Tiếp đó, tiếng chiêng trống, tiếng huyên náo bên ngoài ngày càng ồn ào. Có một số người giọng có vẻ rối rít cả lên. Các nơi như nào là vùng trũng Hồng gia, bãi Lý gia, thôn Trần gia đều có người đến, đều là khua chiêng gõ trống, chuẩn bị lợn dê, lễ vật các loại.
Các thôn trang này đều là trong phạm vi mười lăm dặm xung quanh Hà Gia Trang, ngày thường chẳng mấy khi qua lại. Dân chúng ở các nơi đến chợ Hà Gia Trang mua bán, bày quầy hàng cũng có người ở những nơi này. Nhưng chỉ có vậy mà thôi.
Khua chiêng gõ trống, đây là rêu rao, cũng là trịnh trọng. Đất đai Từ Châu nghèo đói, có thể chuẩn bị được lợn dê tới cửa, đã là một lễ lớn, cũng nói rõ trịnh trọng đến đây.
Chẳng bao lâu, vệ binh ở cửa đại viện đã mang thiếp tới. Ý đồ đến của bọn họ đều là nhất trí một lòng muốn đến gặp mặt Triệu Tiến, nói chuyện tình nghĩa hàng xóm.
Vốn đám huynh đệ ai bận việc của người nấy ở các nơi đều tụ lại. Bọn họ đến đủ rồi, Triệu Tiến nói sự việc đầu tiên lại không phải là cái này. Nét mặt Triệu Tiến rất là nghiêm nghị nói.
- Hôm nay gia đinh canh gác các nơi, đều bị đánh năm roi, nhịn đói hai bữa.
Mọi người đều ngạc nhiên, Trần Thăng nói luôn.
- Bọn họ phạm lỗi gì sao? Dùng quân pháp lung tung, sau này quân pháp này khỏi phải dùng luôn.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Cả một toán nhân mã cứ thế đi vào đây. Bọn chúng ngay ngăn lại cũng không có. Lẽ nào khua chiêng gõ trống mang lễ vật đến là không cần cảnh giác? Nếu như kẻ địch giấu binh khí bên trong thì sao?
Mọi người đến giờ mới hiểu được. Đổng Băng Phong trầm ngâm một chút, mở miệng nói.
- Đại ca, vậy Tề Nhị bên kia có phải thưởng một chút không?
- Làm sao phải thưởng. Y chẳng qua là làm công việc trong bổn phận của mình. Chúng ta không thể có một chút lơ là. Lẽ nào trận đại chiến mấy ngày trước đây, chết nhiều như thế, chúng ta đều quên ngay sao?
Triệu Tiến nói rất nghiêm túc. Mọi người đều chẳng lời để nói.
- Trừng phạt trước mặt mọi người, nói ý tứ này ra, đừng có lành vết thương mà đã quên đi đau đớn.
Triệu Tiến đưa ra lời cuối cùng.
Nói xong câu này, Lưu Dũng bên kia rất là hổ thẹn đứng lên nói.
- Đại ca, hôm nay cũng là vì tiểu đệ làm việc không chu đáo. Những thôn trang xung quanh có động tĩnh như vậy mà tiểu đệ lại không hề hay biết.
- Không liên quan đến việc của đệ. Chúng ta đều là chú trọng đến Hà Gia Trang này. Các nơi gần xung quanh ngoài việc bắt đầu nghe ngóng nội tình, tiếp đó ai mà để tâm tới, bây giờ không phải lúc nói ra điều này. Mọi người đều mặc quần áo giáp vào, cùng với huynh ra nghênh đón. Hai đội lão kỵ binh và năm đội tân binh, chỉnh tề đợi lệnh. Một đội lão kỵ binh và năm đội tân binh cùng bọn ta đi ra. Cát Hương bên kia chuẩn bị nước trà và đồ tiếp khách.
Triệu Tiến sắp đặt.
Bên ngoài tổng cộng có chín cánh đội ngũ tới, số người có nhiều đoàn ít, không phải đến cùng một lúc, nhưng hơn kém nhau cũng không nhiều. Đầu lĩnh các đội còn rất là khách khí ân cần hỏi thăm lẫn nhau.
Các cánh đội ngũ đến đây khá là tự giác, đều ở bên bãi đất trống phía đông chờ đợi, trái lại đám thương nhân buôn bán qua lại vận chuyển rượu tò mò vây quanh xem một hồi.
Tường viện phía đông của đại viện Hà gia từ sau khi bị đạp đổ vẫn chưa được tu sửa mới. Bên đó là mộc rào cự mã, vọng lâu được sau khi bị đổ dùng gạch đá xây đắp lên càng cao càng vững chãi. Các đội gia đinh bên trong đang rảo bước chạy ra xếp thành đội ngũ, theo chỉ bảo của Triệu Tiến ai vào vị trí nấy.
Những việc này bên ngoài đều có thể thấy rõ ràng, người ở các nơi đến tò mò nhòm ngó, nhỏ tiếng bàn tán, nét mặt đều có chút sợ sệt. Từng người lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Tự Doanh huấn luyện đều có dáng vẻ như vậy.
Thiếp của mọi người đều đã lần lượt đưa vào, chỉ đợi bên trong trả lời. Tuy nhiên đứng ở bãi đất trống phia đông, ngoài nhìn thấy huấn luyện uy nghiêm ở bên trong đại viện ra, còn nhìn thấy thịnh vượng của Hà Gia Trang. Đây càng làm cho bọn họ bàn tán càng nhiều.
Đúng lúc này, nhìn thấy mộc rào cự mã được gia đinh ở bên trong mở ra. Hai đội tráng niên tay cầm trường mâu, trên người mặc áo bào ngắn giống nhau, tay cầm trường mâu rảo bước đi ra, xếp hàng đứng thẳng hai bên. Điều này làm cho chín cánh đội ngũ hơi sợ sệt, vẻ mặt của từng người đều trở nên cung kính hơn.
Trang phục quần áo và binh khí đều nhất nhất như một, đội hình chỉnh tề, bước đi đều, xem ra có vẻ sát khí đằng đằng. Rõ ràng là thời tiết rất ấm áp, nhưng mọi người đều cảm thấy hơi có chút lành lạnh, binh lính thuộc hạ của vị đại lão gia Tham tướng kia cũng chẳng có được phong thái này. Quả nhiên là ghê gớm, nhìn thấy ngẫm ra, không thể không cung kính.
Tiếp theo đó có thể nhìn thấy sáu người mặc giáp sắt, đi theo phía sau lại là đội ngũ cầm trường mâu xếp hàng càng thêm oai nghiêm, sải bước đi ra ngoài. Mặc dù mấy người trẻ tuổi mặc áo giáp vẻ mặt tươi cười, nhưng đội ngũ của chín đoàn đang chờ đợi ở bên này lại có chút xao động, người nào vẻ mặt cũng hoảng hốt. Bởi vì tình thế này làm cho mọi người sợ hãi, giống như là xông ra chém giết một trận.
- Chư vị hương thân phụ lão, tiểu đệ Triệu Tiến, ở đây kính chào các vị.
Triệu Tiến thật sự không biết ở đây nên dùng lễ nghĩa như thế nào, chỉ là vòng tay thi lễ, tỏ ý khắp một lượt.
Không nghĩ hắn ở bên này vòng tay thi lễ, người của chín đoàn kia đều là mặt mũi biến sắc. Có người của năm đoàn từ trước ra sau đều quỳ cả xuống, miệng lắp bắp nói.
- Triệu Bảo chính có giết thì ta đợi, bọn tiểu nhân làm sao có thể xứng đáng với lễ như thế này của Tiến gia.
Bốn đoàn khác cũng là khom người thi lễ, cúi gập cả người, cũng đều cuống quýt trả lời.
- Tiểu nhân kính chào Triệu Bảo Chính, kính chào Tiến gia.
Triệu Tiến nét mặt rạng rỡ, ánh mắt lại dừng lại lâu hơn ở bốn đoàn không quỳ xuống. Lưu Dũng ở bên cạnh lại ghé sát nói.
- Đại ca, người thứ nhất bên phải không quỳ là Điền Anh của Điền Gia Trang, thứ hai là người của mỏ quặng Lưu gia, thứ ba là người của Lâm gia, người thứ tư thì không rõ.
Còn lại năm đoàn kia, Lưu Dũng không giới thiệu. Y biết Triệu Tiến chỉ cần biết những người không quỳ. Triệu Tiến hơi gật gật đầu, vẫn cười nói.
- Chư vị đường đột tới đây. Triệu Tiến bên này không có gì tiếp đón cả. Mọi người cũng không nên đứng ở bên ngoài lâu hít gió hít bụi, xin mời vào trong.
Lời nói và hành động của Triệu Tiến chưa chắc đã hoàn toàn phù hợp với lễ nghĩa, nhưng cách biểu tình lại rất thỏa đáng. Mọi người khiêm nhường hai lần, đều là đứng dậy đi vào trong.
Tình cảnh như vậy, khua chiêng gõ trống là không thể dừng được. Các đội chiêng trống ở bên ngoài theo thứ tự lần lượt mà đánh hoặc là cùng hợp tấu. Lễ vật, lợn dê thì đều bày tại một nơi dễ nhìn thấy. Triệu Tiến đương nhiên không thiếu những lễ vật này. Người tặng lễ vật đương nhiên cũng hiểu được, làm như vậy là vì tỏ rõ là bản thân mình có tới.
Ít nhất một đội cũng có hơn mười người. Nhưng Triệu Tiến đưa ra lời mời, mỗi đội chỉ có hai ba người đi vào trong. Mọi người đều rất tự biết lấy mình.
Mà đám huynh đệ của Triệu Tiến cũng không phải tất cả đều đi theo vào trong. Lưu Dũng lưu lại ở phía sau, sắp xếp thủ hạ tiếp nhận lễ vật, sắp xếp cho người của chín đoàn trà nước và đồ ăn. Ngoài ra, có một đội lão binh và hai đội tân binh thì ở bên này nghỉ chờ lệnh, nhưng thật ra là để ý những người mới đến này. Chẳng lâu sau, Lưu Dũng tự mình cởi bỏ khôi giáp, mang theo trà và đồ ăn gì đó đi tới, rất là thoải mái trò chuyện cùng với những người hàng xóm lân cận này.
Cát Hương và Thạch Mãn Cường thì dẫn theo một đội, dọc theo trong ngoài Hà Gia Trang đi lướt qua một vòng. Đổng Băng Phong thì lên ngựa, dẫn theo mấy người biết cưỡi ngựa đi một phạm vi rộng hơn lục soát một vòng.
Chỉ có hai người Triệu Tiến và Trần Thăng dẫn khách đi vào phòng. Phụ thân của Cát Hương đưa hai người tạp dịch tới dâng trà.
Căn phòng này thực ra là nơi nghỉ ngơi trước kia của Hà Vĩ Viễn, phòng ốc tương đối rộng rãi. Triệu Tiến và đồng bạn nghỉ ngơi ở đây, có thể coi là trung tâm của đại viện Hà gia. Nhưng mọi thứ đồ dùng gia đình ở bên trong đều được chuyển đi. Điều kiện trong này đều rất là đơn sơ, tổng cộng cũng chỉ là mười cái ghế, mấy cái kỷ trà.
Mọi người tự ngồi xuống. Những người ngồi xuống đương nhiên đều là những người đầu lĩnh của các đội. Lúc đầu còn có người ngần ngừ không dám ngồi, đợi cho Trần Thăng đứng ở phía sau Triệu Tiến, bọn họ mới dám lần lượt theo Triệu Tiến ngồi xuống.
- Nơi ở của Triệu Bảo Chính sơ sài quá, toàn những người chân tay thô kệch này thì làm được cái gì. Thôn trang của tại hạ có mấy nha đầu, có thể coi là lanh lợi, thanh tú, tặng Triệu Bảo Chính để hầu hạ trong phòng.
- Tiểu nhân còn có một tiểu muội...
Vừa bước vào phòng, những người này liền không ngớt lời cảm thán đơn sơ nơi này, suy nghĩ tìm cách nịnh bợ. Đợi lúc Triệu Tiến nhận chén trà nói một câu.
- Đa tạ Cát thúc.
Bọn họ mới cảm thấy có điều không ổn, đều tự ngại ngùng im tiếng.
Dâng trà lên xong, Triệu Tiến mở miệng nói thẳng.
- Ta đến đây chưa lâu, quá nhiều việc chưa kịp đi thăm các vị hàng xóm, cũng chưa quen biết được các vị. Xin mời các vị tự nói rõ thân phận, tính danh, tiếp đó cũng dễ dàng hơn.
Mọi người đầu tiên là ngạc nhiên, ngay sau đó kịp tỉnh ra. Điền Anh của Điền Gia Trang kia đứng dậy đầu tiên tự giới thiệu. Triệu Tiến cười gật đầu. Điền Anh này và Trần Thăng có tầm vóc gần như nhau, bàn tay, ngón tay to và thô, cử chỉ không giống như người thường, vừa nhìn đã biết là người luyện võ.
Đối phương đứng lên, Triệu Tiến ngồi trả lời. Ánh mắt của Điền Anh kia có chút cứng nhắc. Người đến của mỏ quặng của Lưu gia lại là người quản lý, cũng họ Lưu. Mỏ quặng Lưu gia này là sản nghiệp của một vị thân hào nào đó. Vị thân hào này từ năm kia đã chuyển sang Dương Châu bên kia rồi, lưu lại người thân tín trong tộc của mình làm quản sự. Người quản sự này trước mắt coi như là người lớn nhất ở đây, tuổi ngoài bốn mươi, xem dáng vẻ là một người biết buôn bán, tên là Lưu Phúc Lai. Làng của Lâm gia là một thành lũy bằng phẳng do những người có dòng họ Lâm tụ tập lại tự bảo vệ nhau, người đứng đầu tự gọi là trang chủ. Lão già Lâm trang chủ tuổi tác đã ngoài sáu mươi, đến đây lần này là con trai thứ hai Lâm Nhị Năng, ngoài ba mươi tuổi, cũng là một người vạm vỡ cường tráng.
Khiến Triệu Tiến cảm thấy nhất thiết phải lưu ý cũng chỉ là ba nơi, Điền Gia Trang, làng Lâm gia và mỏ than Lưu gia. Tuy nhiên cũng chỉ hơi khác biệt với sáu nơi khác mà thôi, so sánh với thực lực của Triệu Tự Doanh không đáng để nhắc tới. Những người đến còn lại đều là những nhà giàu có ở nơi của mình, hoặc là có địa vị cao trong dòng tộc. Về phần mấy người không quỳ, không ngờ là trưởng thôn của Lưu Gia Thôn. Lưu Gia Thôn chỉ có hơn sáu mươi hộ, vốn là một thể thống nhất với mỏ quặng Lưu gia, dĩ nhiên phải cùng làm theo.
Từng người một giới thiệu xong, Triệu Tiến cười gật đầu nói.
- Tôi là Triệu Tiến. Đây là huynh đệ của tôi Trần Thăng. Bên ngoài còn có mấy người, đợi một chút sẽ giới thiệu với các vị. Các vị lần này đến đây là có ý gì?
Câu nói này lại rất là thẳng thắn. Mấy người đang ngồi vẻ mặt đều có chút ngượng ngùng, đưa mắt nhìn nhau. Mấy người không quỳ vẻ mặt đều có chút không vui. Người trẻ tuổi này tại sao lại không hiểu gì về lễ nghĩa, ngay cả những lời khách sáo một chút cũng không nói. Bọn họ nghĩ gì, Triệu Tiến đương nhiên hiểu rất rõ.
Ánh mắt nhìn nhau, cuối cùng mở miệng lại chính là Điền Anh kia. Gã lần này không đứng lên, chỉ là hắng giọng nói.
- Triệu Bảo Chính, chỗ của tất cả chúng ta cách nhau cũng không xa, đi đường cũng không quá nửa canh giờ, có thể nói là gần gũi gắn bó, đôi bên là một thể.
Có thể nói câu này ra: “Gần gũi gắn bó, đôi bên là một thể”, thật ra khiến cho Triệu Tiến hơi có cách nhìn khác với người này. Mặc dù dùng ở nơi này chẳng đâu vào đâu, mấy nơi này cách Hà gia trang xét từ một ý nghĩa nào đó quả thật là một thể.