Mọi người tự người nào người nấy đến dưới thành Từ Châu. Tới chỗ cổng thành phía tây, bọn họ đều muốn vào thành nghỉ ngơi hồi phục, không nghĩ đến cửa thành đóng chặt không có chút lay chuyển.
- Mau mở cổng thành, lưu tặc đều bị đuổi đi rồi, các ông đây muốn vào ăn cơm đi ngủ.
Vào lúc này, mọi người đều không thể nhẫn nại nữa, có người gào thét lớn tiếng nói.
Bên kia tường thành an tĩnh một hồi, sau đó có tiếng người lúng túng hô đáp lại.
- Các vị anh hùng hảo hán, thái tôn thái gia có lệnh. Ban đêm bầu trời tối đen, đề phòng kẻ gian tế đột nhập vào trong thành, cổng thành phải đợi đến ngày mai mới mở. Vào ngày mai sẽ khao thưởng các vị.
Lời còn chưa nói hết, bọn hương dũng đoàn luyện dưới thành lập tức như bùng lên, có người chỉ vào đầu thành chửi ầm lên.
- Lão tử liều sống liều chết đi cứu các ngươi, nếu không phải lão tử, nếu không nhờ đám người của Tiến gia.tThành Từ Châu sớm đã bị lưu tặc phá nát. Hiện tại lại muốn qua cầu rút ván.
- Sớm biết như vậy không đến còn hơn, đám người này đúng là lòng lang dạ sói.
Những lời lẽ bẩn thỉu, khó nghe đều nói toạt ra. Bình thường đoàn luyện hương dũng kéo sang cứu viện không to gan như thế. Nhưng hôm nay đã hăng hái giúp đỡ, liều mạng một lòng chiến đấu lại có kết cục thế này, đổi lại là ai cũng sẽ giận dữ. Mặt khác, hôm nay bọn họ cùng Triệu Tự Doanh chiến đấu anh dũng, cảm thấy bản thân võ lực vô địch, hiện tại cũng không để bọn quan quân quan phủ trong thành vào mắt, cũng may mọi người còn có chút chừng mực. Không ai đề xuất "Lẻn vào trong thành" nhưng trong lòng ai cũng nung nấu ý định như vậy.
Không chỉ nói đoàn nghĩa quân đó, ngay cả bọn gia đinh của Triệu Tự Doanh cũng có vẻ mặt tức giận bất bình, không ít người thấp giọng chửi mắng.
Triệu Tiến cất giọng nói.
- Tất cả đừng nói nữa, bình thường vào điểm canh này thành đã sớm đóng cổng. Vào lúc này, cẩn thận vẫn là đúng.
Hắn toàn thân mỏi mệt đau nhức, cũng không có khí lực gì. Thanh âm tuy lực không đủ lớn, nhưng sau khi hô lên, quần chúng vốn đang nhốn nháo tức giận lập tức yên tĩnh trở lại. Lâu nay đều chỉ nghe kể, hôm nay mới tận mắt nhìn thấy, Triệu Tự Doanh và Triệu Tiến quả thực dũng mãnh gan dạ vô song, hơn nữa luôn chiếu cố đến mọi người, nếu không đoàn người này đã chết trên chiến trường biết bao nhiêu lần.
Không cần phải nói, bị thang gỗ của bọn lưu dân kia tấn công, chính Triệu Tự Doanh còn muốn thoát chạy.
Dũng mãnh, nhân nghĩa và anh kiệt như vậy, ai dám có tâm tư không phục. Do vậy mà một câu nói của Triệu Tiến thôi cũng hữu hiệu.
- Ai còn có thể cao giọng hô hào, ta nói một câu các ngươi nói một câu.
Triệu Tiến mở miệng nói, lập tức có người bước qua.
- Chúng ta muốn ăn cơm, ngựa muốn ăn cỏ, bên trong thành mau đưa thức ăn cho người và ngựa ra. Còn có, ngoài thành thi thể khắp nơi, chốn chốn dơ bẩn, phải chuẩn bị chút vôi sống cho chúng ta. Ban đêm cần được chiếu sáng, ta muốn đầy đủ đuốc để thắp. Chỗ ta thương vong không ít, mau phái lang trung mang thuốc ra đây, nhanh lên.
Triệu Tiến từng câu nói ra, những người bên cạnh cũng lớn tiếng hò hét kêu gọi người đưa ra.
Đầu thành an tĩnh một lúc, sau đó có chút khó khăn nói.
- Tiến gia, cổng thành không mở, mấy thứ này không đưa ra được.
Triệu Tiến lạnh lùng nói
- Đây không phải có một sườn dốc sao? Các ngươi không mau đưa ra đây, muốn tự chúng ta đi vào lấy không?
Những người bên cạnh cũng hô lên lặp lại lời này, đoàn luyện hương dũng an tĩnh nãy giờ cũng rít gào quát lên. Tuy nhiên mãi đến lúc này, mọi người mới nhớ tới chính là ở sườn dốc kia của lưu dân dựng lên, từ đầu thành đến dưới thành chính xác có một cái thông lộ. Chỉ cần có sườn dốc này, kẻ gian hay kẻ cắp đều có thể vào thành, nói cách khác, có sườn dốc này, cổng thành có đóng hay mở cũng như vậy.
- Tiến gia đừng vội, tiểu nhân đi trước bẩm báo với thái tôn thái gia.
Đầu thành, người nọ hét lớn một tiếng, vội vàng rời đi.
Chỗ cổng thành, người nọ vừa đi, đầu thành lại truyền tới tiếng hô lớn, là thanh âm của Tổng bộ đầu Trần Vũ.
- Đại Thăng, con không sao chứ, con còn tốt không?
Trần Thăng hơi xấu hổ, cúi đầu cười cười, song vẫn lên tiếng hô to trả lời.
- Phụ thân, con không có việc gì, cha trấn thủ thành có xảy ra chuyện gì không?
- Cha ngươi ngay cả da tay cũng chưa tróc, chỉ là Triệu thúc ngươi trên vai bị giặc bên trong thành đâm một nhát, hiện tại đã không có trở ngại gì lớn rồi. Tiểu Tiến có khỏe không? Ta muốn báo tin của lão Triệu.
- Trần thúc, tiểu điệt không việc gì, cha ta bên kia có gì nghiêm trọng hay không. Tiểu điệt đêm nay không thể vào thành, làm phiền ngài chiếu cố thật tốt.
Triệu Tiến vừa nghe cha mình có việc, lập tức có cấp bách. Ngoài thành có ác chiến, thế nào bên trong thành còn có đánh nhau, nhất định là đám kia mất trí rồi.
Trần Vũ cười ha hả trả lời.
- Đừng lo không sao cả, thật không sao cả. Nếu như có chuyện gì, sẽ bảo con theo sườn dốc bò lên.
Đầu thành dưới thành đều rất yên tĩnh, thanh âm của mọi người đều nghe được rất rõ ràng.
Bên trong thành Từ Châu làm việc nhanh hơn tưởng tượng, gần nửa canh giờ, đã có người theo sườn dốc ra ngoài thành. Lại qua chừng nửa canh giờ, cổng thành phía tây cũng mở ra, các vật tư cần thiết đều được đưa ra ngoài.
Đi theo những vật tư này ra còn có Vương Triệu Tĩnh. Y mang theo hơn trăm người, đi ngay ra hỗ trợ.
Lúc này, ở phía xa xe ngựa cũng đã đi tới, trên chiến trường cũng được tra xét sơ lược một lần. Triệu Tự Doanh và người bị thương, thi thể người bị thương của đoàn luyện hương dũng và Triệu Tự Doanh đều được thu gom trở lại...
Tất cả mọi người thờ ơ đi qua đi lại, tụ tập ở dưới thành đã được dọn sạch ngồi ngay xuống nghỉ ngơi. Triệu Tiến lại không nguyện ý làm như vậy, dưới thành có quá nhiều người chết, khí trời lại nóng như vậy, cả đêm ở đó, rất dễ lây lan dịch bệnh, vẫn là nên cách xa một chút. Hắn nói một câu, mọi người tự nhiên nghe theo.
Rất xa xe ngựa đã vây quanh doanh địa, bố trí cổng ra vào, kỵ binh canh gác tra xét không ngừng ra vào qua lại, còn có người trở về báo tin, truyền đưa tin tức trận đại thắng này. Đoàn nghĩa quân thật ra không có rời khỏi mặc dù không ít người trong bọn họ có nhà rất gần đây, đánh thắng một trận lớn như vậy, bên trong thành không có kế sách khao thưởng, ai cũng không cam tâm mà trở về.
Vương Triệu Tĩnh mang theo lương thực để khao quân đi ra, nha môn Tri châu hiếm khi làm việc hữu hiệu như vậy, tiểu lại Lục phòng mang theo bọn sai dịch cầm tiền gõ cửa từng nhà. Có được tin tức đẩy lui lưu tặc giải vây khiến mọi người kinh tâm động phách. Vừa hay nhà nhà lúc này đang nấu cơm, liền nấu thêm rất nhiều, bọn sai dịch dùng tiền cầm trong tay mua hết cứ như vậy đem cơm chiều ra khỏi thành cho trú quân ngoài thành trong thành. Cũng không ít người muốn giết heo thịt dê, không có nấu nướng tinh tế gì, đun nhừ rồi mang theo nồi thịt lớn, đến tửu phường mua hai mươi vò rượu rồi đưa thẳng ra ngoài.
Quan coi kho vật tư và các cửa tiệm giàu có cùng gánh vác. Lúc thời điểm nguy cấp, mọi người đều nguyện ý xuất tiền xuất lực để giải vây, mọi người không hẳn đều tình nguyện không công cống hiến. Nha môn cũng có cách, Hộ phòng ra mặt tạm ứng trước một mớ, khoản thu lương thực và thuế khóa nhất định chống đỡ được, tóm lại mọi người sẽ không để mình chịu thiệt.
Về phần thuốc thang, các gia đình giàu có thì nguyện ý xuất tiền mời người, tối thiểu việc này cũng giúp mọi người kết thiện duyên cùng Triệu gia. Hiện tại trong thành Từ Châu còn chưa biết đối đãi Triệu Tiến như thế nào. Hắn từ trước tới nay đã là một hào phương lớn, hiện tại e là cũng không còn xứng với danh hiệu ấy. Hơn nữa lần này Triệu Tiến đã cứu dân chúng Từ Châu trong lúc nguy nan, biểu hiện ra thực lực và sức mạnh kêu gọi mọi người, cũng làm cho nhân dân chấn động kinh hãi. Tuy nhiên bọn họ vẫn không biết đối đãi như thế nào, không biết nên dập đầu hành lễ, không biết nên gọi là "gia" hay nên xưng là "gia gia", nịnh bợ nịnh hót là điều không tránh khỏi.
Trong khoảng chốc lát ngắn ngủi, không ngờ bên trong thành đều đã được sắp xếp thỏa đáng. Cũng coi như Tri châu Đồng Hoài Tổ không quá cao minh, thành cũng giữ được, giải quyết việc sau cuộc chiến cũng xử trí vô cùng mau lẹ chu đáo. Nhưng người hiểu được là Vương sư gia cùng với bọn Thư biện của Lục phòng đã làm việc rất chăm chỉ dụng tâm. Còn có tin đồn truyền ra, nói rằng đã sai người đi nha môn báo tin thắng trận. Nói lưu tặc đã bị đuổi đi rồi, Đồng tri châu không đi nha môn, nhưng hậu trạch đi tới lại thấy mấy chiếc xe ngựa, trên xe hòm xiểng đều đã buộc chặt, còn tận mắt thấy có một người trung niên mặc thường phục của người dân rất giống với Đồng tri châu.
Vương Triệu Tĩnh vẫn mang áo giáp ngắn của người luyện võ, trường kiếm đeo ở bên hông, trên mặt y có một vết thương, hiện tại đã được bôi thuốc trị thương. Vài nha hoàn, vú già trong nhà đau lòng rơi nước mắt, Vương Triệu Tĩnh mặt sáng như ngọc, tuấn lãng anh tài hơn người giờ đây đã mặt mày hốc hác, bất quá y lại không chút nào để ý.
Đi ở trong doanh địa này, Vương Triệu Tĩnh cẩn thận nhìn Triệu Tự Doanh chỉnh đốn và sắp đặt, thần sắc lại rất bình tĩnh. Cách đó không xa là chỗ của Triệu Tiến, bên kia đốt đuốc, trên mặt đất phủ đầy những ván cửa thu được, người bị thương nằm trên ván, Triệu Tiến cùng những bọn huynh đệ khác đều vây xung quanh đó.
Một gã lang trung kinh sợ nói.
- Tiến gia, vị này xương sườn bị chặt đứt, nội tạng bị thương, chỉ sợ không chịu nổi quá đêm nay, hơn nữa sẽ có không ít đau đớn. Tiểu nhân vô năng, thật sự không cứu chữa được.
- Ngươi đi chiếu cố người khác, bên này không còn chuyện của ngươi.
Triệu Tiến xua tay đuổi người, trên mặt hắn không có lộ ra sắc giận dữ.
Chiến trường chém giết, đao thương không có mắt, hơn nữa với cục diện hỗn chiến như vậy, người bị thương rất khó được cứu chữa đúng lúc, gặp vết thương nhẹ sẽ tự né ra hoặc tiếp tục chiến đấu, gặp trọng thương thì phải đợi kết thúc cuộc đấu mới được cứu nguy.
Không tính những người bị thương nhẹ không có trở ngại gì, Triệu Tự Doanh thương vong mười lăm người. Có một người sẽ tàn tật do cánh tay bị dập nát, nhưng vẫn được coi là may mắn, còn lại chết mười một người, có ba người trọng thương nhưng đã không cứu được.
Người nằm trên ván cửa thỉnh thoảng ho khan, mỗi lần ho khan còn có bọt máu phun ra. Triệu Tiến ngồi xổm bên cạnh y, thấy Vương Triệu Tĩnh lại đây, chỉ ngẩng đầu lên ra hiệu một cái, rồi lại cúi đầu xuống hỏi y.
- Lưu Tiến Cẩn, ngươi có tâm nguyện gì, cứ nói đi?
Người bị thương ấy ho khan kịch liệt, sau đó ngừng lại một chút. Thần sắc y không hề thống khổ, ngược lại trở nên rất bình tĩnh, hai mắt vô thần nhìn bầu trời đêm như muốn thấy đáy chân trời.
- Nhà tôi có đông anh em, do nhiều huynh muội nên thường ăn không đủ no. Hiện tại ăn uống đầy đủ một chút cũng nhờ cả vào tôi...
Giọng nói đứt quãng, giống như đang đáp lời, lại giống như đang lầm bầm trong cổ họng, càng về sau thanh âm càng nhỏ, hơi thở cũng suy yếu.
- Tiểu Dũng, nhớ rõ hãy chiếu cố người nhà hắn, có giúp đỡ được cái gì, chúng ta nhất định giúp.
Thanh âm trầm trầm của Triệu Tiến vang lên, vẻ mặt hắn nặng trĩu.
Lưu Dũng giật giật lỗ mũi, gật đầu đáp ứng. Triệu Tiến đứng lên, lại nghe phía sau có người nói.
- Lô Căn đi rồi.
Những lời này mang theo tiếng nức nở, Vương Triệu Tĩnh chỉ cảm thấy sống mũi cay cay. Lô Căn này y cũng có chút ấn tượng, cũng là gia đinh xuất thân từ bến đò bên kia Hoàng Hà, người rất lanh lợi. Lúc luân phiên trấn thủ trong thành, chính y cũng từng sai khiến Lô Căn một số việc đều được làm rất thỏa đáng, còn muốn nói với bọn huynh đệ người này đáng giá, nên được trọng dụng.