Luyện đi luyện lại, Triệu Tiến nghĩ tới hỏa khí súng kíp, hắn nhớ rất rõ, nhị thúc Triệu Chấn Hưng từng nói, hỏa khí dùng tốt nhất chính là pháo. Pháo càng lớn sát thương càng lớn, những thứ khác đều vô dụng. Súng đá lửa, súng hạt nổ*, tổ ong** gì đó đều là tai họa.
(* Hai loại súng này khá giống nhau đều dùng một dây dẫn đốt cháy một mồi thuốc bên trong súng rồi bắn ra, súng hạt nổ thì dây dẫn nhỏ hơn, súng đá lửa thì dây dẫn dài hơn khó bắn hơn.
**Đây giống như viên đạn pháo bây giờ nhưng chỉ gây cháy không có sát thương
Chỉ giải thích sơ sài mọi người dễ hiểu thật ra xem phim cổ trang cũng thấy loại súng này rồi nhỉ.)
- Trong tay hắn cầm hỏa khí, nhìn kẻ địch từ xa chạy tới, tức thì trong lòng run sợ, đốt lửa bắn ra không được. Kết quả kẻ địch còn chưa tới gần, thứ đồ trong tay hắn phát nóng không thể dùng được. Kẻ địch tới rồi, vứt bỏ hỏa khí bỏ chạy, còn không bằng trong tay cầm đao thương, dến rồi thì bước lên liều chết.
- Binh khí quan binh chế tạo vốn không cách nào dùng được. Đao kiếm rèn giũa cẩu thả tốt xấu còn có thể đánh người. Hỏa khí này làm ẩu thì thành pháo đốt. Đại Đồng bên đó đánh nhau với Thát tử. Kỵ binh Thát tử xông tới trong vòng hai mươi bước, bị súng đá lửa và súng hỏa mai bắn trúng, kết cục vẫn là không sao. Còn mấy con thú cưỡi của bọn Thát tử bị thuốc súng hun đốt nhảy dựng lên, Thát tử ngã xuống. Lúc đó mới bị đao chém chết. Sau khi qua nhìn thử mới thấy hỏa khí này chính là cháy xém chút lông của người của người, bắn ra mấy giọt máu.
- Quân Thích gia chú trọng súng kíp, nhưng súng kíp kia đều là thợ giỏi chế tạo hơn nữa lúc ra lệnh bắn có phép tắc. Bên cạnh người bắn súng đi theo một gã đao thuẫn thủ. Nếu như không chiếu theo phép tắc bắn ra, một đao hạ xuống ngay. Nhưng phép tắc thì như thế cũng chỉ Thích gia gia làm được, nhà khác làm như vậy, không mấy ngày, binh tốt bên dưới không sống mái với quan trên mới là lạ.
- Hỏa khí này muốn bắn chuẩn phải nâng lên nhắm, nhưng chế tạo cẩu thả vừa đốt lửa đã nổ bùng. Người bị nổ nát mặt là chuyện nhỏ, không ít người bị mù mắt. Con nói thử coi ai còn dám nhắm. Thứ đồ này vốn bắn không chính xác, lại còn không nhắm, dùng không được cái gì cả.
- Đại pháo kia thì thật không được. Khẩu pháp nặng mấy cân chế tạo ra, đụng đến cái gì hư cái đó. Nếu như nhảy bật lên khỏi mặt đất càng gây hại lớn.
Về đến trong nhà, lại đi đến bên nhà nhị thúc, Triệu Tiến có cảm thán có cảm xúc, nhưng hiện tại trong đầu tràn ngập suy ngẫm về hỏa khí. Cây súng kíp của Từ gia kia đã cho hắn ấn tượng quá sâu.
Mỗi người đều cảm thấy hỏa khí vô dụng, đều lấy đao thương cung tiễn làm bản lãnh. Mấy năm nay chu vi khống chế của Triệu Tiến lại có hạn vẫn là ở bờ sông hôm qua mới coi như chân chính nhìn thấy một cây súng kíp...
Nhưng cũng có một số chỗ khiến cho Triệu không rõ lắm. Người Từ gia kia ai nói nơi đâu cũng chiếu theo phép tắc chế tạo súng kíp này, nhưng cán cầm quá ngắn, nòng súng quá mức dài nhỏ. Cán cầm còn dễ nói, nếu như nòng súng quá dài nhỏ sẽ khiến cho viên đạn quá nhẹ, sức sát thương cũng sẽ sụt giảm. Trong trí nhớ của Triệu Tiến, nòng súng súng hỏa mai phải thô lớn hơn gấp đôi thậm chí nhiều hơn so với khẩu hôm qua nhìn thấy, chiều dài cũng phải ngắn hơn một phần ba, cán cầm phải lớn hơn rất nhiều. Thậm chí chỗ chứa thuốc súng, kẹp mỏ kíp, cò súng vân vân cũng không có gì khác biệt.
Hơn nữa trong trí nhớ súng hỏa mai rất nặng, khoảng cách bắn ra ngắn thậm chí không cách nào giữ cho ổn định, phải dùng xiên gỗ làm giá mới được, súng kíp hôm qua kia thì lại nhẹ hơn một chút.
Những thứ khác nhau đó không có ảnh hưởng tới hứng thú của Triệu Tiến, chỉ cần có hình dạng ban đầu, có phương hướng, thậm chí biết được người thợ có thể làm ra được, như vậy kế tiếp chính là cải tiến, tự mình làm ra là ổn thỏa nhất.
Triệu Tiến hứng thú bừng bừng luyện suốt một buổi sáng. Nếu như không phải nghĩ đến không về nhà ăn sáng phụ mẫu sẽ tức giận, hắn đã đi thẳng tới bãi hàng tìm hiểu khẩu súng kíp kia rồi.
Về nhà đã nhìn thấy thức ăn trên bàn, Triệu Tiến hoảng sợ, mới sáng sớm không ngờ thịnh soạn như vậy, bốn món nóng hai món nguội, còn bánh chiên dầu mới ra khỏi nồi.
Mẫu thân Hà Thúy Hoa cười hì hì nói.
- Con bình thường ở bên ngoài cũng không ăn được món ngon, thật vất vả về đây một lần, làm nhiều thêm vài món.
Ba người cả nhà bọn họ ăn uống vui vẻ. Vợ chồng Triệu Tam và huynh đệ Mạnh gia cũng vui vẻ lây, bọn họ cũng theo đó được ăn ngon. Tình cảnh trong sân cũng giống như ngày tết.
Chiếu theo thói quen của Triệu Chấn Đường, đồ ăn nhiều như vậy thì phải uống mấy ngụm rượu, tuy nhiên bả vai vẫn còn bị thương chưa khỏi, cũng chỉ có thể nhịn.
Triệu Tiến biết rằng phụ mẫu vui vẻ, cho nên không có ăn uống như hùm như sói, chầm chậm ăn, từ từ nói chuyện. Ăn được một lát, Triệu Chấn Đường nhắc tới sự tình trong nha môn Tri châu.
- Lão Đồng lần này phải lộn nhào đầu rồi. Từ khi lưu tặc vào đất Từ Châu chúng ta đến hiện giờ, ông ta từng bước đi nhầm lối. Đừng nói là thân sĩ dân chúng, ngay cả trong nha môn cũng rất bất mãn với ông ta. Vốn ông ta giữ lại nhậm chức chín năm, đã rất khó nhọc nắm được từ trên xuống dưới. Sau lần này, sợ là ngay cả sờ đến tiền cũng khó rồi.
Triệu Tiến cười nói.
- Cha à, ở nhà nhàn rỗi ngược lại không tốt. Tiếp tục làm sai dịch trong nha môn đi. Dù sao làm việc vặt gì đó cũng là làm việc vặt. Bận rộn thanh nhàn cũng là tùy ý cha.
Triệu Chấn Đường cầm chiếc đũa xỉa một miếng thịt dê bỏ vào trong miệng, nhai nuốt xuống, lắc đầu nói.
- Là không thể nghỉ ngơi. Cha phải đi nha môn xem chừng cho con. Cục diện hiện giờ của con lớn như thế, động tĩnh nhỏ nhất của quan lại cũng phải biết được. Lần này thiếu chút nữa đã bị tên Dương Trung Bình kia hại rồi.
Hà Thúy Hoa bên cạnh lẩm bẩm nói.
- Muốn cả nhà đoàn viên nhàn rỗi cũng không được. Hai cha con các người thật là...
Vừa nói chuyện vừa ăn, bữa sáng đã xong từ lâu, Hà Thúy Hoa cũng không vội thu dọn, nghe hai cha con bọn họ bàn luận rốt cuộc đi nơi nào tốt. Chiếu theo cách nghĩ của Triệu Tiến, đi Hộ phòng Hình phong, hoặc là Binh phòng đều được. Triệu Chấn Đường thì còn muốn ở lại bên phía Bổ phòng. Lục phòng nha môn là Sử, Lễ, Hộ, Binh, Hình, Công ứng với lục bộ của triều đình, có khuôn mẫu có biên chế. Về phần Bổ phòng tuy rằng là danh xưng theo thói quen, nhưng thực ra chính là chỗ đội ngũ Bổ khoái ở, địa vị thấp kém hơn Lục phòng.
- Cha không nhận lãnh mấy chữ. Bên trong lục phòng nhiều phép tắc, thành thói thường quá nhiều. Đám người bọn chúng mấy đời mười mấy đời nối tiếp nhau làm. Cha đi vào chính là cái tên không biết chữ. Ngược lại ở Bổ phòng, lão tử cũng coi như là đúng chỗ của mình. Quy cũ cũng quen, lại nói sự tình giang hồ chợ búa trên mặt đất Từ Châu, kẻ rõ nhất chính là Bổ phòng. Cha ở nơi đó, cũng nghe ngóng tin tức cho con.
Phụ thân Triệu Chấn Đường cũng có lý lẽ của mình.