Sơn Tự, Hà Vĩ Viễn, Văn Hương Giáo, binh khí, món lợi to lớn. Triệu Tiến đã nói ra rõ ràng chân tướng mọi việc.
- Văn Hương Giáo thu mua nhiều binh khí như vậy làm cái gì?
Chẳng ai ngờ rằng, nói ra lời này lại là Chu Học Trí, y có chút hồn bay phách lạc.
Như Huệ tức giận quát lớn.
- Muốn làm cái gì, muốn làm đại sự. Từ Đường Trại Nhi đến bây giờ, giáo phái muốn tạo phản không có một ngàn cũng có tám trăm.
Từ khi Đại Minh lập quốc, Bạch Liên Giáo và các giáo phái sinh ra từ nơi đó đã làm ra vô số lần phản loạn, gây loạn nhiều thì một tỉnh ít thì mấy tỉnh, làm hại không ít dân chúng, kết cục sau cùng đều bị quan quân trấn áp hết. Nhưng tre già măng mọc, Văn Hương Giáo và Bạch Liên Giáo không khác nhau, có thể làm ra chuyện như vậy cũng không kỳ lạ.
Tất cả chuyển đồ rất lâu, đều có chút mỏi mệt, ngồi hẳn lên rương gỗ. Sau khi mọi người anh một lời tôi một câu đoán ra chân tướng sự việc, tâm tình cũng nặng nề hơn lên. Yên tĩnh chốc lát, Đổng Băng Phong mới mở miệng nói.
- Nói như vậy chúng ta chẳng phải chọc nhầm ổ kiến rồi sao?
Trần Thăng nãy giờ nói không nhiều bất ngờ cười nhạo nói.
- Sợ cái gì, trên đất Từ Châu, chúng ta còn phải sợ sao?
Lời này nói ở nơi khác sẽ bị cho rằng là khoác lác, nhưng nói ra ở nơi này, lại có vẻ tự tin to lớn, Đổng Băng Phong cũng cười, Triệu Tiến ngồi tại chỗ mặt áo vào, cười nói.
- Tất cả mọi người mặc hết quần áo vào, tránh phải cảm lạnh. Mới vừa rồi nói những thứ này là Vân Sơn Tự mua của bọn buôn lậu bán cho Văn Hương Giáo. Các đệ có từng nghĩ lại hay không, mấy thứ này cũng có thể là Vân Sơn Tự mua để tự mình dùng thì sao?
Triệu Tiến vừa nói khả năng này ra, mọi người đều sửng sốt, Như Huệ ngược lại mỉm cười lắc đầu, tuy nhiên trong tiếng cười mang theo một chút cam chịu, ngồi tại chỗ lắc đầu nói.
- Ăn uống no đủ, vợ đẹp thiếp ngoan, vàng bạc đầy phòng, trong tay có nhiều người như vậy, lại có nhiều tài sản như vậy, tự nhiên sẽ nảy ra suy nghĩ không ngay thẳng. Ở Từ Châu làm Hoàng đế một phương lâu rồi, dĩ nhiên muốn làm Hoàng đế thực.
Nghe được giọng điệu nhẹ nhàng nói ra hai chữ "Hoàng đế" của Như Huệ, trong kho đất này ngoại trừ Triệu Tiến, sắc mặt mọi người cũng thay đổi. Những lời này đúng là phạm vào chuyện cấm kỵ, chỉ sợ ngay cả người nghe được cũng bị phạm vào tội chém đầu diệt cả tộc.
Như Huệ sau khi nói ra câu này quét mắt nhìn một vòng, nhìn vẻ mặt từng người. Đúng lúc này, nến bên trong đèn lồng cháy hết, kho đất lập tức rơi vào trong bóng đêm.
Triệu Tiến chuyển đề tài khác.
- Khôi giáp và binh khí lấy hết lên mặt đất, còn chỗ chứa đều chứa hết vào. Mấy người huynh đệ chúng ta dừng lại không chuyển nữa. Ngày mai phải xem hết một vòng từ trong ra ngoài kho tàng kia, đồ vật bên trong khá nhiều, quá mức cần thiết. Chúng ta phải cẩn thận hơn, đều lên hết đi thôi.
Tất cả mượn nhờ ánh sáng trước cửa thông đạo sờ mó đi ra ngoài, coi những những lời vừa nãy chưa từng nói qua.
Từng người quay trở lên trên mặt đất, không vội vã rời đi, đều đi hết cả vào phòng, quần áo trên người đều ướt đẫm mồ hôi, phải thay đổi một bộ khác.
Vào trong chính đường ngồi xuống, mọi người đều rất yên lặng, nhất thời không có lời nào để nói, Như Huệ ngồi ở một chỗ có chút ngạc nhiên, không biết xảy ra chuyện gì, Thạch Mãn Cường đột nhiên mở miệng nói.
- Thành thật mà nói cuộc sống nhà đệ ở trong thành coi ra cũng rất tốt, ít nhất có phần sản nghiệp của mình. Tuy nhiên người trong nhà nhiều, muốn ăn ngon không dễ dàng, chỉ có năm mới và trung thu mới ăn được thịt cá. Lúc ấy đã nghĩ, nếu như có tiền nhất định mỗi ngày đều phải ăn thịt, bánh nướng còn phải bỏ đường vào.
Trần Thăng cười, những người khác đều vẻ mặt chú ý lắng nghe, rất kỹ càng, Thạch Mãn Cường nhếch miệng cười với chính mình.
- Lúc kia tỷ võ ở bãi chứa hàng được đứng đầu, cầm một bao lớn điểm tâm về nhà. Đệ đệ muội muội ăn rất vui vẻ, đệ cũng vui vẻ, còn đưa cho ông nội, mẫu thân ăn tối. Lúc đó đã nghĩ, nếu như có tiền, nhất định ngày ngày đều ăn như thế.
Nói tới đây, Thạch Mãn Cường gãi đầu của mình nói.
- Vừa rồi đột nhiên nhớ đến, hiện tại đệ đã có tiền, muốn ăn cái gì cũng được. Lần đó nghe cha đệ nói, em trai của đệ ăn thịt nhiều ngán lắm, muốn mẹ đệ nấu canh uống.
Tất cả mọi người cười vang, Thạch Mãn Cường lại tự cười với mình nói.
- Giờ đã có tiền rồi, đệ đột nhiên không biết phải làm cái gì, những thỏi bạc này đủ cho tất cả chúng ta tiêu cả đời chưa?
Triệu Tiến cười nói.
- Đủ! Tiền này cũng đủ chúng ta giàu có cả đời. Buôn bán làm ăn thật tốt, con cháu cũng không lo.
Lời này của hắn vừa ra khỏi miệng, Trần Thăng, Như Huệ đều nhìn sang, mà trên mặt Đổng Băng Phong, Cát Hương, Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng đều có chút say mê, Chu Học Trí thì lại cúi đầu.
Triệu Tiến nhìn từng người, cười lại nói tiếp.
- Chỉ có điều bây giờ, các huynh đệ không cảm thấy những thứ này quá ít rồi sao?
Tất cả mọi người chấn động, bạc vàng số lượng cực lớn như vậy, còn bị chê ít nữa hay sao? Vẻ mê mang đều biến mất, trở thành khó hiểu và mê hoặc.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Chúng ta bây giờ nói thử xem chỗ cần dùng đến có bao nhiêu, bên trong Từ Châu và mười lăm dặm xung quanh Hà Gia Trang. Nếu như chúng ta cai quản cả Từ Châu, nếu như chúng ta kiếm được tiền tài đủ để khiến cho con cháu đời sau của chúng ta hưởng dụng không hết. So với chỗ này, hiện tại những thứ đó không phải quá ít sao?
Thạch Mãn Cường vỗ tay một cái thật mạnh, cười hi hi nói.
- Đại ca vừa nói như vậy, đệ đây lập tức đã nghĩ thông suốt. Tầm mắt đệ đây vẫn còn quá nhỏ bé, chỉ có thể nhìn thấy thứ trước mắt. Vừa rồi nhiều vàng bạc như vậy, đầu óc hồ đồ mê mang, hiện tại đã tỉnh táo.
Triệu Tiến nhìn mọi người trong phòng, nhận ra thần sắc tất cả đều đã trở lại bình thường. Trên mặt Như Huệ ngồi ở một bên thì có nét cười mỉm, đứng lên nói.
- Đông chủ, chư vị, thuộc hạ còn có một đại lễ chưa có đem ra, hiện tại muốn dâng lên.