Cũng không biết là có người cố ý phóng hỏa hay là tất cả không cẩn thận, đề cập đến việc này đều không thể nói chính xác được, cũng may lương thực tồn trữ nhiều như vậy không phải thương gia thì là nhà giàu, đám dân chúng ngược lại không có bị liên lụy gì.
Quan phủ vò đầu bứt tóc phái Bổ khoái ra tra xét, cũng không tra ra dấu vết gì để lại, thường thường đều là cho ra một câu cuối cùng không cẩn thận gây ra hỏa hoạn.
Cho nên người trực đêm bên bến đò cũng ngủ không quá yên ổn, thường thường đến đêm khuya, nơi nào đó nổi lửa lên, tất cả nhìn xung quanh nói chuyện bàn bạc một phen, ngủ không được.
Rạng sáng ngày hai mươi lăm tháng hai, cũng chính là ngày thứ hai nhìn thấy đại đội lưu dân xuất hiện bờ bên kia, bến Hạ Gia cách thành trì Từ Châu gần nhất, hai gã sai nhân trực đêm đang nói chuyện phiếm, vốn nên ngủ sớm, nhưng thời tiết khô nóng, sau đó lại có một chỗ nổi lửa lên, hai người ngủ không được, vùng dậy nói chuyện phiếm giết thì giờ.
Một người thở dài nói.
- Ta đột nhiên nghĩ đến, mấy nơi ngoài thành này hình như đều nổi lửa hết cả rồi, nhiều nạn nhiều tai quá.
Một vị khác tiếp lời.
- Lão ca người thật là thận trọng, thật không biết là tên tạp chủng nào đang chơi với lửa, càng loạn càng gây thêm gánh nặng. Tuy nhiên đây là việc nhỏ, mười vạn lưu dân bờ bên kia mới là đại họa, sang đây thật là khó lường trước được.
Người mở miệng trước cười lên thành tiếng nói.
- Sợ cái con chim gì, hiện tại trên mặt sông ngay cả tấm ván gỗ cũng không có, chẳng lẽ bọn chúng lội sang đây sao? Như vậy cũng tốt, dìm chết chúng nó, xác chết trôi đến Bi Châu đi, cho bên kia càng thêm xui xẻo.
Một người khác theo đó cười hai tiếng, lại không có bộ dạng hứng khởi, vị kia giơ tay vỗ, trấn an nói.
- Chớ suy nghĩ lung tung, đám lưu dân bờ bên kia cũng không ngốc, cho dù phải sang sông, đến bên này làm cái gì. Tường thành thành trì này cao như thế, sông đào bảo vệ thành rộng như vậy, đám chết đói kia cây cỏ cũng ăn không no được có thể gặm lung lay sao. Cho dù sang đây, khẳng định cũng đi gây họa cho thôn trang xung quanh thôi. Trên mặt đất Từ Châu chúng ta anh hùng hào kiệt nhiều như vậy, những thôn trang đó bọn chúng cũng đánh không nổi.
- Vẫn là lão ca huynh suy nghĩ chu toàn.
Theo câu chuyện phiếm, mí mắt hai người cũng bắt đầu khép lại, lúc sắc trời tối đen nhất cũng qua đi, bắt đầu sang tờ mờ rồi, một người ngáp lên, dụi mắt, động tác bỗng dưng cứng đờ, một người khác đang ngồi nhắm mắt ngủ gật ở đó, trong lỗ mũi không biết chui vào cái gì, hắt xì hơi mơ hồ mở mắt ra, nhìn thấy bộ dạng của đồng bạn không kiềm nổi buồn bực, không suy nghĩ gì hỏi.
- Làm sao vậy.
- Thuyền.
- Cái gì?
- Thuyền!
Người cứng đờ kia quát to lên xé ruột xé gan, người khác sợ tới mức đứng lên, theo đó nhìn sang, cả người cũng cứng đờ. Cứng không được bao lâu, thân thể không kiềm chế được run rẩy lên, hai người cứ như thế ngây ngốc thật lâu. Một người mới tỉnh lại kịp thời, dùng giọng nói đã biến đổi nói.
- Mau, mau trở lại thành báo tin, lưu tặc đến rồi! Đến rồi!
Mượn ánh nắng sớm có thể thấy rõ bờ bên kia bến đò, từng chiếc thuyền dừng ở bên bờ, lưu dân trùng trùng điệp điệp nhảy lên thuyền, sau đó chèo sang hướng bên này.
Hai người canh gác kia đã sợ hãi, cũng bất chấp nhìn quá nhiều nghĩ quá nhiều, lảo đảo chạy về hướng thú cưỡi, bọn họ không kịp suy nghĩ nhiều thuyền như vậy ở đâu ra, càng không kịp chú ý đến, nhưng thuyền kia nhìn có vẻ đều là tàu thuyền vận chuyển, tuy nhiên bên ngoài đắp túi cỏ vải rách che lấp.
Bọn lưu dân chiếu theo sắp xếp trước đó, chia đội lên thuyền, nam đinh còn có chút sức lực cầm mái chèo chèo thuyền, ra sức chèo sang hướng bờ bên kia.
Đối với bọn lưu dân, cái chết và tuyệt vọng sắp đến hết mức có thể rồi, nhiều ngày như vậy, mỗi ngày đều có người đang giảng giải, qua được Hoàng Hà, đến bờ nam có thể sống sót, có thể trải qua cuộc sống tốt đẹp, đợi vào được Nam Trực Lệ, đích ngắm này càng được xác định rõ ràng hơn, đó chính là Từ Châu.
Trong đầu của bọn họ đều tràn ngập ý nghĩ này, bọn họ đã không ý thức được nếu như chạy trốn lúc này, còn có khả năng sống sót, đám lưu dân bây giờ chỉ tin hiệu lệnh của những Hương chủ. Cái tên này là gần đây nhất mới biết được, những người hảo tâm kia mỗi ngày đều dẫn tất cả thắp hương niệm Phật, bái Di Lặc, bái Lão Mẫu, bọn họ đều được gọi là Hương chủ.
Sớm lên thuyền, sớm thoát khỏi bể khổ, ngay từ đầu đại đội lưu dân thậm chí không bị trói buộc, tất cả tranh nhau lên thuyền trước, có người bị chen lấn rơi từ trên thuyền xuống, có thuyền còn bị lật úp, trên mặt sông Hoàng Hà đã có xác chết trôi nổi.
Đến lúc này, người Văn Hương Giáo trong đám đông hỗn tạp xé tan mặt nạ. Hương chủ lớn tiếng quát mắng, hễ ai không nghe lời giết ngay lập tức, tráng niên cầm binh khí không có sắc mặt đói khổ suy nhược gì cũng bắt đầu xuất hiện. Đại đội lưu dân không nghe hiệu lệnh Hương chủ lập tức bị giáo huấn, nước sông nơi lên thuyền đã bị nhuộm đỏ. Uy hiếp bằng cái chết, trật tự miễn cưỡng giữ vững, từng chiếc thuyền vạch mặt sông chèo sang coi như nhẹ nhàng đến được bờ nam.
Động tĩnh lớn như vậy, không chỉ một chỗ canh gác nhìn thấy, mỗi chỗ canh gác thăm dò phát hiện lưu dân có thuyền sang sông đều điên cuồng chạy vào trong thành. Nhưng lúc này, thành Từ Châu còn chưa có mở cổng thành, từng tên canh gác đều đang hô to khàn cả giọng dưới thành. Người nhát gan, thậm chí bỏ qua thành trì chạy xa hết sức có thể.
Tâm trạng Đồng tri châu vẫn rất nóng vội như trước, vốn muốn kêu tiểu thiếp đến hầu hạ, còn chưa làm việc, cũng không biết tiểu thiếp bởi vì nói gì chọc giận tới ông ta, bị Tri châu Đồng Hoài Tổ tát mấy bạt tai đuổi đi.
Bởi vì Chu tham tướng vẫn chưa thể quay về Từ Châu ngay được, nhiễu loạn bên phía Bi Châu còn chưa chấm dứt, Chu tham tướng đến được Từ Châu, đã có mấy đội quân mã sang đấy tụ họp, đã có khoảng chừng không ít hơn bốn ngàn binh mã, binh lực như thế bình định tình hình loạn lạc thực sự đúng là giết gà dùng dao mổ trâu.
Trận đầu tiên cũng rất thuận lợi, thực sự trận đầu tiên cũng không thể gọi là chiến đấu. Lưu dân tụ tập ở lân cận Bi Châu vừa xông lên đã vỡ tan, không có chút xíu sức chống cự, nhưng chạy tán loạn cũng không bị tiêu diệt hết. Lưu dân không ngờ lại tụ tập ở xung quanh trấn Ngung Đầu, đánh cướp hàng hóa tào vận, không ít tàu thuyền tránh né không kịp bị phóng hỏa thiêu rụi.
Trấn Ngung Đầu là điểm nút tào vận, là một nơi khẩn yếu nhất, đương nhiên không thể bỏ đi không để ý tới. Chu tham tướng dẫn quân, ngựa không dừng vó đi tới trấn Ngung Đầu, kết quả sau khi tới mới phát hiện. Bên này có lưu dân, nhưng còn không quá ba trăm, nhìn thấy quan quân lập tức trở thành chim muôn bay loạn. Tuần kiểm trấn Ngung Đầu sang bẩm báo, nói phóng hỏa không phải lưu dân, trong lúc hỗn loạn nửa đêm châm lửa, rất có thể là có người nhân cơ hội làm loạn.
Không đợi Chu tham tướng ra tay, bên phía châu thành Bi Châu lại có khoái mã chạy tới, nói lưu dân bị đánh tan tụ tập lần nữa, bắt đầu cướp sạch thôn xóm xung quanh. Những lưu dân này không quá mấy ngàn, nhưng nếu như không trừ tận gốc, thì chung quy vẫn có khả năng uy hiếp Vận Hà. Chu tham tướng chỉ đành điều động binh mã, thỉnh cầu quan địa phương triệu tập dân tráng, chuẩn bị càn quét hoàn toàn sạch sẽ.
Nhưng lăn qua lộn lại như thế, tất nhiên là không thể nói tới chuyện quay về Từ Châu rồi, điều này làm Đồng tri châu cảm thấy trong lòng không nắm chắc, không biết trước, tâm trạng cũng theo đó nôn nóng hẳn lên. Ngủ cũng không ngon giấc, giấy cửa sổ vừa trắng đã mở bừng hai mắt, thật không dễ chịu lại có chút buồn ngủ, lại nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập.
Sau khi nghe được tiếng động, Đồng tri châu lập tức nổi nóng, xoay người ngồi dậy muốn mắng chửi. Lúc này tiếng bước chân đã đến ngoài cửa, hô lên không còn kiêng nể gì nữa.
- Lão gia! Lưu dân qua sông rồi, chính là đang đi về hướng các châu thành.
Đồng tri châu trên giường sửng sốt, lập tức bỏ chân xuống đất, bước nhanh chạy đến trước cửa, đẩy nha hoàn còn buồn ngủ phải tới hầu hạ sang bên, kéo thẳng cánh cửa ra. Vương sư gia bên ngoài áo dài rối tung, giày trên chân rớt mất một chiếc, cả mặt đều là thần sắc hoảng sợ.
- Lưu dân qua sông rồi sao? Bọn chúng làm sao sang được.
- Có thuyền, có thuyền.
Đồng tri châu khàn giọng hô to.
- Mau mau đi triệu tập sai dịch, mau đi triệu tập dân tráng. Đi nhanh! Các ngươi còn đứng ngốc nơi đây, mau đi ra ngoài tìm người.
Nói xong câu này, ông ta chân không mang giày chạy ra ngoài cửa, vừa nắm được đầy tớ vừa muốn đi gọi người, lớn tiếng nói.
- Ngươi hiện tại đi Bộ phòng, bảo sai dịch bên đó đi thông báo cho các cổng thành, ngàn vạn lần không thể mở cửa. Đi nhanh!
Người canh gác ven sông chạy như điên về hướng thành trì, đến dưới thành báo tin khàn cả giọng, bảo binh lính thủ thành mở cửa cho bọn họ vào thành. Nhưng binh lính thủ thành không đáp, chỉ nghiến rằng ở đó nói Tri châu đại nhân nghiêm lệnh, không đến giờ không được mở cổng.
Từ rất sớm dân chúng đứng ở ngoài cổng thành muốn vào thành cũng biết tin tức, sau khi nghe thấy dĩ nhiên đều hoảng sợ kinh hãi, cũng hét lớn muốn vào thành, nhưng cổng thành vẫn đóng chặt như trước.
Người nhanh chóng tỉnh táo cũng không cố vào thành được, chạy thẳng về hướng ngược lại, người chậm hiểu giằng co một hồi cũng không dám trì hoãn, vội vàng chạy tản.
Binh lính chỗ cổng thành, còn có dân tráng mộ binh trong thành, sau khi nghe được chuyện này suy nghĩ đầu tiên không phải tăng cường phòng ngự, hoặc là đi nhìn thử xem phương hướng lưu dân sắp tới rốt cuộc bao lớn, bao lâu có thể đến. Việc đầu tiên bọn họ cần làm là đi thông báo cho người nhà bằng hữu của mình biết.
Bởi vậy, mặt trời vừa mới dâng lên, bên trong thành Từ Châu đã không còn ai không biết việc này, người người vô cùng hoảng loạn, phụ nữ trẻ em đang lớn tiếng gào khóc. Trên đường còn có người chạy loạn không biết phải làm gì, thậm chí đạo tặc thừa lúc cháy nhà đi hôi của, mấy chỗ không ngờ còn bị đốt cháy, bụi mù cuồn cuộn, loạn lại càng thêm loạn.