Gia đinh vây ở chỗ này đã có người òa khóc. Bên này vừa khóc, người bị thương nằm ở phía khác lại bị đau kêu lên một tiếng ngồi dậy, mặc kệ trên người bị băng bó, máu đã chảy thấm đỏ vải trắng, giữa ngực và bụng hẳn là bị thương nặng. Người này bị đau sắc mặt trắng bệch, gương mặt đã vặn vẹo.
Thấy mấy người Triệu Tiến quay người đi, gia đinh bị trọng thương cắn răng hỏi.
- Lão gia, nhà của ta mỗi năm có thể nhận được năm lượng bạc, năm gánh lương thực chứ!
- Ta giữ lời hứa, có thể nhận đủ.
Triệu Tiến gật đầu nói, khoản mục này chính là chu cấp cho gia đinh vì tai nạn mà chết.
Gia đinh bị trọng thương kia trên mặt nở một nụ cười, chẳng qua nụ cười trên gương mặt vặn vẹo rất cổ quái. Y khàn khàn nói.
- Đáng giá, đáng giá, cái chết đáng giá.
Nói xong hai câu này, đau đớn khiến y co người lại, y khàn giọng hô.
- Lão gia, cho ta đi đi, cho ta đi đi, đau, rất đau.
Nói xong lời cuối cùng, gia đinh này hô lớn, Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, giơ tay bưng kín miệng gia đinh này, tay kia rút đoản đao bên hông, đâm vào trái tim y. Thân thể gia đinh này mãnh liệt co giật, vẻ mặt bình thản nằm xuống, không bao giờ... động đậy nữa.
- Cổ Nhị biết đánh đấm, biết bảo hộ đội của mình. Đệ còn muốn nói với huynh, hắn cũng đủ tư cách làm đội trưởng, con mẹ nó.
Đứng ở phía sau Triệu Tiến, Trần Thăng chợt nói, nói xong cuối cùng còn thấp giọng mắng một câu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Triệu Tiến chùi máu tươi trên đao, đứng lên quay về phía sau cúi đầu, trầm mặc hồi lâu mới ngẩng đầu lên nói.
- Nhất định phải chu cấp tốt cho các huynh đệ đã chết, chớ để người đổ máu phải thất vọng đau khổ, chuyện này chúng ta phải để mắt tốt.
Lưu Dũng nghiêm túc đáp lời.
- Xin đại ca yên tâm, tiểu đệ cam đoan sẽ giao phó, không sót một người nào.
Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Đúng là chúng ta cần phải dụng tâm, huynh cũng không nói đệ làm không tốt.
Lưu Dũng phụ trách tạp vụ việc nội bộ cho Triệu Tự Doanh, mặc dù cũng đã không ít lần thuê Như Huệ và Chu Học Trí làm việc, nhưng bây giờ vẫn chưa có chuyển giao hoàn toàn.
- Không thể dùng nước ở chung quanh chiến trường, thà cho đánh xe ngựa đi xa kéo nước giếng nhanh tới đây, hết thảy thức ăn đều phải nấu chín. Trộn vôi sống với nước tát xung quanh doanh địa, chỗ nào cũng không bỏ qua.
Thủ lĩnh đoàn luyện hương dũng các nơi đều tụ lại đây nghe Triệu Tiến trầm giọng an bài.
Ngay tức khắc mọi người đồng ý, gặp phải chuyện xui xẻo này, Triệu Tiến chỉ nói.
- Mọi người ra sức cứu mấy chục vạn quân dân ở trong thành ngoài thành này. Quan phủ có một kiến giải là mọi người đều báo tiền đã chi tiêu và thương vong cho ta, ta sẽ đến trao đổi với quan phủ. Ta đến để tiếp tế tiếp viện cho mọi người.
Đầu mục các đoàn luyện hương dũng tụ tập xung quanh Triệu Tiến lúc đầu đều sửng sốt, ngay sau đó có chút xôn xao, nhìn lẫn nhau, tựa hồ đối với lời nói của Triệu Tiến có chỗ hoài nghi.
- Triệu mỗ tới bây giờ lời nói ra đều có nghĩa khí, lần này các vị giúp ta, ta sẽ không bạc đãi mọi người. Nếu có chút nghi ngờ, Triệu mỗ trước tiên phải ứng tạm những tổn hao này rồi.
Triệu Tiến nói rất chắc chắn.
- Làm sao dám!
- Thế này đã rất tốt rồi.
- Tiến gia một lời đã định, ta tin.
Mọi người đều hét to nói, theo đó đáp lời, có người hài lòng bái phục giơ ngón tay cái lên nói.
- Trước đây ít giao thiệp với Tiến gia, hôm nay được đi theo Tiến gia vào sinh ra tử, mới biết tấm lòng ngài thật cao cả.
- Tiến gia, chúng ta nhất quyết bảo vệ Từ Châu, đảm bảo thái bình của Từ Châu.
- Triệu Bảo Chính đâu chỉ bảo vệ Hà Gia Trang, đám người chúng ta không phải đều được Triệu Bảo Chính che chở sao.
Ngươi một lời ta một câu, mọi người đều thực lòng ca ngợi.
Vì an nguy của bản thân, cũng vì cảm động trước tấm lòng trượng nghĩa, mọi người đều hăng hái khi được cứu viện. Đợi cho vui sướng thắng lợi qua đi, rất nhiều chuyện lại bày ra trước mắt.
Chớ nhìn Triệu Tự Doanh chiến đấu tiên phong, ngăn chặn được lực lượng lưu dân mạnh nhất và phản kích sắc bén nhất. Phần lớn đoàn nghĩa quân đều ra trận chém giết, nhưng trang bị bọn họ không bằng Triệu Tự Doanh. Đa số gia đinh của Triệu Tự Doanh xung phong đằng trước đều có giáp trụ hộ thân, trang bị hoàn mỹ thể lực dồi dào, hơn nữa còn liên thủ nhịp nhàng với nhau, hơn hẳn các đoàn luyện hương dũng đi theo tới nên thương vong của bọn họ lớn hơn đội ngũ Triệu Tự Doanh. Cho dù như vậy so sánh với thắng lợi lần này, thương vong không coi là cái gì.
Chỉ ngoại trừ Triệu Tiến, mọi người ít ra đều là trại chủ một làng, mặc dù là mang theo đám người ra cứu viện Từ Châu, còn phải chu cấp cứu trợ thuộc hạ chết bị thương, mang trọng trách rất lớn.
Nhiệt huyết hăng hái qua đi, tất cả mọi người đều lo âu. Mọi người ở đây đã từng quen biết đường đi lối lại với quan phủ, cũng biết điệu bộ này, trước tiên thì cái gì cũng tốt, ngàn vạn điều tốt, kết thúc rồi thì kì kèo. Huống chi lần này quan phủ cũng không tự mình mở miệng trượng nghĩa cứu viện, không biết sẽ chi trả bồi thường như thế nào, ngẫm lại cũng nhức đầu.
Nhưng nhức đầu còn chưa tới nửa canh giờ, hứa hẹn này của Triệu Tiến đã khiến tất cả mọi người yên lòng
Triệu Tiến thu xếp nói.
- Buổi tối Triệu mỗ sẽ an bài người canh giữ, lưu dân tuy rằng bị giải tán nhưng dù sao cũng là người đông thế mạnh, chúng ta vẫn không nên sơ suất quá mức. Chiếu theo lời ta vừa mới nói xong, các vị sớm đi ăn cơm rồi nghỉ ngơi, ngày mai còn bận rộn.
Tất cả mọi người đều đáp ứng, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đi về hướng nơi trú quân của mình. Những người xung quanh còn chưa tản ra, nhìn bóng lưng của Triệu Tiến mà bàn luận.
- Người này tuổi còn nhỏ, không ngờ trượng nghĩa như vậy, rất khá.
- Lúc đánh nhau xông ở đằng trước, lúc kết thúc còn nghĩ thay cho chúng ta. Chưa từng nghĩ tại nơi Từ Châu rách nát này lại xuất ra nhân tài kiệt xuất như vậy.
- Về sau thì tốt lắm ru. Chuyện lần này coi như chấm dứt, cũng nhờ quen biết với Tiến gia, tình nghĩa phân minh...
- Đất Từ Châu này, Tiến gia đúng là đệ nhất đẳng anh hùng hào kiệt rồi.
- Cái gì mà đệ nhất đẳng. Tiến gia chính là đệ nhất Từ Châu.
Mấy lời nói sau lưng kia Triệu Tiến cũng lười chẳng thèm để ý tới, chỉ có điều trong lòng đang có chút bực bội cứ thế mà đi về phía trước. Vương Triệu Tĩnh cũng rất tự nhiên đi phía bên phải hắn, từ trước đến giờ luôn như vậy.
- Nghe nói, đệ ở trong thành cũng đã ác chiến một hồi?
Triệu Tiến mào đầu câu chuyện.
Vương Triệu Tĩnh nhớ tới điều này, trên mặt không kìm nỗi vẻ hoảng sợ, lắc đầu nói.
- Tất cả mọi người đều cho rằng đám lưu tặc này không thể phá được thành, đều cho rằng đám lưu tặc này đầu óc có vấn đề mới tấn công Từ Châu, cho nên mới không chút phòng bị, không hề nghĩ đến đầu óc có vấn đề là không phải đám lưu tặc kia mà là người trong thành. Nếu không đúng lúc Trịnh Toàn phản bội, trời biết sẽ có bao nhiêu hỗn loạn.
Mọi người nghe vậy, sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn. Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Nếu lưu dân phá thành, Triệu Tự Doanh cũng không còn cách nào, hơn mười vạn nạn dân thế kia, cho dù là có chiến ý hay không chúng ta đều đánh không lại.
Đi được vài bước, Vương Triệu Tĩnh buồn bực nói.
- Khắp nơi thái bình mà sao lại thành cái dạng này rồi?
- Thái bình? Phủ Phượng Dương lưu dân ba trăm ngàn, hơn mười vạn hai trăm ngàn cũng có, dọc theo thuỷ lộ Bi Châu gây họa. Bên phía Sơn Đông cũng đã hai năm liên tiếp gặp hạn lớn, Hà Nam lại gặp nạn châu chấu. Lưu dân Từ Châu chúng ta chẳng lẽ ít đi rồi. Thời thế như nay, nói thái bình là thế...
Triệu Tiến cười nói, đột nhiên dừng lại, tất cả mọi người đều nhìn sang.
Triệu Tiến trầm trầm nói.
- Nếu có ý dẫn lưu dân đi Bi Châu, Bi Châu là nơi hiểm yếu, Chu tham tướng không thể không cứu. Lúc đó Từ Châu trống rỗng là thời cơ tốt nhất để đánh hạ.
Trần Thăng mở miệng nói.
- Hoàng Hà vốn đã không có thuyền, nhưng lưu dân lại có đủ thuyền sang sông, về điều này quả thật có chút kỳ quái.
Vương Triệu Tĩnh lộ vẻ ngạc nhiên rúng động, không kìm nỗi giảm thấp thanh âm nói.
- Nếu là hết thảy đều có ý, lưu tặc Sơn Đông một đường xuôi nam đi vào Từ Châu cũng là có người đứng sau giở trò, là người nào lại có thủ đoạn đến vậy?
- Hôm nay đánh hạ thành trì, đám người xông lên cuối cùng kia sao có thể là lưu dân. Xông thẳng tới đánh tan chúng ta nếu không phải đại ca dẫn chúng ta theo sát ở đằng trước e rằng phải gặp kiếp nạn lớn.
Cát Hương cũng nói tiếp, mọi người hết thảy đều xâu chuỗi lại mọi chuyện.
Lưu Dũng vội vàng nói.
- Đại ca, đêm nay chúng ta cóần tăng cường phòng bị hay không, đề phòng đối phương bí mật đánh úp doanh trại?
Triệu Tiến khoát tay cười nói.
- Đã dặn dò thám mã và lính gác, lưu dân có đến chúng ta lúc đó chỉnh đốn và sắp xếp cũng kịp. Ta không tin bọn chúng đêm tối có thể đánh úp doanh trại, nếu có sự này, thừa dịp lúc ban đêm công thành, Từ Châu thành sớm đánh hạ được rồi. Hơn nữa từ đầu đến cuối lưu dân đều biểu hiện rất tốt, bọn họ lúc này chỉ có thể chạy thật nhanh. Nếu không đi, Chu tham tướng rất nhanh sẽ dẫn binh trở về.
Nghe được những lời này của Triệu Tiến, mọi người cười mãi không thôi. Thạch Mãn Cường vừa cười vừa nói.
- Buổi tối còn đánh úp doanh trại, bọn họ cả ngày chắc chưa ăn được bữa cơm, tối đến lại thành người mù.
Ăn cơm không no sẽ dẫn đến đủ loại bệnh, ban đêm nhìn không rõ như người đui gọi là "người mù đêm". Cho dù ăn no, nếu ăn mặn mà ăn ít rau cải cũng có rất nhiều người ban đêm không thấy rõ.
Đây còn là người bình thường, lưu dân từ Sơn Đông đến Từ Châu, tuy rằng ăn sạch mọi thứ nhưng lại được Văn Hương giáo cung cấp cho lương thực nên mới sống đến giờ, chỉ làm cho bọn họ luôn thấy đói khát mà thôi.
Trong đêm tối không thể nhìn thấy, tất nhiên là không thể đánh lén, nếu chẳng may tay chân luống cuống không khác gì tự giết lẫn nhau.
Về phần này, giáo chúng và những kẻ cốt cán giả trang lưu dân, chúng có lẽ đêm tối không có bệnh tật gì nhưng vốn không có tâm tư muốn đánh nhau sống chết. Hiện tại thì việc đầu tiên phải là trốn, qua sông, phân tán để né quan binh đuổi bắt tiêu diệt.
Binh mã Đại Minh tuy rằng là không giỏi gì nhưng vẫn có lực lượng lớn mạnh đầy đủ. Lần này lưu dân vây công Từ Châu chỉ là muốn đùa bỡn, khiến Chu tham tướng và thuộc hạ tinh nhuệ được điều tới Bi Châu. Nếu để cho Chu tham tướng ung dung trù bị chỉ sợ không phải Từ Châu xong rồi mà mấy tỉnh binh mã triều đình tụ tập cũng sẽ bị tiêu diệt.
Mấy vạn lưu dân tấn công Từ Châu, chuyện này chấn động cả vua lẫn dân. Tiếp đó là đại quân tụ tập truy kích và tiêu diệt lưu tặc là tất yếu, hơn nữa lưu tặc cũng là kẻ địch của những cường hào các nơi đi qua, hương dũng đoàn luyện cũng xuất người ra đánh nhau.
Chỉ cần đầu mục thống lĩnh lưu dân trong đầu còn hiểu lý lẽ thì hiện tại phải nhanh chóng trốn đi, hơn nữa lúc qua sông cũng sẽ chia nhau ra bỏ chạy tứ tán, bằng không toàn quân sẽ bị tiêu diệt, ngay cả chỗ ẩn thân cũng không có bởi vì đâu đâu cũng có tư binh của cường hào.
Mặc dù đối phương thực sự không bất chấp tất cả điên cuồng tới đột kích, nhưng trải qua ban ngày chiến đấu, Triệu Tiến cũng chắc chắn lại lần nữa đánh bại đối phương, hơn nữa sẽ có thành quả chiến đấu lớn hơn nữa.
Với phán đoán lạc quan như vậy, nhưng trong đêm dài nghỉ ngơi, Triệu Tự Doanh vẫn theo như trước ba lần thay phiên.