Ngoài nhìn thấy, những người của các thôn trang lân cận còn nhớ tới đêm hôm đó. Bên này Hà Gia Trang ánh lửa ngút trời, khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng chém giết. Lúc trời gần sáng còn có thể nhìn thấy tăng binh cuống cuồng chạy tán loạn. Vốn tưởng rằng Hà Gia Trang sẽ trở thành một đống hoang tàn, sau mới biết được không ngờ đại thắng.
Tất cả liền nhớ tới tin đồn, mấy người trẻ tuổi này đã giết hơn trăm mạng người trên đất tuyết.
Những điều tai nghe mắt thấy trong hồi ức kết hợp lại, trong lòng mỗi người đều nảy sinh kính sợ. Cuối cùng đều hiểu được Triệu Tiến vốn dĩ ở tít trên cao, mình đến trao đổi điều kiện chiếm được chỗ tốt quả là buồn cười tới mức nào.
Nhưng điều làm cho bọn họ rung động không chỉ dừng lại ở đó. Cũng ngay lúc bọn họ vừa nghĩ tới những điều xảy ra trước kia, các đội của Triệu Tự Doanh đã xếp hàng xong. Bốn đội lão binh ở phía trước, các đội tân binh lần lượt ở phía sau. Kính sợ và khó chịu trên nét mặt của từng người biến thành mắt trợn tròn, mồm há hốc. Mặc dù không có tính toán trước, nhưng bọn họ biết, mấy trăm người này tập kết không quá một tuần hương.
- Chẳng phải đều nói những hộ viện của Hà Vĩ Viễn đều là nhanh nhẹn, mạnh mẽ bậc nhất sao? Ta xem ra không thể nào so được với những người này.
- Đâu chỉ là không so được, khác biệt như trên trời dưới đất rồi.
- Cảm ơn trời đất, nơi đây thái bình rồi.
- Đầu óc ngươi có bị hỏng không đấy. Bọn ta sau này bên trên còn có tổ tông.
Lúc vừa trải qua rung động vượt qua cả tầm hiểu biết, con người sẽ theo đó quên cả phép tắc. Những lời xì xào bàn tán này chính là một loại biểu hiện. Đội ngũ như vậy của Triệu Tự Doanh đã không còn trong ý nghĩ của bọn họ. Bọn họ đã không còn biết tỏ thái độ ra sao nữa.
Đám gia đinh của Triệu Tự Doanh đứng nghiêm trang, thản nhiên nhìn thẳng, những đầu lĩnh của các thôn trang bên trong tầm mắt đó đều không thể tự chủ được cúi đầu xuống. Nhưng cúi đầu không nhìn thẳng, vẫn cứ có cảm giác như toàn thân bị kim châm, khắp cả người như là bị bao bọc trong khí lạnh, đã không chỉ một người bắt đầu run rẩy.
Đám huynh đệ của Triệu Tiến cũng đi theo tới, đứng trước đội ngũ. Lúc đội ngũ tập hợp, không ít người vây quanh ở bãi đất trống phía đông. Những thương nhân tới vận chuyển rượu, người đánh xe ngựa, còn có người tới mua hàng ở các hàng quán trong chợ, đều tới xem cảnh náo nhiệt này. Lúc này đều yên lặng cả, chẳng ai dám to mồm nói chuyện.
Nhìn thấy dáng vẻ nơm nớp lo sợ của những người bên cạnh, Triệu Tiến sải bước đi tới đội ngũ trước mặt, quay lại đối diện với những người kia, cao giọng nói.
- Nhìn sang đây.
Giọng điềm tĩnh, đám người Điền Anh kia giống như là nghe thấy mệnh lệnh đều ngẩng đầu cùng một lúc. Triệu Tiến cười nói.
- Nghe hiệu lệnh của ta, là số mệnh của các ngươi.
Nói xong, Triệu Tiến quay người lại, cao giọng nói.
- Muốn bình yên, thì phải cẩn thận mọi mặt, phải phục tùng mệnh lệnh. Nếu như kẻ địch ức hiếp dân chúng trong thôn làng lân cận, khua chiêng gõ trống mà tới. Các ngươi cảm thấy vô hại mà bỏ qua. Sau khi bọn chúng tới tàn sát giết người rồi, lúc này mới hối hận có kịp không?
Mọi người đều biết Triệu Tiến đang nói gì. Nhưng cả bọn đều im như thóc. Triệu Tiến ở đó điểm ra bốn cái tên, nghiêm túc nói.
- Phạt các ngươi, các ngươi có tâm phục không?
Những người bị điểm danh đều là gia đinh canh gác báo tin. Bọn họ vừa bị trận đòn quân pháp, nét mặt nhìn rất khó coi, nhưng nghe thấy câu hỏi này đều là lớn tiếng trả lời.
- Phục rồi.
- Tất cả mọi người hiểu chưa?
Đám gia đinh của Triệu Tự Doanh khựng một chút, nhất tề hô lên trả lời.
- Rõ rồi.
Đồng thanh trả lời làm rung động bốn phía. Sau một khoảnh khắc yên tĩnh, là những tiếng kêu thất thanh liên tục. Những xe ngựa đang dừng ở một bên, đều chạy loạn lên, người đánh xe ngựa vội vàng tìm cách kìm ngựa lại.
Về phần đội ngũ của các thôn trang bên này, có người bị tiếng đồng thanh hô lớn làm cho sợ quá ngồi bệt xuống đất, lúc này đang cuống quýt bò dậy. Vào lúc này, điệu bộ đưa mắt nhìn nhau không còn nữa, nét mặt khó chịu cũng chẳng còn. Thực lực kém tới mức này, con người rất dễ dàng đưa ra phán đoán lấy hay bỏ.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Giải tán, mọi người tiếp tục làm việc của mình.
Đám gia đinh của Triệu Tự Doanh nhất tề lên tiếng nhận lệnh, rồi giải tán theo trình tự. Kỷ luật cao như vậy khiến cho những người vây quanh xem hơi chết lặng người, lại không phải là rung động trước đó.
Triệu Tiến và Trần Thăng nhìn nhau, có vẻ như hơi mỉm cười. Triệu Tiến quay người đi vào trong viện, lúc đi qua người Điền Anh nói.
- Về nghĩ kỹ đi, ngày mai trước khi trời tối trả lời cho ta biết.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến cũng chẳng thèm để ý. Những người này không đáng để hắn phải mất quá nhiều tâm tư. Sau khi biểu hiện thực lực của mình, những người này nếu như vẫn còn chưa biết phải đi đứng ra sao, phục tùng thế nào, vậy thì hắn sẽ không khách khí nữa.
Bên này đi về phía trước vài bước, phía sau lại nghe thấy tiếng bước chân vang lên, hắn quay đầu nhìn lại, thấy sứ giả của thôn Tiểu Thạch Đầu và thôn Đinh Gia Hà, cũng là một trong những người quỳ xuống trước đó
Nhìn thấy Triệu Tiến quay đầu, hai người này lại quỳ xuống, ở đó sợ sệt nói.
- Tiến gia, chợ của Hà Gia Trang thịnh vượng. Những người hàng xóm của tiểu nhân đều muốn tới để làm ăn, có thể xin Tiến gia khai ân cho không, cho phép bọn họ tới đó.
Những thôn trại có thực lực mạnh chỉ suy xét đến chuyện hợp tung liên hoành. Những nơi có thực lực yếu chỉ nghĩ đến chuyện trợ cấp làm ăn. Nhưng lúc tới, tất cả bọn họ đều nghe theo mấy người Điền Anh kia, sau khi Triệu Tiến tỏ rõ thực lực mới bắt đầu tự mình làm chủ.
Triệu Tiến không trả lời ngay, mà là mở miệng nói.
- Quy củ trước kia thế nào?
Hỏi đến điều này, hai người đang quỳ trên đất hơi có vẻ khó chịu, ngần ngà ngần ngừ nói.
- Phép tắc của Hà lão tặc rất là quái đản, không cho những người xung quanh tới bày hàng buôn bán, nhưng những người ở xứ khác thì lại được. Những thứ mà bà con vất vả làm ra, ngược lại bị những người xứ khác thu mua với giá rẻ.
Hà Vĩ Viễn là Truyền đầu và Hội chủ của Văn Hương Giáo, lại có quan hệ qua lại mật thiết với những loại trộm cướp, đạo tặc. Nơi này càng dính dáng tới trộm cắp tào lương, những điều bí ẩn thật sự rất nhiều. Nếu như cho phép bà con hàng xóm láng giềng thường xuyên lui tới rất dễ phát hiện ra manh mối, tiết lộ ra ngoài sẽ thành chuyện lớn.
- Những quy củ gì đối với người buôn bán khác, người của các ngươi cũng phải chịu những quy củ đó, thật thà làm ăn thì cứ đến.
Triệu Tiến thuận miệng đồng ý một tiếng. Bà con lân cận xung quanh Hà Gia Trang có quen biết làm ăn với bên này càng nhiều, càng trở thành một khối thống nhất. Điều này không hề xấu, Triệu Tiến không thèm để ý đến điều này.
Nghe thấy Triệu Tiến dễ dàng chấp nhận như vậy, hai người kia đầu tiên là sững sờ, vội vàng cảm kích dập đầu. Nhưng thật ra loại chuyện như thế này không tới mức phải dập đầu, tuy nhiên nhìn cảnh tượng như vậy vừa rồi, không thể không khiến cho bọn họ phải sợ sệt.
Triệu Tiến chưa trở vào trong phòng, ngược lại tiện chân đi một vòng quanh trong sân, đi thẳng luôn tới chợ trâu ngựa ở bên kia. Qua việc chào hỏi với những người tới mua rượu hôm đó, Triệu Tiến có một chút hiểu biết ít nhiều đối với những thương nhân buôn bán gia súc. Bọn họ vào mùa thu hàng năm đều đi ra nơi hiểm yếu ngoài biên ải, giao dịch với các bộ lạc Mông Cổ, sau đó xua đuổi gia súc quay về phía nam, tới Từ Châu bên này buôn bán. Rồi cứ vòng đi vòng lại, hàng năm vào thời điểm này, giao dịch buôn bán trâu ngựa lừa la cũng bắt đầu thịnh vượng. Bởi vì các nơi khi ngày mùa bận rộn, đều cần sức kéo của gia súc.
Nhưng kinh doanh năm ngoái chẳng tốt cho lắm, đã tồn đọng lại một ít ở bên này. Năm nay vốn cho rằng sẽ có cơ hội thay đổi, nhưng những năm trước lúc này là thời điểm bán tốt nhất, hiện tại lại hoàn toàn không bằng trước. Những thương nhân này người nào cũng kêu khổ, may mà gia nghiệp lớn, gia súc chỉ cần không bị dịch bệnh là coi như không phải thua lỗ, giữ vững như trước đúng thật không khó.
- Hiện tại là đợi bán rượu hồi vốn.
Đây là nguyên lời của Vương Tự Dương. Bọn họ năm nay không có ý định trả bạc ngay rồi, chuẩn bị dùng gia súc để thanh toán. Đối với điều này, Triệu Tiến không có gì phản đối. Hơn trăm con ngựa chiến của hắn bị thương vong, bệnh tật không ít, vừa vặn lúc này cần thay đổi ngựa tốt, sau đó hắn còn chuẩn bị mua một số gia súc dùng để kéo xe, cày ruộng. Hiện tại rất cần dùng đến, Triệu Tiến qua đó, là muốn xem những hàng hóa này.
Triệu Tiến vừa ra khỏi viện, đội lão binh cũng lần lượt đi ra. Bọn họ thật ra không đi hộ vệ Triệu Tiến, mà là gần đến giờ ăn trưa. Lúc luyện tập võ nghệ, mấy giáo đầu kỵ binh của Loan Tùng dạy bảo rất nghiêm khắc, bắt bọn họ lúc ăn cơm trưa cũng phải ra sức cùng với ngựa của mình, quen thuộc lẫn nhau như vậy, lúc phối hợp lại càng ăn ý.
Nhìn thấy Triệu Tiến đi tới, đám tiểu nhị trong chợ lừa ngựa cuống quýt bẩm báo đám người của Vương Tự Dương. Thương nhân buôn bán trâu ngựa vội vàng tới nịnh nọt. Triệu Tiến biết rất rõ bọn họ muốn bán rượu trên thảo nguyên thu được món lãi khổng lồ. Muốn nói có thể kiếm được bao nhiêu còn phải xem Triệu Tiến cho bọn họ được bao nhiêu phần. Thậm chí bọn họ có thể ở lại chợ trâu ngựa của Hà Gia Trang này hay không, cũng phải xem nét mặt của Triệu Tiến.
Vương Tự Dương nịnh bợ nói.
- Tiến gia, bọn tiểu nhân đã chọn lấy một loạt ngựa tốt, đáng tiếc là vẫn chưa huấn luyện thuần thục cho lắm. Mời ngài qua trước tận mắt kiểm tra một chút.
Bắt đầu từ lúc ăn cơm trưa, lão gia đinh luyện tập cưỡi ngựa cũng phải ngồi lên con ngựa của mình. Chợ trâu ngựa bên này huyên náo xôn xao. Chiếu theo phép tắc định ra từ trước, đám gia đinh tự mình ra tay, đem đồ dùng cưỡi ngựa đặt lên lưng ngựa, cưỡi ngựa đi ra bãi huấn luyện. Mặc dù khoảng cách rất gần, nhưng vẫn phải là cố sức cưỡi ngựa bước đi.
Nhìn đám gia đinh tay chân lạ lẫm, cứng nhắc. Trong lòng Triệu Tiến rất khoái trá. Bởi vì ít nhất bọn họ cũng đang cưỡi lên lưng ngựa, so với bộ dáng buồn cười chồng chất lúc mới bắt đầu, đã tiến bộ hơn rất nhiều, rất nhiều.
Đám người Điền Gia Trang, mỏ quặng Lưu gia kia như nay đều đang cúi đầu buồn bã. Những đồng minh đã cam kết lúc mới bắt đầu cho tới giờ đều tan rã. Người của mấy thôn nhỏ kia mới đầu bị bọn họ bức ép, bây giờ nhìn thấy lớn mạnh của Triệu Tiến, lẽ dĩ nhiên là biết nên lựa chọn giữ ai bỏ ai, chẳng ai thèm để ý đến bọn họ.
Bọn họ đều là ếch ngồi đáy giếng lâu rồi, Triệu Tiến lúc mới đến nơi này lại có quá nhiều việc cần phải xử lý. Kết cục yên lặng kiềm chế của Triệu Tiến ngược lại bị đám cường hào ác bá này cho là có thể bắt nạt, cho là có cơ hội thì nên chớp lấy, sau cùng là tự đến tận cửa rước lấy nỗi nhục vào mình.