Một dân tráng ngồi bên cạnh tiếp lời.
- Mưa thuận gió hòa thối lắm, hiện giờ thuế khóa quan phủ thu chính là bạc tiền. Trồng lương thực, còn phải bán đổi lấy tiền. Vào vụ thu lương thực kém, bán không được mấy tiền, thương nhân và quan phủ đều ép giá, có người ngay đến đồ ăn cũng phải bán đi. Đợi đến lúc giáp hạt mùa xuân, không còn lương thực để ăn, không còn hạt giống để trồng, chỉ có thể vay nặng lãi mua lương thực. Con mẹ nó khi đó giá lương thực lại đắt. Trong ngoài đều như vậy, ai chịu nổi chèn ép, cuối cùng đành bán đất.
Cũng là vì nhìn Vương Triệu Tĩnh và Hà Thúc đều không phải là người trong quan phủ, dân tráng đó mới có gan mở miệng ra nói. Cảnh tượng trên đầu thành vẫn rất áp chế, có người lên tiếng là những người khác cũng theo đó mà nói, câu chuyện được lan rộng ra.
- Bán thấp mua cao cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Bên phía thân thích ngoài thành của ta kia, có bản lĩnh đều dâng hiến ruộng đất, nha môn không thu được thuế từ bọn họ, liền bảo những người không có bản lĩnh hiến đất đó giao ra nhiều hơn. Đám người được sai làm việc này qua tay còn chẳng phải muốn vơ vét một món, trong ngoài như vậy, sống không nổi.
- Ngươi cho là hiến tặng là chuyện tốt gì đó sao. Người đó vừa lật mặt sẽ nuốt chửng cả ngươi.
- Con mẹ nó đều ngậm miệng lại hết đi, tưởng mình đang phơi nắng bên bờ tường chắc.
Phía xa có người gầm lên nói, bên này lập tức yên tĩnh, các dân tráng đoàn luyện nói vui vẻ, nhưng trên đầu thành cũng có công sai trong nha môn, đương nhiên không muốn nghe những điều này.
Hà thúc lại thúc giục.
- Thiếu gia, ban đêm gió lớn, gió lạnh, hay là về sớm một chút đi.
Vương Triệu Tĩnh xoay người sang, khuôn mặt mỉm cười, thoải mái nói.
- Còn nhớ năm đó Triệu huynh từng nói đến chuyện này, mua cao bán thấp, trong đó có cơ hội làm ăn vô tận. Huynh ấy còn muốn nhúng tay vào việc buôn bán đó, về sau mới biết được nước ở chỗ này quá sâu, không dễ dàng chạm tới.
Không đợi Hà Thúc khuyên nữa, Vương Triệu Tĩnh tự bước xuống bậc thang đi xuống, khi bước tới bậc thang liền dừng bước chân, lẩm bẩm nói.
- Bóc lột thậm tệ không tiết chế như thế, mùa màng tốt cũng phá sản không nhà cửa, hơi không thuận một chút, chẳng phải là lưu dân đầy rẫy, chẳng phải nói không có biện pháp sao.
Lời này của y rất nhỏ, không ai nghe thấy được.
Hà Gia Trang lúc này nghiễm nhiên chính là thành Từ Châu thu nhỏ, bên ngoài Hà Gia Trang đâu đâu cũng thấy đốm lửa, xung quanh đốm lửa tập trung đủ bóng người, vòng trong là đám hán tử tinh tráng, vũ khí đều để bên cạnh, còn vòng ngoài cách Hà Gia Trang hơi xa một chút, đều là dân chúng, mặt mày nhăn nhó vây quanh đống lửa, thi thoảng nhìn chằm chằm về phía Hà Gia Trang.
Dân chúng tới dây lánh nạn đuổi đám này đi lại có đám khác tới, dưới uy hiếp của lưỡi dao sắc bén, gậy côn và roi da, bọn họ không dám xông vào, cũng không dám dừng ở gần Hà Gia Trang. Nhưng muốn tới các thôn như Tiểu Thạch Đầu, không nói tới kín người hết chỗ, mà cảm thấy không yên tâm, cứ chần chừ nán lại như vậy.
Trong trang náo nhiệt bận rộn, lồng hấp bánh bao nóng hổi bốc khói nghi ngút, từng tô canh thịt còn cả đồ ăn đựng trong thùng gỗ được bưng ra tới tấp, những hán tử trai tráng vây quanh đống lửa đều ăn uống rất vui vẻ.
Còn Triệu Tiến ở trong nhà, cũng bày mấy bàn tiệc, bên này không phải loại thức ăn qua loa như bánh bao không nhân và canh thịt, mà là do đầu bếp tỉ mỉ nấu nướng, rượu Hán Tỉnh cũng mở ra hai vò, mọi người có mặt đều là nhân vật tai to mặt lớn các nơi.
- Thái lão lần đầu tới đây, có chỗ nào chiêu đãi không chu toàn thì xin lượng thứ.
Triệu Tiến khách khí nói, khuôn mặt mỉm cười, trong lòng lại xem thường vị Thái cử nhân này.
Khi trời sắp tối, một đám thân sĩ thổ hào tới cầu viện còn mang theo gia quyến tới, người nhà vợ con đều đến không nói làm gì, nhưng đám tôi tớ cũng không thiếu một ai. Thái cử nhân mang theo hai đầu bếp của mình, những món ăn ngon trên bàn tiệc này đều do đầu bếp của Thái gia nấu.
Ngoại trừ gia quyến tôi tớ, những thân sĩ thổ hào này còn mang theo cả hương dũng đoàn luyện, cộng lại cũng khoảng một ngàn sáu trăm người, lại kéo theo cả hơn trăm con ngựa, bên trong còn có một phần nhỏ nhìn có chút cường tráng tinh nhuệ, hiển nhiên là nhân vật có võ nghệ.
Nghĩ chắc nơi mà những thân sĩ thổ hào này tới còn có rất nhiều dân chúng hoảng loạn lo sợ, cũng cần đoàn luyện hương dũng bảo vệ, người đứng đầu của những nơi này bỏ mặc kéo người tới đây, chỉ cần bảo vệ được người trong nhà an toàn, dân chúng sống chết mặc kệ.
Với cách làm này, Triệu Tiến chỉ cười nhạt. Đoàn luyện hương dũng đều là thanh niên trai tráng trong dân chúng đất này, đám thân sĩ thổ hào làm như vậy chính là lục đục bên trong với các hương thân, thật sự tới cửa ải sống chết e rằng sẽ lộ rõ hậu quả.
Mọi người sắp xếp xong, tâm tư đều bình tĩnh hơn, lập tức có tin xác thực truyền tới, nói mấy vạn lưu dân vây quanh thành Từ Châu vẫn chưa đi khỏi.
Tin tức này truyền tới, trong Hà Gia Trang lập tức nói cười không ngớt, phía Triệu Tiến còn dễ nói, những thân sĩ thổ hào tới lánh nạn này ai nấy đều vui mừng, liền phái tôi tới đi xem xét tình hình, cực kỳ nóng ruột, đã sắp xếp sẵn ngày mai trở về.
Trên bàn chỗ Triệu Tiến, chỉ có mấy huynh đệ bọn họ cộng với Thái cử nhân, Như Huệ cũng ở bàn này, còn Chu Học Trí ngồi ở bàn bên cạnh, với thân phận địa vị của Triệu Tiến hiện nay, hắn làm như vậy đã là chu toàn lễ nghĩa rồi.
Mấy huynh đệ bọn họ khách khí, Thái cử nhân Thái Chính Thu thư thái, tuy nhiên y không uống được rượu mạnh, mấy huynh đệ Triệu Tiến lại có chuyện gấp gáp phải làm, vì thế bàn này không tiếp rượu.
- Châu thành kiên cố, tường thành cao dày, lương thực tích trữ và thanh niên trai tráng đều đầy đủ, thủ vệ không có vấn đề gì, đợi Chu Tham tướng trở về, lưu tặc không đủ gây họa.
Thái cử nhân mỉm cười nói, y lại có chút vui sướng khi người khác gặp họa. Huyện thành châu thành đã đóng cửa từ lâu, người giàu có khắp nơi chỉ có cách tới Hà Gia Trang lánh nạn, đương nhiên trong lòng có oán khí.
Nhưng dùng lẽ thường phân tích mọi người cũng đều hiểu, thành Từ Châu không thể bị đánh phá, nhiều nhất cũng là chịu khổ một chút, vì thế cũng nhìn có chút hả hê.
Thái cử nhân là người có danh tiếng ở đất này, công danh đều có, đương nhiên không thể nói thẳng thắn quá, tuy nhiên mọi người cũng đều nghe hiểu, Như Huệ mỉm cười, còn thần sắc Triệu Tiến lại trịnh trọng, buông đũa xuống nói.
- Thái lão, mấy vạn lưu tặc từ Sơn Đông tới Từ Châu, trên đường lại không hề tán loạn. Hơn nữa còn vượt được cả Hoàng Hà, tới dưới thành Từ Châu, phía sau chắc chắn có người xúi giục, trong đội ngũ lưu dân e rằng cũng có người chủ trì bụng dạ khó lường.
Nghe Triệu Tiến nói vậy, Thái cử nhân chậm rãi gật đầu, Triệu Tiến nhìn lướt trong phòng, trên các bàn khác đều là không khí sôi nổi, tiếng nói cười không ngớt, Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Thái lão, cảm thấy lưu tặc đánh không nổi thành Từ Châu không chỉ có ông và ta, những người khác cũng đều nghĩ thế. Nghe nói các vị trong thành cũng đều nghĩ thế, lúc trước nói trong lưu tặc có người chủ trì. Chẳng lẽ y không biết chuyện này sao?
Câu hỏi ngược lại này khiến vẻ mặt Thái cử nhân cũng trịnh trọng lên, đám Trần Thăng đều chăm chú lắng nghe.
- Biết rõ đánh không lại, vẫn là muốn ra tay công phá, chắc chắn sẽ tổn thất rất nhiều người mà lại không thu hoạch được gì. Sao phải khổ sở thế này. Hơn nữa chẳng lẽ chúng không biết, cướp bóc thôn làng sẽ được nhiều hơn. Lương thực, trâu ngựa, người dân, thôn trang các nơi cũng không thiếu. Tại sao chúng cứ phải công phá thành trì, tin tức truyền tới hôm nay, lưu tặc ngay cả Vân Sơn tự ở gần đó cũng chưa chạm tới, xem như trên núi Vân Long không có thứ gì. Đây là vì sao chứ?
Thái cử nhân chậm rãi gật đầu, lương thực và vàng bạc trong Vân Sơn Tự cực kỳ phong phú, sau khi mở ra, mấy vạn lưu dân cũng có được chỗ tốt rất lớn. Hơn nữa nơi chạm tay tới được lại không có người để ý tới, cái này rất cổ quái.
Triệu Tiến nghiêm túc nói.
- Vãn bối mạo muội, nói một câu kinh người, chỉ sợ lưu tặc chắc chắn sẽ phá thành.
Thốt ra lời này, phía bên Thái cử nhân run rẩy tay chân, bát sứ rơi xuống đất, “rầm” một tiếng vỡ nát, khiến cho những người có mặt khác đều đổ dồn ánh mắt về phía đó.
- Phá thành.
Thái cử nhân run rẩy nói, Triệu Tiến gật đầu.
Hơi dừng lại, Triệu Tiến nghiêm túc nói.
- Châu thành nếu phá, lưu tặc sẽ khuếch trương thực lực, bước tiếp theo là cướp sạch thôn làng của Từ Châu, tới khi đó chúng ta vẫn khó thoát. Nếu không phá Từ Châu, lưu tặc rơi vào đường cùng vẫn sẽ cướp bóc khắp nơi, thôn làng Từ Châu cũng sẽ gặp tai họa.
Cử nhân Thái Chính Thu rất có công phu hàm dưỡng lúc này mặt đã trắng bệch, chòm râu dưới cằm run rẩy không ngừng, ông ta nhìn chằm chằm Triệu Tiến, yết hầu chuyển động, muốn nói mà không nên lời.
- Thái lão, nếu thành bị phá, toàn cảnh Từ Châu e rằng không còn một ngọn cỏ, chúng ta mặc dù chạy thoát cũng không quay về nổi nữa. Nơi này bị tàn phá, sao có thể ở lại, chỉ có cách đi tới nơi khác làm cây bèo không rễ.
Triệu Tiến khẩn thiết nói, Như Huệ khẽ gật đầu. Trước khi nói chuyện, Triệu Tiến và Như Huệ đã bàn bạc kỹ với nhau, nói chuyện với người đọc sách như thế này không thể nói thẳng thắn được, cũng không được quá nông cạn, vì thế trong lời nói đều được chải chuốt, còn tập trung vào những điểm mà đám thân sĩ địa phương này quan tâm nhất.