Đại hán đối mặt với Triệu Tiến kia xoay ngược phác đao, đâm về phía Triệu Tiến. Triệu Tiến mặc áo giáp, không nhảy bật lên được nên chỉ có thể thuận thế xoay người qua bên cạnh. Phác đao kia lại lạc vào khoảng trống. Triệu Tiến xoay người cánh tay chống đất, rút đao ngồi xổm rồi vọt tới trước, đánh về phía hạ bàn của tên đàn ông kia. Khoảng cách giữa hai bên đã gần đến một cánh tay, phác đao trong tay gã đó cũng không thể thi triển thuận lợi được nữa.
Chỉ có điều tay chân của gã rất nhanh nhạy, mắt thấy đoản đao của Triệu Tiến đâm về phía bên hông, phác đao không tiện, không ngờ gã lại chém ngang đao xuống, rút lui về phía sau, dùng phác đao dài ba xích đánh một đòn thật mạnh lên bao cổ tay của Triệu Tiến. Lực đánh xuống thật lớn, Triệu Tiến lại không nghĩ tới đối phương sẽ ứng đối như vậy, cộng thêm trên tay hắn dính máu nên đoản đao lập tức bị đánh rời khỏi tay.
Nhưng khoảng cách giữa hai bên bây giờ cũng đủ gần rồi, Triệu Tiến nổi giận gầm lên một tiếng, cả người nhào tới trước. Phác đao kia để ngang bên hông hai người nên căn bản không có cách nào xoay ngược lại, bây giờ đến lượt gã đó bị bất tiện.
Triệu Tiến đã ôm bả vai của đối phương, đạp đất dồn sức đánh ra, ngay lập tức ép đối phương xuống. Tên kia cũng không chậm, cánh tay ngăn lại, phác đao liệng sang bên, gã rút chuy thủ ở bên hông ra, đâm tới sườn của Triệu Tiến. Chủy thủ đâm vào trên khôi giáp bị trượt ra nhưng lại cắt đứt sợi dây da nối liền hai mảnh áo giáp của trước và sau, đòn kế tiếp gã liền có thể từ giữa khe hở của áo giáp mà đâm thẳng vào giết người.
Người đã bị vồ té trên mặt đất, tên đại hán kia ở bên dưới, Triệu Tiến ở bên trên, bị đẩy mạnh ngã sấp xuống đất cộng thêm sức nặng của Triệu Tiến và bộ giáp khiến cho hơi thở của tên kia chợt không thông, cử động chậm đi trong chốc lát, nhưng gã đã cảm thấy nắm chắc thắng lợi trong tay. Triệu Tiến tay không muốn làm cái gì cũng đã không còn kịp nữa. Ngay sau đó gã đã thấy Triệt Tiến lột cái mũ giáp trên đầu mình ra, đập thật mạnh xuống dưới!
Triệu Tiến rống giận nện xuống, lần thứ nhất, trên mặt đối phương đã bị đập ra cái lỗ máu, lần thứ hai nện ở trên cổ, máu tươi mạnh mẽ phun ra. Triệu Tiến vẫn không ngừng tay, chính là không ngừng nện xuống. Máu thịt văng ra, lúc ban đầu cơ thể của gã còn co giật vài cái, thoáng chốc đã bất động.
Sừng nhọn tam tấc trên Hổ nha khôi lúc này lại thành lợi khí giết người.
- Đại ca, đại ca…
Đám lưu dân đang vọt tới sợ hãi lui về phía sau, nhưng cũng có người hét to thật thê lương. Triệu Tiến ngẩn người chốc lát mới biết đối phương cũng không phải đang gọi hắn.
Một khắc ngắn ngủi vừa rồi, lại là trận chém giết sinh tử nên làm cho Triệu Tiến đã bị mất đi sức lực thật lớn, luc này có chút nhấc tay lên không nổi. Triệu Tiến chống nửa người lên nhìn về phía trước, phát hiện thấy có một gã đại hán hai má có vết sẹo hình đồng tiền đang rống giận đánh tới. Hắn giờ chỉ có thể dùng mũ giáp trên tay để chiến đấu rồi. Các huynh đệ ở hai bên không rảnh tới cứu trợ, thời khắc này Triệu Tiến cảm giác được toàn thân của mình cứng ngắc, chỉ biết trơ mắt nhìn đại hán kia vọt tới trước mặt. Xa xa đã có huynh đệ hô to, trên đầu thành cũng có người kêu to.
Triệu Tiến chỉ cảm thấy đỉnh đầu tối sầm lại, một cây trường mâu từ trên đỉnh đầu hắn đâm thẳng về phía trước, ngập sâu vào trong lồng ngực kẻ đang vọt tới kia, sau đó rút về. Triệu Tiến hơi gian nan quay đầu lại, lại thấy được khuôn mặt đang có chút lo lắng căng thẳng của Lỗ Đại. Trường thương Lỗ Đại đâm ra đúng là cột cờ dùng để cột huyết kì, gã ngượng ngùng gượng gạo nói.
- Lão gia, ta đây nhịn không được, lúc này mới để ngang cờ xí đi đâm, lão gia đừng trách tội.
Bên cạnh đã có gia đinh chạy tới, quét sạch đám kẻ địch đã không còn chiến ý trước mặt, đồng thời chắn ở trước người Triệu Tiến. Triệu Tiến nhịn cơn đau lan ra ở trước ngực, hắn hít một hơi thật sâu, dùng tay chống tại mặt đất rồi đứng lên. Lý Ngũ chạy tới bên này liền đi mau thêm vài bước đưa trường thương, đoản đao cho Triệu Tiến.
Đút đoản đao vào vỏ, cầm trường mau, Triệu Tiến cười nói với Lỗ Đại.
- Lần sau còn làm như vậy, lão tử sẽ đập ngươi một trận đấy, giơ lá cờ cao lên!
Lỗ Đại gật đầu thật mạnh, giơ huyết kì lên cao. Trên lá cờ bẩn đục đã có chút đỏ tươi, đây là máu của kẻ mới bị Lỗ Đại đâm chết văng tung tóe lên.
Lũ ‘ lưu dân’ xông lên đã bắt đầu lui về phía sau. Xông phá bản đội của Triệu tự doanh và hai đội trộn lẫn lại không có cách nào phá huỷ toàn bộ, vọt tới bên đoàn luyện hương dũng bên kia thì lại không chiếm được chỗ tốt nào, lập tức bọn chúng đã bị nghĩa dũng Từ châu chiếm ưu thế về sức lực và trang bị đánh trở lui. Làm sao còn có thể trụ vững được đây? Hai người cầm đầu đều chết mất, càng làm cho sĩ khí bọn họ giảm sút nghiêm trọng.
- Lấy ta làm tiên phong, toàn bộ Triệu tự doanh tập hợp. Đánh trống thổi kèn!
Triệu Tiến quát lớn, giơ cao thanh trường mâu trong tay. Lỗ Đại ở phía sau hắn cũng đi theo nâng lá cờ thật cao.
Tiếng kèn lệnh sắc nhọn vang lên, tiếng trống dồn dập truyền tới. Lấy Triệu Tiến làm người đầu tiên phía bên phải thuộc hàng thứ nhất của phương đội, bọn gia đinh thuộc Triệu Tự Doanh nhanh chóng chạy tới chỗ Triệu Tiến.
Bị kẻ thù tấn công bất thình lình rối loạn đội hình, không có đồng bọn có thể dựa vào, không có cấp trên ra lệnh, mọi người chỉ có thể tự mình chiến đấu. Nhưng trong tình cảnh như thế, cục diện nhìn như phải sụp đổ vẫn được vãn hồi từng chút một, bây giờ Triệu Tự Doanh lại được đứng chung một chỗ.
Không ít gia đình thuộc hàng thứ nhất và hàng thứ hai không đến, gia đinh thuộc hàng thứ ba lập tức tiến lên lấp đầy vào, đội hình lấy Triệu Tiến làm chuẩn bắt đầu xếp thành hàng.
Triệu Tiến hét lớn.
Các huynh đệ của ta mau đến hàng thứ nhất.
- Trần Thăng, có.
- Cát Hương, có
- Thạch Mãn Cường, có.
- Lưu Dũng, có.
Mỗi người hô to theo thứ bậc, đều dứng tại hàng đầu tiên.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ mỗi người đều đẫm máu. Bọn họ đi ở đầu tiên và chiến đấu với nhiều kẻ thù nhất. Chính vì bọn họ tử chiến không lùi, cho nên bọn gia đinh của Triệu Tự Doanh mới từ lúc ban đầu bối rối và sợ hãi khôi phục lại, tụ lại ở bên cạnh bọn hắn. Cũng bởi vì bọn họ sức lực dư thừa, võ nghệ ưu tú, trang bị hoàn mỹ nên sau khi giết chóc đều không bị tổn thương nào. Các huynh đệ nhìn lẫn nhau, đều không nói gì. Lúc này cũng không cần nói cái gì nữa, nói thêm càng thừa thãi. Mọi người tâm ý tương thông, đã đủ hiểu rồi.
Gần năm trăm người xếp lại tạo thành hơn ba mươi hàng ngang, mấy hàng cuối cùng cũng không hoàn chỉnh, nhưng lại không ngừng có người lấp thêm vào. Gia đinh của hai đội trộn lẫn kia không ngừng chạy tới, tự mình biết lấy đứng ở phía sau. Đoàn luyện hương dũng cũng tụ lại đây, giống như sắp đặt khi trước, họ xếp hàng đứng ở hai cánh của Triệu tự doanh, các cung thủ còn tên thì đi lên phía trước.
Mà đám ‘lưu dân’ mới vừa rồi còn xông tới thì đều lui lại. Mặc dù chiến đấu vẫn còn diễn ra nhưng bây giờ đã biến thành đuổi theo chém giết. Lũ binh sĩ ‘lưu dân’ cũng không phải là không có khí lực, nhưng bọn chúng biết mình đã bị đánh bại, bây giờ còn có thể chạy, nếu lại chần chừ sợ rằng sẽ không còn cơ hội chạy mất.
Triệu Tiến rống to nói.
- Các huynh đệ Triệu Tự Doanh, các ngươi đều có ở đây không?
- Có.