Mặc dù tình hình như vậy, trong dân đói lưu dân, cũng có mấy người có hiểu biết, bọn họ có thể chú ý đến ngoài thành có rất nhiều khuôn mặt xa lạ mới xuất hiện. Những người này thoạt nhìn không có đói khát, lại giả dạng mình thành nạn dân gặp phải cực khổ rất nhiều, vị "Chân Nhân" trong thành kia vừa xuất hiện, những gương mặt mới này sẽ kéo người đến bên cạnh la hét lớn tiếng, kích động cổ vũ.
Sau khi có người nói ra cách nghĩ này, buổi tối hôm đó chết không ai hay biết, có người nhìn ra chỗ không ổn, tự mình sớm nên rời khỏi. Ở vào cục diện như thế này, nạn dân ngoài thành Vận Thành càng ngày càng như si như cuồng, bọn họ thậm chí cũng không sẵn lòng di chuyển đi nơi khác, chỉ lưu lại bên phía này cầu xin Chân Nhân dẫn bọn họ thoát khỏi bể khổ.
Nạn dân ngoài thành xem vị "Chân Nhân" này thành thần tiên sống, quân dân Vận Thành bên trong thành cũng vô cùng kính trọng vị "Chân Nhân" này, tất cả đều biết vị Chân Nhân này họ Từ, là gia đình lương thiện từ huyện Cự Dã tới nơi này, thành kính tin Phật, ngày bình thường đều vui vẻ bố thí người khác, cứu khốn phò nguy, uy vọng đã cực cao, người bên trong thành ngoài thành gặp phải việc gì trước tiên không phải nghĩ đến quan phủ, mà là vị Từ viên ngoại này, đều nghe theo sắp xếp của y.
Trên thực tế ngay cả quản đốc và huyện lệnh của Vận Thành cũng giao tình sâu đậm với vị Từ viên ngoại này. Huyện lệnh và vị Từ viên ngoại này dùng lễ bình thường đối đãi nhau, mà vị quản đốc kia mỗi lần gặp Từ viên ngoại đều dùng lễ tiết kẻ dưới.
Nhà cửa của Từ viên ngoại ở thành bắc Vận Thành, bên đó là chỗ bọn sĩ thân giàu có bên trong thành, nhà cửa Từ gia tọa lạc ở nơi đó, không thể nói là lớn, nhưng chung vách tường với mấy gia đình xung quanh, liền kề với nhau.
Một vị trung niên bộ dạng giống như sư gia ở trước mặt Từ viên ngoại hết mực cung kính nói.
- Tri huyện đại nhân ủy thác học sinh cám ơn Từ viên ngoại. Đại nhân nói nếu không phải Từ viên ngoại mỗi ngày ra khỏi thành cứu tế. Vận Thành đã sớm gặp đại nạn, đại nhân còn nói, tiền lương Từ viên ngoại mỗi ngày cứu tế phải lập thành một danh mục. Các vị công quán (cách gọi quan chức thời Minh) trong huyện, tuyệt không để cho Từ viên ngoại gánh vác một mình.
Trên mặt Từ viên ngoại đã có thần sắc mệt mỏi, nhưng vẫn nói mấy câu khách khí với sư gia kia, mới trở vào trong nhà của mình.
Sư gia tri huyện kia đợi Từ gia đóng cổng mới xoay người rời đi, một thiếu niên bộ dạng giống như người hầu cận đi theo bên cạnh y. Hai người yên lặng đi ra đường lớn, sư gia dừng bước chân xoay đầu nhìn lại, thở dài.
- Lâu tiên sinh tại sao lại thở dài?
- Lão gia còn muốn làm quan bốn năm ở Vận Thành, cũng không biết có thể yên ổn sinh sống qua hết hay không.
- Sợ gì, còn bốn năm, người từ trên xuống dưới trong phủ chúng ta cũng không cần nói đến, tháng này có thể chống đỡ không nổi sao? Nếu chẳng may những dân chúng đói khát bên ngoài thành tiến vào...
- Đại họa ở bên trong, mà không phải bên ngoài, Từ Hồng Nho này...
Sư gia muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn cất bước đi trước.
Từ viên ngoại Từ Hồng Nho trở vào trong nhà, nét ôn hòa trên mặt trở thành trang nghiêm, bọn hạ nhân trong sân khoanh tay cúi đầu, cung kính đến cực điểm. Nếu như có nhà quyền quý xuất hiện ở chỗ này, sẽ kinh ngạc nhận ra phép tắc nhà Từ gia này rõ ràng không khác gì quan lớn hoàng thân quốc thích.
Một lão bộc hơn năm mươi tuổi khom người nói.
- Chúa thượng, canh thơm đã chuẩn bị xong, lúc này lạnh nóng vừa hợp, kính xin chúa thượng đi tắm, vứt đi mùi dơ bẩn trên người.
Từ Hồng Nho khẽ gật đầu, lão bộc kia ra hiệu về phía trước, mấy tiểu nha hoàn đang ở trước cổng, vội vàng xoay người đi vào chuẩn bị.
Trong nhà tràn ngập một mùi hương thơm mát, mấy tấm bình phong vây thùng tắm lớn vào bên trong, trên mặt nước thùng tắm còn rắc cánh hoa. Nếu như không phải đích thân nhìn thấy, ai cũng sẽ không tin rằng thành trấn phủ Duyện Châu này rõ ràng còn có hưởng thụ lớn như vậy. Hơn nữa ngoài thành giống như địa ngục nhân gian, mỗi ngày bởi vì uống vào nước bẩn tiêu chảy chết đi không dưới trăm người, bên trong này lại xa xỉ như thế.
Lúc tắm rửa, có bốn thiếu nữ dung mạo xinh đẹp cẩn thận hầu hạ một bên, ở ngoài bình phong thì có hai tráng phụ mặt không chút biểu tình nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của các nàng. Bên hông tráng phụ đều cầm côn đồng, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh.
Không mất bao lâu, Từ Hồng Nho đi ra khỏi thùng tắm, bọn thị nữ vội vàng đi tới hầu hạ, tóc rối tung ở đằng sau, thay một bộ trường bào bằng lụa trắng, mang vào một đôi giày rơm, đi về một căn phòng bên hông.
Trạch viện Từ gia tuy rằng không nhỏ, nhưng căn phòng tắm này không lớn, đi đến phía hông là vách tường, nhưng hai tráng phụ vội vàng tiến đến, cung kính mở tủ quần áo ra, cửa tủ này cũng là một cửa phòng. Bên trong lại có hang động, hóa ra trạch viện Từ gia này và mấy nhà xung quanh nối liền với nhau. Bên ngoài nhìn vào là mấy nhà, bên trong lại là một nhà. Chiếm một chỗ đất như vậy đã là thế gia giàu có mới có thể có được.
Đầu cửa tủ quần áo bên kia là một hành lang dài, trên hành lang dài lại có tráng niên mặc áo trắng đứng nghiêm trang, nhìn thấy Từ Hồng Nho xuất hiện, đều đồng loạt quỳ một chân trên đất, trong miệng tụng vang.
- Tham kiến Giáo chủ.
Lão bộc bên ngoài kia đã đi tới bên này, khom người đi theo sau lưng Từ Hồng Nho, y sau khi tiến vào hành lang dài này hai bước, thản nhiên nói.
- Hai huynh đệ Mã gia đêm nay rời khỏi, không cần xuất hiện ở trước mặt người ngoài thành.
Lão bộc phía sau vội vàng đáp lời, Từ Hồng Nho tiếp tục nói.
- Bọn chúng còn khoe khoang thông minh, Mã Lục hôm nay nếu như đã giả bộ là bệnh năng, vì sao trên người không có một chút mùi lạ, bùn đất trên mặt bôi lên đều đặn như vậy. Lúc bổn tọa đụng tới chân hắn còn rụt lại. Thật cho rằng người bên ngoài đều ngu ngốc sao?
Lại đi vài bước, lão bộc hạ giọng bẩm báo nói.
- Nhị gia và hộ pháp cùng các hội chủ đều ở bên phía phòng khách chờ đợi, chúa thượng ngài...
- Trước hãy đi tụng kinh bái tế, sau đó gặp bọn họ.
Một ngã quẹo phía trước hành lang dài, lại có một mật thất, mấy trạch viện này bên ngoài nhìn vào rất bình thường, bên trong lại thật giống như mê cung. Mật thất không lớn, lại hết sức sạch sẽ, trên tường treo mấy bức tranh, mặt trên có Phật Di Lặc và Vô Sinh Lão Mẫu, trên hương án chỉ có một lư hương, ba cây nhang, trên đất bày một cái bồ đoàn.
Từ Hồng Nho khoanh chân ngồi xuống trên bồ đoàn, nhắm hai mắt lại, lão bộc bên ngoài đi theo đến cửa phòng.
Lúc này phòng khách có mười mấy người, những người này tuổi tác khá lớn đều ba bốn mươi tuổi, cũng có hai người năm mươi mấy tuổi, cách ăn mặc rất khác nhau. Có kẻ thoạt nhìn là đại hào, trong lúc giơ tay nhấc chân mang theo khí phách hiên ngang, còn có kẻ vẻ mặt phúc hậu, vừa nhìn đã biết là gia đình thượng đẳng sống an nhàn sung sướng. Ngoại trừ kẻ bậc nhất này còn có mấy người mặc quần áo vá víu, thân hình còng xuống, vẻ mặt đầy nếp nhăn thật sâu, đứng ở chỗ đó sắc mặt nhăn nhó lo âu, nhìn rõ ràng là nông dân chưa từng thấy qua cuộc sống bên ngoài. Bọn họ đều tự ngồi một chỗ, không có nói chuyện với nhau, cùng lắm là dùng ánh mắt ra hiệu.
Từ Hồng Nho lúc đi vào đã thay một bộ đạo bào màu đen, tóc vẫn rối tung như trước, thần sắc trang nghiêm. Mười mấy người trong phòng khách này đều đứng hết dậy, dùng đại lễ quỳ sát trên đất nói.
- Gặp được chúa thượng, Di Lặc hàng thế, truyền hương thiên hạ.
- Ở đây các vị không cần đa lễ, đều ngồi dậy nói chuyện đi.
Không giống như vẻ tiên phong đạo cốt bên ngoài thành, không giống vẻ cao cao tại thượng như vừa rồi, lúc này cả mặt Từ Hồng Nho mang theo nụ cười thân thiết.
Đợi mọi người chầm chậm ngồi xuống, có thị nữ cẩn thận đưa trà lên, sau đó lui ra, lão bộc kia hai tay dâng lên cho Từ Hồng Nho một quyển sách mỏng, sau đó đứng ở đằng sau Từ Hồng Nho.
Từ Hồng Nho mở quyển sách ra lật xem tỉ mỉ, những người khác mũi miệng hướng tâm, đều ngồi tại chỗ yên lặng chờ đợi.
- Tháng này Lâm Thanh triều cống vì sao thiếu một phần ba?
Từ Hồng Nho đột nhiên hỏi, phân hội các nơi Văn Hương Giáo phải định kỳ nộp tiền bạc lên tổng đà, được gọi là "Triều cống".
Bị y hỏi như vậy, một tên béo ngồi ở bên phải vội vàng đứng lên, sắc mặt của gã có hơi trắng bệch, kinh sợ giải thích.
- Chúa thượng, Vương Giáo chủ ở Dương Châu mua đoàn kịch hát, tám ngàn lượng bạc này là Lâm Thanh, Tế Nam còn có bên phía Bắc Trực Lệ, phủ Hà Gian giúp hắn thuê gánh hát.
Một gã đại hán đứng lên quát ầm lên.
- Cái gì Vương Giáo chủ, hiện giờ Giáo chủ là Chúa thượng, ngay tại trước mặt ngươi, ngươi nói gì vậy, có phải muốn bị thiên hỏa thiên thân phải không?
Tên mập kia sợ hãi ngồi phịch xuống ghế.
- Không được nói bậy, bổn tọa là tạm thay vị trí Giáo chủ, Vương Tôn giả mới là chỗ chân truyền. Tuy nhiên phép tắc chính là phép tắc, về sau triều cống tiền bạc phải đưa đến trước cho bổn tọa, sau đó bổn tọa chi ra cho Tôn giả tiêu dùng. Phan hội chủ, không được có lần sau, ngươi hiểu không?
Từ Hồng Nho nói xong, gã mập kia liên tục gật đầu, trong khoảng thời gian ngắn trên trán gã đã toàn là mồ hôi lạnh.
Văn Hương Giáo vốn Vương Sâm sáng lập ra ở Kế Châu Bắc Trực Lệ, mười năm trước Vương Sâm bị hạ ngục lần thứ hai, khi đó, đứa con thứ ba của Vương Sâm là Vương Hiếu Hiền trở thành Giáo chủ. Tuy nhiên không biết vì sao, Vương Hiếu Hiền rất mau sau đó đã để cho Từ Hồng Nho tạm thay quyền Giáo chủ. Y thì trở thành "Tôn giả" lui vào ở sau màn, chỗ tổng đà cũng từ Thạch Phật Thôn, Loan Châu, Bắc Trực Lệ đổi sang huyện Vận Thành, Duyện Châu, Sơn Đông.