Triệu Tiến mở miệng nói.
- Nói Triệu Tự Doanh ở bên này.
Tăng nhân kia vội vàng vâng dạ, quay đầu lại chạy trở về.
Có lẽ là cái tên 'Triệu Tự Doanh' này dùng được, vị đại hán kia liếc nhìn mấy lần về hướng Triệu Tiến bên này, sau đó quay đầu bỏ đi, hơn trăm tráng hán khí thế hùng hổ kia cũng đều theo đó rời đi.
Đổng Băng Phong buồn bực nói.
- Bọn họ thật là biết điều, tưởng rằng còn muốn đánh một trận.
Khuôn viên làm ăn buôn bán của Từ gia ở Cảnh Sơn vẫn luôn ở bờ bắc Hoàng Hà, chưa từng quen biết với Triệu Tự Doanh của Triệu Tiến dĩ nhiên cũng không biết lợi hại của Triệu Tự Doanh. Từ gia Cảnh Sơn là cường hào đứng đầu Từ Châu. Trong tình cảnh như thế này, khẳng định muốn động thủ thử thăm dò nông sâu, không ngờ được đối phương rõ ràng biết tiến thoái.
Không bao lâu, bọn thám tử vẫn luôn di chuyển trong ngoài chỗ lưu dân tụ tập cũng đều hồi báo. Nói người Từ gia đang tháo dỡ lều nhà mình, chuyển hết các loại đồ dùng lên thuyền, rõ ràng là muốn rời đi rồi, hiện giờ đại đội lưu dân đang tràn sang Vân Sơn Tự bên này.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ ngơ ngác nhìn nhau, bên mình có uy phong lớn như vậy sao? Không ngờ dễ dàng như vậy đã dọa lui đối phương rồi. Như Huệ ngồi ở trên ghế thấp đứng thẳng người lên nhìn về đằng trước, xoay đầu thanh âm nghiêm nghị nói.
- Đông chủ, thuộc hạ cảm thấy, khuyên bảo được đám nào mang về đám đó. Trước khi đi Vân Sơn Tự trang viên các nơi. Nếu như lưu dân dừng lại lâu lắm, sợ có loạn lạc khác, thuộc hạ đi tới đằng trước báo một tiếng với Vân Sơn Tự.
Nhìn thấy Triệu Tiến gật đầu, Như Huệ thuận miệng nói một câu.
- Người của Từ gia tới thật khéo. Đi thật mau. Thật là quái lạ.
- Bộ tốt đợi lệnh. Nếu như cần giữ vững ổn định, nghe Tào tiên sinh điều khiển đi giúp đỡ. Còn lại có thể lên ngựa đều lên ngựa, chúng ta đi bờ sông xem thử.
Triệu Tiến hạ lệnh, cùng với suy đoán như thế, không bằng mắt thấy mới là thật.
Mọi người đồng thanh nhận lệnh, bọn huynh đệ thêm gia đinh biết cưỡi ngựa, cũng có ba mươi mấy người, chạy về hướng lều cháo đối diện.
Lưu dân bây giờ đã không còn ngày đó dưới thành điên cuồng, chỉ có thể chen chúc ở trước lều lớn bố thí cháo chờ đợi các tăng nhân sắp xếp. Lúc bọn Triệu Tiến cưỡi ngựa ngang qua, lưu dân đều kính sợ tránh né ra xa, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn sang đây.
Triệu Tiến ở trên ngựa nói.
- Tiểu Dũng, đệ phải sắp xếp người ánh mắt tinh tường xem xét khắp nơi. Ngày đó đám người xông lên cuối cùng kia có lẽ sẽ trà trộn trong bọn lưu dân. Số người này là dê, bọn kia chính là sói.
Lưu Dũng đáp lời, tất cả mọi người đều có vẻ mặt trang nghiêm nhìn dòng người hung hăng tràn tới bên cạnh.
Lượn một vòng mới đến chỗ căn lều bên kia đã tháo dỡ không còn lại gì, nồi chảo gì cũng chuyển hết lên xe, vân chuyển đến bến đò Hoàng Hà bên kia.
Ban đầu tin tức nói sau khi lưu dân tháo chạy đến bờ sông nhận ra thuyền chở bọn họ vượt sông đều bị đốt sạch những thuyền khác đều biến mất không thấy tăm tích. Nhưng hiện giờ ở bến đò bên kia thấy mười mấy con thuyền lớn, có vài chiếc đã đứng đầy lưu dân.
Nhìn bọn Triệu Tiến chạy tới, mới đầu còn có người sang quát hỏi là ai, bọn Triệu Tiến cũng ngay lập tức báo ra thân phận của mình, những người kia tức thì trở lại làm việc của mình.
Triệu Tiến gọi ngay một hán tử lại hỏi.
- Các người cũng là kẻ tới bắt người, chúng ta cũng là tới bắt người, các người tới trước, chúng ta tới sau. Cứ như vậy trơ mắt nhìn sao?
Người nọ đương nhiên không có thái độ tốt gì với bọn Triệu Tiến, vốn muốn cúi đầu không để ý tới, nhưng nhìn một đám người Triệu Tiến mặc giáp cưỡi ngựa, từng người đều có khí thế bức người, chần chừ thoáng chốc vẫn phải nói.
- Đại tiểu thư nhà tôi dặn dò trước. Nếu như Triệu Tự Doanh không tới, thì không cần đi. Triệu Tự Doanh tới lập tức rời đi.
- Đại tiểu thư nhà của ngươi sao?
Triệu Tiến sửng sốt, nghe lời này có vẻ người làm chủ là nữ nhân còn là đại tiểu thư gì đó. Thời đại này nam trọng nữ khinh, nam làm chủ việc ngoài, nữ làm chủ việc trong nhà. Đại sự đại tộc như thế không ngờ lại do một đại tiểu thư lên tiếng, thật là rất kỳ quái.
Nhìn bọn huynh đệ đứng ở trước ngựa, bên kia cũng có mười mấy người tụ tập kéo sang, còn có càng nhiều người hơn chạy tới bên này. Bên phía Triệu Tiến không ít người đều cầm binh khí lên, Triệu Tiến lại không để ý tới điều đó, cười hỏi.
- Đại tiểu thư đó của nhà các ngươi là đại tiểu thư của Từ gia ở Cảnh Sơn sao?
Trước ngựa có người không khách khí nói.
- Ngoại trừ đó, còn có người nào có thể được gọi là đại tiểu thư.
Đây đúng thật là càng nghe càng kỳ quái, Triệu Tiến cũng càng tò mò, không đợi hắn hỏi lại, Lưu Dũng đằng sau lại xen vào nói.
- Từ đại cước phải không?
Cái tên này vừa ra khỏi miệng, lập tức có người lớn tiếng quát lên.
- Cái tên này cũng để ngươi gọi sao.
Ba mươi mấy người Triệu Tiến cưỡi ngựa võ bị đầy đủ, từ trên cao nhìn xuống. Mà mọi người Từ gia bên đó đều không có binh khí, lúc này lại hoàn toàn không sợ, cả mặt mang sắc giận tâm tình hăm hở.
- Từ đại cước?
Triệu Tiến kinh ngạc quay đầu lại liếc nhìn, cái tên này hắn loáng thoáng có ấn tượng, tuy nhiên sao lại không nhớ ra được.
Nhìn thấy hắn để tâm tới, Lưu Dũng vội vàng nói.
- Đại tiểu thư đích tôn của Từ gia Cảnh sơn Từ Trân Trân bởi vì không bó chân hơn nữa luôn ở bên ngoài chủ trì sự vụ Từ gia nên có biệt hiệu như vậy...
Triệu Tiến cười lắc đầu, đây thật đúng là rất quái gỡ, tên họ Từ Bản Vinh tộc trưởng gia chủ Từ gia Cảnh Sơn hắn đã từng nghe nói, cũng biết người này làm việc rất có chừng mực cũng không phô trương. Khi có người nhắc tới Từ gia Cảnh Sơn, hẳn là cũng nhắc tới Từ Trân Trân nhưng hắn không có để ý tới.
Ở thời đại này, làm gia chủ đều là nam nhân, hơn nữa còn là một cô gái trẻ tuổi, chính hắn tuổi tác cũng không lớn, quá bận tâm rất dễ dàng dẫn tới hiểu lầm.
Ở nơi xa xa có người hô to.
- Còn ở chỗ đó lề mề làm gì, nhanh lên thuyền...
Nghe thấy tiếng hô này, những tráng hán mắt trợn ngược đầy lửa giận nhìn bọn Triệu Tiến mới xoay người chạy đi. Đấy còn chưa coi là xong, vừa chạy vừa quay đầu nhìn hết sức căm tức, giống như phải nhớ kỹ dáng vẻ Triệu Tiến.
Thạch Mãn Cường ở đằng sau Triệu Tiến âm thanh khô khốc nói.
- Một đám mọi rợ bờ bắc cũng không biết có cái gì để càn rỡ.
Đất Từ Châu, phía nam Hoàng Hà giàu có hơn nhiều so với bờ bắc. Cho nên người phía nam luôn xem thường bờ bắc, thói quen xấu này khắp nơi trong thiên hạ đều có cũng không chỉ riêng Từ Châu.
Triệu Tiến thần sắc nghiêm túc nói.
- Cũng chẳng qua chỉ là cách một con sông, nào có cao thấp gì. Lời này về sau huynh không muốn nghe thấy.
Thạch Mãn Cường không nghĩ rằng Triệu Tiến sẽ khắt khe như vậy, sợ tới mức co rụt cổ lại, nhất thời không biết nên nói cái gì là tốt.
Triệu Tiến quét mắt nhìn mọi người bên cạnh, giọng điệu chậm rãi nói.
- Các huynh đệ Triệu Tự Doanh chúng ta đến từ các nơi của Từ Châu. Nếu như nơi này coi khinh nơi kia, trong thành coi khinh ngoài thành, lúc bình thường có mâu thuẫn. Trên chiến trường sao có thể sóng vai tiến thoái, sao yên lòng giao sau lưng cho đồng bọn. Chúng ta đều là người một nhà, đều là nhất thể, hiểu rõ không?