Đổng Băng Phong bình tĩnh nói.
- Vệ sở bên ấy đoán chừng là thủ không được. Từng cái thôn trang không có công sự gì, đoán chừng từ trên xuống dưới đều phải chạy vào trong thành. Mới vừa rồi Tào tiên sinh nói không sai, lưu dân hẳn là qua không được sông, sẽ đi dọc theo sông. Cho dù qua sông, cũng không có khả năng gặm nuốt tòa thành lớn như Tử Châu được. Bên trong thành an toàn nhất.
Tất cả mọi người gật đầu, Thạch Mãn Cường lại quay đầu nhìn chung quanh nói.
- Chúng ta thật không dễ cắm rễ xuống nơi này, lưu dân vừa đến, chúng ta vừa đi. Bên này không biết bị giày xéo thành bộ dạng gì nữa, ngẫm lại đáng tiếc.
Nên nói đều đã nói ra, ánh mắt của mọi người đều nhìn về hướng Triệu Tiến. Triệu Tiến lại trầm mặc như trước, nhìn chằm chằm huấn luyện trong sân, hai tay hắn nâng lên, tiếng kèn và tiếng trống lại thay đổi. Phương trận dừng lại, trường mâu ba hướng đằng trước, bên trái, bên phải tầng tầng lớp lớp bắt đầu đâm ra, hai tiểu đội làm hậu phương đi theo đằng sau phương đội này, cũng làm động tác không sai biệt lắm. So với bốn trăm người phương đội đằng trước chỉnh tề, đội ngũ hai trăm người này có vẻ lộn xộn.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Lúc mới bắt đầu, các trang viên cộng lại mới phái ra được hơn một trăm tráng đinh lại đây huấn luyện, hiện tại nếu như không phải chúng ta hạn chế quy mô, năm trăm người bọn họ cũng lấy ra được. Người làm việc trong ngoài Hà Gia Trang càng không cần phải nói, lúc trước có mấy người lại đây, tại sao có thay đổi như vậy? Bởi vì bọn họ có được chỗ có lợi ở nơi này. Biết chúng ta nuốt gì thì nuốt, cũng sẽ không khắt khe với bọn họ. Bọn họ chiếm được chỗ tốt thật sự.
Thôn trang làm xóm xung quanh Hà Gia Trang, hơn nữa từ trước lệ thuộc mấy cái điền trang của Vân Sơn Tự, thái độ với Hà Gia Trang từ lúc đầu đã hết sức cảnh giác, đến bây giờ toàn tâm ủng hộ. Bởi vì dù sao con cháu đến nơi này huấn luyện chẳng tiêu tốn thứ gì, sau khi trở về thật giống như biến thành người khác, làm việc sinh sống đều được nâng lên rất nhiều. Người làm công trong thôn của mình có thể đi Hà Gia Trang làm việc kiếm tiền sinh sống, đồ làm ra có thể bán đến Hà Gia Trang, thiếu cái gì có thể mua được bên phía Hà Gia Trang, có mâu thuẫn lẫn nhau, Triệu Bảo Chính cũng sẽ phân giải công bằng.
Nói lời ba hoa vô dụng, tất cả nửa tin nửa ngờ, nhưng việc làm ra thật sự, tất cả được chỗ tốt, vậy thì sẽ hết mực tin theo.
Mọi người im lặng hẳn, Triệu Tiến lại nói.
- Nếu như chúng ta đi rồi, lưu dân không đến, bọn họ sẽ cho rằng chúng ta lúc nguy hiểm vứt bỏ không để ý tới bọn họ, sau này sẽ không tin tưởng nữa. Lưu dân đến rồi, nơi này tất nhiên sẽ bị tàn phá không chịu nổi, vậy càng không cần phải nói. Việc Triệu Tự Doanh không đáng tin cậy sẽ truyền ra khắp các nơi, chúng ta về sau sống yên thế nào được.
Trần Thăng mở miệng hỏi.
- Lưu lại chỗ này sao?
Triệu Tiến gật đầu, lông mày Trần Thăng nhăn lại, do dự một thoáng nói.
- Đạo lý đúng là có đạo lý này. Nhưng nếu như thật có mười vạn lưu dân lại đây, người Triệu Tự Doanh chúng ta quá ít.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Triệu Tiến, trên mặt Triệu Tiến lộ ra nụ cười lại nói.
- Chúng ta không đi, bảo bọn họ đi là được.
Mọi người sửng sốt, Như Huệ lại cười, Triệu Tiến lại nói.
- Truyền lệnh của ta xuống triệu tập đầu mục các nơi liên bảo, nói rõ tình hình lưu dân, bảo dân chúng các nơi rồi khỏi nhà tạm thời trốn đi. Đường sang hạ viện Tiêu huyện cách bên này mấy canh giờ, nơi đó phòng bị chỉnh tề, lại có rất nhiều lương thực tích trữ, để cho mấy ngàn người tạm ở mấy ngày cũng rất dễ dàng. Sự việc qua rồi, chúng ta lại bồi thường cho hạ viện Tiêu huyện là được. Tào tiên sinh, ngươi đi sắp xếp chuyện này.
Như Huệ cười trả lời.
- Xin đông chủ yên tâm, hiện giờ viện chủ hạ viện Tiêu huyện là sư đệ của thuộc hạ, vô cùng nghe lời.
Triệu Tiến đã trầm mặc lại nói tiếp.
- Các nơi chỉ có thể lưu lại tráng niên, nếu như muốn đến Hà Gia Trang, nhất loạt phải nghe theo chỉ huy của chúng ta, tất cả xe ngựa hiện tại trưng dụng toàn bộ. Sau việc này bồi thường tiền bạc, buổi chiều đi thôn Tiểu Thạch Đầu vận chuyển cao lương, số lương thực này có lẽ có thể rất hữu dụng. Tiểu Dũng, đệ đi làm chuyện này.
Đổng Băng Phong có chút lo lắng nói.
- Đại ca, vậy chúng ta ít nhất cũng chỉ có khoảng chừng một ngàn năm trăm người, Triệu Tự Doanh còn phải xông lên trước.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Đánh thắng được thì đánh, đánh không lại thì chạy. Đội ngũ Triệu Tự Doanh như vậy, lại có xe ngựa đầy đủ. Nếu như thật muốn rời khỏi, lưu dân năm bè bảy mảng đuổi không kịp, mấu chốt là chúng ta lưu lại để đánh.
Đổng Băng Phòng gật đầu, Triệu Tự Doanh chăm chỉ luyện tập mỗi ngày, thể lực sung túc, ngựa cưỡi và xe lớn trâu bò rất đông đủ, nhìn tình thế không tốt có thể bỏ chạy ngay lập tức. Nếu như kẻ địch không có kỵ binh chắc chắn không cản nổi, chớ đùng nói chi là, đội ngũ lưu dân không có chút xíu gắn kết như vậy. Bọn chúng ngay cả thể lực cũng không có, đói bụng làm sao chạy theo kịp người quá no đây.
Triệu Tiến gọi Cát Hương và Thạch Mãn Cường cùng đi theo, vừa đi vừa nói chuyện.
- Tráng đinh ngoài Triệu Tự Doanh đúng thật là kém cỏi. Hai phân đội kia mỗi đội có năm mươi gia đinh Triệu Tự Doanh làm nền tảng, nhưng vẫn có vẻ rất tán loạn. Các đệ xem có cần phải cho thêm vào lão gia đinh hay không, để tân đinh đến đại đội bản đội, bọn chúng ở đó cũng có thể ổn định được.
Tráng đinh liên trang liên bảo và mấy nơi khác đều đưa đến bên này huấn luyện, phương trận hình thành, Triệu Tự Doanh là một phương đội, sau đó bọn gia đinh còn dư lại của Triệu Tự Doanh phân chia bên trong tráng đinh các nơi khác tới thành hai phương đội hơi nhỏ, xác nhập huấn luyện. Khi chiến đấu, hai phương đội nhỏ này đi theo sau bản đội của Triệu Tự Doanh, hiện ra hình dạng chữ "Phẩm". Bản đội Triệu Tự Doanh xông tới trước, hai đội khác phối hợp tác chiến hai cánh, đây cũng là sắp xếp tốt nhất hiện giờ có thể làm được.
Lưu Dũng và Đổng Băng Phong đều bận rộn đi lo việc của mình, Trần Hoảng và Như Huệ đều đứng ở nơi đó không hề nhúc nhích. Đợi những người khác đi xa rồi, Như Huệ thấp giọng nói với Trần Thăng.
- Nhị gia, nếu như trong thành cần đến đông chủ hiệp trợ phòng thủ. Có quan phủ ra mặt, hương thân bên này cũng sẽ không nói gì cả đâu.
Trần Thăng nheo mắt nhìn Như Huệ, trầm mặt nói.
- Quan phủ nhờ đến đó chẳng phải là chúng ta có chỗ khó của mình, không đi không được, không ai có thể nói cái gì?
Như Huệ cười hì hì gật đầu, còn chưa xoay người, Trần Thăng mắt nhìn phía trước thản nhiên nói.
- Kêu ta làm gì, ngươi muốn hỏi phải hỏi Triệu Tiến, đừng tự cho mình là đúng. Còn nữa, sự tình lần này ta sẽ gánh trách nhiệm thay ngươi, nhưng đừng cho rằng ta không biết.
Nghe đến đây, nụ cười trên mặt Như Huệ cứng lại, có chút kinh ngạc nhìn về hướng Trần Thăng. Trần Thăng cũng không để ý tới, sải bước đi nhanh về hướng Triệu Tiến. Như Huệ đứng ở đó nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Thăng, nụ cười cứng đờ càng ngày càng cứng, nhỏ giọng nói.
- Cũng là nhân vật giỏi giang đấy.
Tam Tiên Đài, Hà Gia Trang, tuy nói là thôn làng của Từ Châu, nhưng bởi vì trong Hà Gia Trang gần như đã là trung tâm buôn bán nhỏ, tin tức cũng vô cùng linh thông, trước khi Triệu Tiến tuyên cáo ra đã có người biết rõ rồi.
Trưng dụng xe ngựa, vận chuyển cao lương, trên dưới đề phòng, hành động như vậy càng làm cho các nơi kinh hoảng lo sợ, bọn họ hiện giờ đã quen với việc cho Triệu Tiên là trụ cột, đều chờ sắp xếp của bên phía Triệu Tiến.
Sau khi nghe xong sắp xếp của Triệu Tiến, tất cả nhẹ nhàng thở ra, bên phía hạ viện Tiêu huyện thật ra có thể chứa không ít người. Hơn nữa khoảng cách giữa Tiêu huyện với các thành trấn cũng không xa, Triệu Tiến không có cưỡng chế phân chia người lớn cung cấp các nơi, chỉ nói tráng niên có thể lưu lại hiệp trợ phòng vệ. Điều này chính là tự nguyện, đã khiến người bọn họ cũng không có áp lực gì.
Khiến cho Triệu Tiến phải dở khóc dở cười chính là bởi vì không có phân chia ứng phó, hơn nữa Triệu Tự Doanh còn muốn ở lại Hà Gia Trang, hành động như vậy ngược lại khiến các nơi khác cảm thấy lưu dân không phải việc cấp bách, ở nơi này lâu vài ngày nhìn xem hướng gió cũng tốt.
Triệu Tiến nói rất thành thật.
- Các vị, trước qua bên kia tránh một thời gian, hướng di chuyển của lưu dân mấy ngày nay đã có thể xác định, thật ra không việc gì cũng tốt. Nhưng nếu như có chuyện, đến lúc đó chúng tôi chưa chắc có thể giúp gì được. Bên phía ta muốn đánh, nhưng đánh không lại cũng sẽ không thủ tới chết. Cho nên bên phía Hà Gia Trang chỉ lưu lại tráng niên, hơn nữa phải nghe theo hiệu lệnh của Triệu Tự Doanh. Thì giờ khẩn cấp, chỗ này của ta không dám làm lỡ bước mọi người gì cả, có chuyện khó xử gì đến tìm ta.
Nhưng khiến Triệu Tiến không nghĩ tới chính là, hắn nói lời thật lòng thật dạ, nhưng không đạt được hiệu quả như trong dự đoán, tất cả vốn hoang mang, nhưng nghe xong lời của hắn ngược lại không nóng vội. Cảm thấy Triệu Tiến nhà lớn nghiệp lớn cũng không gấp gáp, lại nói vị này anh minh quyết đoán, đoán chừng không có việc gì. Hơn nữa lần này hắn nói phải gấp gáp lên như vậy, có phải có mưu đồ gì hay không, nếu chẳng may đi rồi không quay về được phải làm sao bây giờ. Rời khỏi đất cũ, gia nghiệp dù phá, cũng vẫn là đồ đạc của mình, nếu chẳng may có chuyện gì phải làm sao?
Mỗi người có nghi ngờ như vậy, bàn bạc với nhau, mỗi người đều cảm thấy thế, tuy nhiên mọi người ngoài mặt không dám mạo phạm Triệu Tiến, sau khi trả lời qua loa, trở về đều bàn tính lại lần nữa.
Chỉ bọn trang hộ Hà Gia Trang phản ứng nhanh nhất, tin tức vừa đến, đều tự mang theo vợ con đồ cần dùng rời đi, nếu như nói nghi ngờ thì bọn họ cũng có, tuy nhiên mệnh lệnh của Triệu Tiến bọn họ càng sẽ không mạo phạm.
Đối với sứ giả trưởng bối bên trong thành còn có người của Vương gia phái đến đưa tin, Triệu Tiến đều trả lời như vầy.
- Xin trả lời với bên trong thành, đánh không lại chúng ta sẽ chạy, xin bọn họ yên tâm.
Đối với xử trí của Vương Triệu Tĩnh, Triệu Tiến tán đồng toàn bộ.
- Triệu Tĩnh ngừng làm ra rượu ở tửu phường là rất đúng, nói với đệ ấy việc trong thành đều để cho đệ ấy làm chủ. Tửu phường Hà Gia Trang cũng sẽ dừng lại, cao lương lưu lại để chuẩn bị chiến đấu.
Sau khi Hà Thúc và Tiểu Ngũ kia nghe được Triệu Tiến trả lời đều quay về, Hà Gia Trang cũng có hai người cưỡi ngựa đi theo, mỗi ngày đều có người cưỡi ngựa tới lui bên trong thành, Triệu Tiến không để ý đến việc này.