Tuy nhiên lập tức những người này lại náo động hẳn lên.
- Phải tìm người báo cho thân thích ngoài thành, bảo bọn họ vào thành trốn,
- Trời ạ! Vợ của tôi vừa mới dẫn con về nhà mẹ đẻ.
Trần Vũ và Triệu Chấn Đường liếc nhìn nhau, Triệu Chấn Đường xoay người gọi người đến bên cạnh, nhìn chằm chằm nói.
- Tiểu Ngũ, ngươi cưỡi ngựa ra khỏi thành đi Hà Gia Trang, nói chuyện này cho bọn Tiểu Tiến biết, nhanh đi.
Sai dịch trẻ tuổi gật đầu, hô hoán hai đồng bọn, gạt đám người kêu loạn trong bộ phòng ra, đi ra ngoài. Y vừa mới ra khỏi cửa, lại nhìn thấy Vương sư gia bên cạnh Tri châu nhấc vạt áo dài bước nhanh chạy đến. Sắc mặt Vương sư gia rất khó coi, nhìn thấy cảnh tượng kêu gào loạn xạ trong Bổ phòng liền nhíu mày. Ở cửa nâng cao giọng chào hỏi.
- Lão Trần, sắp xếp mười người biết cưỡi ngựa, hai mươi người chân tay nhanh nhẹn, cầm binh khí, hộ tống Tri châu đại nhân ra khỏi thành.
- Con mẹ nó, thái tôn cũng muốn chạy à?
Bọn Bổ khoái đều là người đất này, hơn nữa Triệu Tiến nổi lên, bọn họ chỉ quen Trần Vũ và Triệu Chấn Đường, không coi Tri châu này ra gì, nghe thấy như thế, không kìm được thốt ra.
Vương sư gia lúc này cũng không cố ra vẻ nhã nhặn gì nữa, ngoác miệng mắng to.
- Xé họng con mẹ nhà ngươi, đại nhân muốn đuổi theo Chu tham tướng, bảo ông ta hộ vệ Từ Châu. Thành trì lớn như vậy chẳng lẽ trông cậy vào đám đại gia các ngươi.
Tổng bộ đầu Trần Vũ và Triệu Chấn Đường quát mắng vài tiếng, bảo mọi người im miệng, sau đó bắt đầu điểm danh, người khỏe ngựa nhanh, sai dịch có chút võ nghệ lập tức gom góp đủ số người. Nghe nói Tri châu sai làm điều này, cũng không dám có lời oán hận gì, vội vã đi theo.
Bộ khoái sai dịch hoặc là đánh tiếng trước, hoặc là vụng trộm rời khỏi, tất cả cũng không phải muốn ra khỏi thành, đều là nóng vội trở về thu xếp, cục diện như thế này, trong nhà tối thiểu phải trữ nhiều thêm chút lương thực.
Nha môn Tri châu cho tới bây giờ chỉ là cái sàng, chưa nói tới cái gì giữ bí mật, hành động của bọn Thư biện tiểu ở Lục phòng lại rất nhanh, tất cả cứ như thế tràn ra ngoài, tin tức làm sao có thể giấu được. Đợi đến lúc mấy chục sai dịch hộ vệ kiệu của Tri châu rời thành, ngay cả người nửa tin nửa ngờ cũng đã tin chắc.
Toàn thành lập tức nổ bùng ra, tin tức lan ra nhanh chóng thương nhân bán lương thực lập tức tăng giá, mặc dù như vậy, lương thực vẫn bị giành giật sạch sẽ. Việc Chu tham tướng lãnh binh đi Bi Châu cũng không phải chuyện bí mật, sau khi đợi tất cả nhận ra được chuyện này, bên trong thành hoảng loạn càng lúc càng tăng thêm, người người không biết làm sao.
Bọn thân sĩ quyền quý bên trong thành, càng sớm biết rõ tin tức hơn dân chúng bình thường, nhưng cách ứng phó của bọn họ cũng không quá nhiều. Tất cả đều biết lưu dân náo loạn phủ Phượng Dương, cũng biết lưu dân cũng đang gây loạn ở bên phía Bi Châu, lại cũng biết luồng lưu dân lớn bên phía Sơn Đông, Hà Nam bên kia cũng không thái bình. Hơn nữa đến lúc này chạy ra ngoài, trên đường cũng chưa chắc an toàn, các nơi Từ Châu cũng có luồng lưu dân nhỏ đang di chuyển, cách duy nhất cũng chỉ có ở trong thành mới an toàn.
Vương Triệu Tĩnh mỗi ngày ngồi ru rú trong thư phòng đọc sách biết tin tức không sớm hơn bao nhiêu so với nha môn. Sau khi nhận được tin tức, y lập tức lệnh tửu phường ngừng sản xuất, lệnh cho gia đinh và tráng niên tửu phương đề phòng, sau đó nữa gọi hết quản sự và đầu mục tới.
Quản gia Vương gia chắp tay trước ngực, thì thào nói.
- Cám ơn trời đất, lão gia quả nhiên là người có phúc, nửa tháng trước đã đi Nam Kinh thăm bạn bè rồi.
Nói xong câu này, quản gia còn nói.
- Thiếu gia cậu tháng tám thi Hương, nếu như chậm trễ làm sao bây giờ. Nhưng hiện tại đi chỗ nào cũng không an toàn, trên đường đều là loạn dân.
Vương Triệu Tĩnh phân tích.
- Lúc này chỉ có thể ở trong thành, hơn nữa Hoàng Hà là nơi hiểm yếu, lưu dân bên phía Sơn Đông cũng rất khó sang đấy, không cần lo lắng nhiều lắm. Tuy nhiên bên phía Triệu huynh thật là phiền phức. Nơi bọn họ địa thế nhô cao, vùng đất bằng phằng. Nếu chẳng may có luồng lưu dân lớn sang đấy, không chỗ hiểm yếu nào có thể thủ được.
Y cũng rất lo lắng.
- Thiếu gia, cậu năm nay thi Hương, nên đi Nam Kinh sớm. Ở đó...
Lão quản gia gấp gáp vội vã còn muốn nói tiếp, Vương Triệu Tĩnh không để ý tới chỉ quay đầu nói với Hà Thúc.
- Hà Thúc, ngươi mang theo vài người đi một chuyến tới Hà Gia Trang, nói việc này cho Triệu huynh biết. Sau đó nói cho bọn họ biết, tửu phường ta đã cho ngừng làm rượu, cao lương tồn trữ trong thành ta sẽ bán ra thấp hơn một thành so với trong chợ.
Hà Thúc sửng sốt, mở miệng nói.
- Thiếu gia, đây có đúng lẽ không?
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Trong thành hoảng loạn, tất cả đều trữ lương thực, nếu như chúng ta còn muốn hao phí lương thực làm ra rượu, khẳng định sẽ kéo theo nhiều người tức giận. Không bằng bán những lương thực này đi, dù sao khi mua không tốn tiền.
Hà Thúc đứng đó gật đầu vâng dạ, vội vàng trở về chuẩn bị ngựa ra khỏi thành, khi Hà Thúc và mấy người đồng hành cưỡi ngựa rời khỏi thành vừa hay nhìn thấy kiệu của Tri châu cũng ra khỏi thành.
Thời điểm Triệu Tiến biết được tin tức sớm hơn một chút so với trong thành, nhưng chỉ vỏn vẹn sớm không đến một canh giờ. Bởi vì lưu dân đi ngang qua, đường buôn bán bị chặn đứt, bọn lái buôn thường lui tới không phải trốn đi thì là núp trong thành không dám đi ra, ai còn muốn đồn thổi đưa tin, cho nên thời điểm tất cả có được tin tức không xê xích bao nhiêu.
- Khổng lão hổ nói chuyện thật đúng là thối lắm. Nói là không ngại giúp đỡ lẫn nhau, nhưng y để nhiều lưu dân như vậy tới đây. Nếu như muốn đánh, thế nào có thể sang tới đây như thế. Hơn nữa ngay cả tin tức cũng không có.
Cát Hương oán hận mắng to.
Lưu dân từ bên phía Ngư Đài xâm nhập vào bên trong đất Từ Châu, vừa hay đi ngang qua trang viên Phao Hà Duyên của Khổng gia, trong trang viên lương thực nhiều, bọn lưu dân tất nhiên là muốn dọn sạch một phen. Cường hào như Khổng gia hiển nhiên sẽ không ngồi xem, song phương tất nhiên phải xảy ra xung đột. Hai bên đánh nhau như vậy, khẳng định sẽ kinh động bốn phương, tin tức sẽ truyền sang đây. Mà cục diện lúc này, nói rõ lưu dân hóa ra không có xung đột bên trong phạm vi Phao Hà Duyên, thậm chí có được giúp đỡ, bằng không không có khả năng đi nhanh như thế.
Đừng nhìn Khổng Cửu Anh chỉ có thể phái hai trăm kỵ binh đến Từ Châu, nhưng ở thôn trang Phao Hà Duyên của mình, bốn năm trăm tráng niên cưỡi ngựa, mấy ngàn hương dũng chiến đấu trên bộ hoàn toàn có thể huy động ra được. Đoàn luyện cường hào tổ chức như vậy đối mặt với một đám lưu dân năm bè bảy mảng, phần thắng không nhỏ, tất nhiên sẽ có ác chiến. Nhưng tình hình lúc này, hiển nhiên là không có xảy ra chiến đấu gì, cứ bình an vô sự như vậy kéo sang.
Trần Hoảng nhìn chăm chú binh lính huấn luyện trên đất trống, giọng điệu buồn bực nói.
- Đất đai Sơn Đông giáp ranh vời Từ Châu bọn lưu dân làm loạn, tin tức cắt đứt, chúng ta không biết cũng phải. Chỉ có điều chiếu theo tin tức đứt quãng này, lưu dân cũng không thể nào tới nhanh như vậy. Nhanh hơn mười ngày so với chúng ta nghĩ. Có một số thôn trang thành trấn nên dừng lại, bọn chúng dường như là không có ngừng lại, giống như chạy suốt một đường đến Từ Châu này.
Lưu dân đói khát, giống như châu chấu, thời điểm đi ngang qua sẽ dọn sạch hết thảy mọi thứ có thể ăn được, mỗi lần đến nơi nào đều phải quét sạch nơi ấy, làm điều đó cần có một ngày, hai bữa. Bọn Triệu Tiến từ rất lâu từ trong miệng người giang hồ và tiểu thương đã biết được luồng lớn lưu dân hoạt động ở Sơn Đông. Lúc ấy cũng suy tính đến khả năng đến bên này Từ Châu. Tính toán lộ trình, quét ngang qua từng cái thành trấn, thôn xóm trên đường kia, đến được ranh giới Từ Châu ít nhất cũng phải nửa tháng trở lên, huống chi còn có thể quay đầu lại, chưa từng nghĩ tới nhanh như vậy.
Như Huệ đứng đằng sau Triệu Tiến nhìn Lưu Dũng, lúc này mới mở miệng nói.
- Hiện tại các nơi đều không cản được lưu dân, chúng ta biết được không nhiều hơn người khác. Tuy nhiên thuộc hạ cảm thấy cũng không cần lo lắng quá mức. Tuy nói Hoàng Hà trời hạn thiếu nước, nhưng đối với đám lưu dân kia vẫn là lạch sâu, bọn chúng không qua được.
Triệu Tiến không lên tiếng, chỉ là khoanh tay nhìn phương đội trên đất trống. Bây giờ phương đội đã là phương đội bốn trăm người ngang hai mươi dọc hai mươi, bước chân bọn tân đinh cũng càng ngày càng chỉnh tề, hơn nữa hiện tại không cần người tới hô hiệu lệnh. Ở phía bên trái đội ngũ, có một gia đinh gõ mặt trống kích thước cỡ chậu rửa mặt chưa được quen tay, còn có một tên gia đinh tay cầm kèn đi theo đằng sau y. Tiếng trống gõ vang, gia đinh kia đột nhiên thổi kèn, đội ngũ dừng lại, trường mâu từ hàng thứ nhất theo trình tự phóng ngang ra.
Cuộc chiến ở Hà Gia Trang lần đó, Triệu Tiến hô quát khẩu lệnh thiếu điều hư mất cổ họng, sau đó tìm tới tay trống, nhịp trống hóa thành khẩu lệnh nhịp chân, sai gia đinh học tập gõ trống, đội ngũ theo tiếng trống bước đi, lại sai người học thổi kèn, dùng tiếng kèn phát ra hiệu lệnh. Chuyên tâm huấn luyện, hiện tại đã rất có dáng dấp.
Triệu Tiến lặng lẽ không lên tiếng đứng ở đó, Lưu Dũng bên cạnh do dự thoáng chốc nói.
- Đại ca, Trịnh Toàn bên kia đã khống chế không được Truyền đầu rồi. Bên trong thành có một số nười hoạt động lén lút, ngoài thành hoàn toàn không nghe hiệu lệnh. Tin tức bên họ có thể truyền đến cũng là có hạn, không có tác dụng gì.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Ta nghe người ta nói, vừa có thiên tai dân loạn lạc, lưu phái các nơi của Bạch Liên Giáo sẽ kích động bên trong, ý đồ có được lợi trong hỗn loạn. Xem hướng làm việc của Văn Hương Giáo trong thành, đám lưu dân này hẳn là không thiếu phần tham dự của Văn Hương Giáo.
Nói xong câu này, Triệu Tiến giơ cánh tay vung về phía trước, tiếng trống chợt vang lên, trở nên dồn đập một chút, đội ngũ dừng lại lập tức nhấc trường mau lên bắt đầu chạy chậm tới trước, trên đất trống bụi đất bay lên. Triệu Tiến nheo mắt lại nhìn.
- Phía trước chỉnh tề, đằng sau hỗn loạn, tuy nhiên dáng dấp đã tốt hơn rồi. Các đệ cảm thấy nên ứng phó thế nào?