Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa nhìn thấy Triệu Tiến về tới, đều vô cùng vui vẻ, không thiếu món ăn ngon, cả nhà tề tụ vui vẻ. Bọn huynh đệ trừ Lưu Dũng không khác gì nhau lắm về nhà gặp gỡ gia đình, bọn gia đinh bị đứt đoạn nghỉ ngơi cũng đều lần nữa xin nghỉ về nhà.
Trước lúc trời tối, Vương Triệu Tĩnh tách rời đại đội Triệu Tự Doanh cưỡi ngựa đi ra ngoài cổng đông Từ Châu đón phụ thân Vương Hữu Sơn trở về.
Vương Hữu Sơn tuy rằng quan văn quyền quý thanh cao xuất thân tiến sĩ, cũng không phải loại mọt sách tay trói gà không chặt kia, có lẽ liên quan tới việc ông ta lớn lên ở Từ Châu. Ông ta cũng biết cưỡi khoái mã.
Nghe tiếng vó ngựa vang lên, Vương Triệu Tĩnh từ xa đã nhìn thấy phụ thân của mình và bốn gã tùy tùng cưỡi ngựa chạy tới. Hà Thúc cũng cưỡi ngựa đi theo bên cạnh ra ngoài nghênh đón, vội vàng ngoắc tay ra hiệu.
Không bao lâu, mấy người cưỡi ngựa đã tới trước mặt, Vương Triệu Tĩnh vội vàng khom người bái một lạy, mở miệng nói.
- Phụ thân đại nhân.
Vương Hữu Sơn bụi đường mệt mỏi, ông ta luôn là người chú trọng vẻ ngoài lúc này cả người đều rất luộm thuộm hiển nhiên là đi đường vất vả. vương Hữu Sơn ở trên ngựa nhìn con của mình đánh giá tỉ mỉ. Sau khí xem rõ không có vết thương mới thở phào nhẹ nhõm, song thần sắc tức thì biến đổi nghiêm nghị.
Vương Hữu Sơn ở trên ngựa giáo huấn không mảy may lưu tình.
- Làm việc nên chuyên tâm một thứ. Con nếu như đã hạ quyết tâm muốn lấy công danh, cớ sao cứ trì hoãn ở Từ Châu này. Cách thi Hương còn chưa tới năm mươi ngày, con rốt cuộc muốn thế nào.
Gia đình kẻ sĩ chính thống, đều chú trọng phụ nghiêm mẫu hiền, sắc mặt phụ thân không chút thay đổi với con trẻ đòi hỏi nghiêm khắc. Vương Hữu Sơn vẫn luôn làm như thế, tuy nhiên Vương Triệu Tĩnh từ nhỏ thông minh hiểu chuyện, giáo huấn khiển trách cũng không nhiều.
- Hài nhi... Hài nhi biết sai rồi.
Vương Triệu Tĩnh lúng túng cúi đầu nhận sai.
Bây giờ mặt trời xuống núi cho nên thành đông lại là nơi quay mặt với ánh sáng, nhưng Vương Hữu Sơn vẫn nhìn thấy vết sẹo trên khuôn mặt Vương Triệu Tĩnh, bởi vì quá rõ ràng dễ nhận ra.
Mũi tên bay nhanh sượt qua bên má, cắt rách một đường, tuy rằng sau đó bôi thuốc che lại nhưng chưa quá mấy ngày, nhìn vẫn rất rõ ràng.
Lửa giận và giáo huấn khiển trách của Vương Hữu Sơn đều bị vết thương này chặn lại, ở trên ngựa trợn mắt nhìn chốc lát, thở một hơi thật dài.
- Về nhà trước hẵn nói.
Bị giáo huấn cũng là trong dự liệu, khi phụ thân Vương Hữu Sơn ở trên ngựa lộ ra thần sắc lo lắng, y đang cúi đầu.
Ăn cơm tối xong, Vương Hữu Sơn liền gọi Vương Triệu Tĩnh đến thư phòng, ở cổng thành bên kia có người làm và người ngoài ở đó, mặc dù giáo huấn đã đủ nghiêm khắc nhưng có một số lời vẫn không thuận tiện nói ra. Hiện giờ thư phòng chỉ có hai người phụ tử Vương gia họ, tất nhiên có thể nói thoải mái rồi.
- Càn quấy, hoang đường. Nếu như con trước đó hạ quyết tâm vào sinh ra tử với bọn Triệu Tiến, kẻ làm cha này không nói con làm gì. Vẫn khăng khăng cho là con sợ rồi, phải đi đọc sách thi khoa cử. Nếu như hạ chủ ý, vậy thì nên chuyên tâm làm lấy. Nhưng con cố chấp làm ăn buôn bán trong thành. Thời khắc nguy cấp như thế không tiếc thân như nay, chậm trễ thi hương vẫn có thể thi lại. Nếu chẳng may xảy ra chuyện, con làm sao đây? Kẻ làm cha này làm sao đây? Con thật là bất hiếu, cực kỳ bất hiếu.
Vương Hữu Sơn lúc bình thường cũng chú trọng kiềm chế, chú trọng tánh khí bên trong, nhưng lúc này cũng đang nổi giận.
Vương Triệu Tĩnh vẻ mặt đau khổ quỳ xuống, cha mình nổi giận vẻ quan thiết trong lời nói hắn nghe ra được, cho nên cũng không có suy nghĩ phản bác gì.
- Phụ thân đại nhân, hài nhi sai rồi. Kính xin phụ thân bớt giận.
Vương Triệu Tĩnh quỳ ở nơi đó khẩn cầu nói.
Vương Hữu Sơn bực bội khoát tay, há miệng thở mấy hơi nói.
- Con ở nhà ba ngày sau đó khởi hành đi Nam Kinh. Bên kia cha đã thu xếp xong xuôi rồi.
Nói xong câu này, tâm tình của Vương Hữu Sơn vẫn không thấy khá hơn, ở đó bực dọc nói.
- Ba mươi vạn lưu dân trên đất Hoài. Hai phần ba Sơn Đông gặp thiên tai. Dân Hà Nam chạy loạn khắp chốn. Thế thời không ngờ sụp đổ như nay. Từ Châu nay cũng không phải nơi sống yên ổn.
Vương Hữu Sơn không giống dân chúng cường hào đất Từ Châu, ông ở kinh thành nhậm chức điều thấy được, điều nghĩ tới lẽ dĩ nhiên không cùng một khía cạnh, tầng bậc cũng cao hơn rất nhiều. Người bên ngoài chỉ cảm thấy Từ Châu gặp phải tai bay vạ gió, còn Vương Hữu Sơn lại nhìn thấy mấy tỉnh mạch máu của Đại Minh đều không chỗ nào an bình.
Nói xong liền trầm mặc thoáng chốc, Vương Triệu Tĩnh cũng không dám lên tiếng. Ông trầm mặc chốc lát lại mở miệng nói.
- Hai nơi Dương Châu và Nam Kinh. Cha còn có mấy bạn cũ quen biết đã lâu tin cậy được. Con bằng lòng đi bên đó, chúng ta chuyển cả nhà sang đấy.
Cố hương thì khó rời đi, đó là lý lẽ của dân chúng tầm thường, kẻ quyền quý thanh cao giàu có bậc này như Vương gia tất nhiên dễ lựa chọn hơn.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, quỳ tại chỗ rướn người lên vẻ mặt khẩn thiết nói.
- Phụ thân, hài nhi không muốn rời khỏi Từ Châu, không thể đi được.
Nghe nói như thế, trên mặt Vương Hữu Sơn lại có sắc giận, tuy nhiên ánh nến chiếu rọi biến ảo một lát, sau cùng vẫn phải thở dài nói.
- Con vẫn còn trẻ, chỉ cảm thấy hảo bằng hữu, hảo huynh đệ dưới gầm trời này khẩn yếu nhất. Nhưng con và bọn họ đi không cùng một con đường. Học hành khoa cử và múa đao động thương là hai việc khác nhau.
Nói tới đây, Vương Hữu Sơn dừng lại, giọng điệu chậm lại nói.
- Con ngày đó vào sinh ra tử với bọn Triệu Tiến, tình sâu nghĩa nặng. Nếu như cứ như vậy đi tiếp những huynh đệ hảo bằng hữu đó của con sẽ giúp đỡ lẫn nhau vẫn cứ như vậy sống tiếp quãng đời còn lại. Nhưng bản thân con sợ rồi, chọn lựa này của con cũng không có sai. Nhưng con đã lựa chọn như thế, cũng chính là rời ra bọn chúng. Muốn đi cùng nhau tiếp nữa, con cho rằng còn có thể giống như lúc trước sao?
Vương Triệu Tĩnh vội vàng nói.
- Phụ thân, Triệu đại ca vẫn như trước xem hài nhi là huynh đệ. Trần Thăng cũng chỉ là mặt lạnh tim nóng, đều đáng giá đồng sinh cộng tử.
Vương Hữu Sơn nhìn Vương Triệu Tĩnh lắc đầu, chậm rãi nói.
- Con còn quá trẻ.
- Phụ thân, hài nhi quả thật không biết ngài thông thấu tình đời thế nào, nhưng hài nhi cũng có suy xét của mình. Phụ thân, chiến đấu trong thành ngoài thành lần này ngài nghe nói qua chưa?
Bị con mình ngắt lời, Vương Hữu Sơn không khỏi nhíu mày nói.
- Lão Hà cũng đã nói qua rồi. Triệu Tiến dũng mãnh, con cũng liều chết đánh giết. Còn có cái gì khác nữa sao.
- Phụ thân, ngài có nghĩ tới hay không. Triệu Tự Doanh chẳng quá sáu trăm, lại ở trong trận thế của muôn vạn lưu tặc tới lui ngang dọc chém chém giết giết.
Vương Triệu Tĩnh bắt đầu thuật lại chiếu đấu của Triệu Tự Doanh với Vương Hữu Sơn. Ông ban đầu rất không có hứng thú muốn nghe, nhưng lời kể thấm sâu vào, vẻ mặt cũng dần dần thận trọng hẳn lên.
Vương Triệu Tĩnh lúc bình thường tài ăn nói cực tốt, nói chuyện thao thao bất tuyệt, cực kỳ lưu loát, lúc này lại nói không được thông thuận, vừa nói vừa suy ngẫm, không muốn bỏ qua một chỗ nào.