Vốn cho rằng sẽ có chút vướng mắc, không nghĩ tới dễ dàng như vậy, trên mặt mọi người thậm chí có chút kinh ngạc. Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Nếu như để cho ta đến chủ trì, có vài việc cần nói rõ trước. Thứ nhất, hương dũng đoàn luyện các nơi đều phải nghe theo lời ta chỉ huy. Lúc chiến đấu không cho phép nửa điểm cẩu thả. Phạm lỗi ta phải thi hành quân pháp, đến lúc đó các vị đừng cầu xin oán giận. Thứ hai, đại đội tập trung lại phải trú đóng ở Hà Gia Trang, các nơi chuẩn bị sẵn ngựa nhanh, gặp việc phải đến cứu viện, ta sẽ xuất quân cứu giúp. Thứ ba, khí giới lương bổng tự chuẩn bị lấy. Vào lúc như nay, cái này tuyệt đối không được mập mờ không rõ. Nếu như có chậm trễ cắt xén, ta sẽ tự mình gánh vác.
Tình cảnh trong phòng vừa mới có chút nóng bức lại lạnh xuống, tất cả nhìn lẫn nhau. Đây chẳng khác nào Triệu Tiến một tay nắm hết hương dũng đoàn luyện các nơi vào trong tay mình, sau đó còn muốn giữ đội ngũ này ở Hà Gia Trang. Nói như vậy chẳng khác nào các nơi không có lực lượng tự bảo hộ lấy mình, giao an nguy cho Hà Gia Trang ở xa, vậy tội gì liên thủ tự bảo hộ lấy nhau. Về phần quân giới lương bổng tự trù bị, cái này ngược lại là chuyện nhỏ, cũng không thể để cho Triệu Tiến ra sức còn phải ra tiền.
Tất cả cũng không bận tâm kính sợ gì, có người ngay lập tức ghé sát bên tai Thái cử nhân nhỏ giọng nói. Thái cử nhân Thái Chính Thu kia cũng lộ ra chút công phu hàm dưỡng, thần sắc không biến đổi hai mắt khép hờ.
Triệu Tiến xoay người hạ giọng nói mấy câu với Trần Thăng. Trần Thăng gật đầu, đi nhanh ra cửa. Bên kia Trần Thăng vừa ra khỏi cửa, bên này Thái cử nhân vuốt chòm râu mấy lượt, thản nhiên mở miệng nói.
- Triệu công tử, lão phu và chư vị hương thân đây hôm nay nhìn thấy Hà Gia Trang người chen chúc không còn chỗ đứng, đã không thể thu nhận người ngoài. Cục diện này khiến cho người ta lo lắng.
Lời này nói xong, mọi người đều nhìn về hướng Triệu Tiến. Hắn thì lại sửng sốt, nhủ thầm sao lại xé mở chuyện này ra, tuy nhiên ngay sau đó hắn liền hiểu dược, tức khắc cười nói.
- Sao lại nói kín người hết chỗ. Trang dân Hà Gia Trang đa phần đi tới hạ viện Vân Sơn Tự, nhà cửa bỏ không rất nhiều. Nếu như các vị muốn ở lại, chỗ này của ta rất hoan nghênh.
Thái cử nhân lại vẻ mặt tươi cười, các vị khách trong phòng ai cũng như thế. Sau khi Triệu Tiên đưa ra lời hứa hẹn, Thái cử nhân cũng không thừa lời nói điều khách sáo, đứng dậy nói.
- Nếu như đã vậy, đám lão phu ta đây cũng không trễ nãi việc của Triệu công tử. Chậm nhất không quá đêm nay, hương dũng đoàn luyện các nơi sẽ tề tụ tại đây.
Triệu Tiến cười nói.
- Xin các vị yên lòng, Triệu Tự Doanh có thể bảo hộ tất cả. Chúng ta cho dù đánh không lại, cũng có thể chạy.
Tất cả đều theo đó vui vẻ cười vang.
Triệu Tiến tiễn khách ra cửa. Trong đại viện bận rộn cuối cùng đâu cũng vào đấy, có gia đinh Triệu Tự Doanh nhìn bọn họ đi ra, vội vàng chạy về ra ngoài, cũng không có người để ý tới.
Chờ đến ra cửa con đường phía đông, bọn tôi tớ người làm các nhà đi chuẩn bị xe ngựa còn chưa có đi ra ngoài cũng đều dừng bước chân, bởi vì một đội kỵ binh hơn trăm người từ bãi đất trống phía đông lướt ngang qua. Những kỵ binh này nhìn ra thì là gia đinh Triệu Tự Doanh, người nào người nấy một tay cầm trường mâu dựng thẳng lên trời, một tay nắm lấy dây cương điều khiển ngựa tiến về phía trước.
Hơn trăm kỵ binh này gắng sức duy trì đội hình, mỗi hàng bốn kỵ mã, xếp thành một đội ngũ dài, chậm rãi đi ngang qua trên bãi đất trống. Đám người Thái cử nhân đều lặng lẽ nhìn sang, lúc đầu mỗi người còn thản nhiên, dần dần miệng càng lúc càng há to, ánh mắt trừng lớn, vẻ mặt đều là rung động và kinh hãi.
Vừa rồi lúc đuổi người đi tất cả đã nhìn thấy hơn sáu mươi kỵ binh, người tới lui báo tin cũng có mười mấy, trước mắt lại nhìn thấy hơn trăm. Đoàn luyện nhà ai có thể lấy ra được hai trăm con ngựa đây?
Hơn nữa đội ngũ trước mắt này nhìn không tầm thường, rõ ràng là ngồi trên lưng ngựa chẳng khác nào xếp thành hàng ngũ đi trên đất bằng, lại chẳng cần làm gì cũng cảm thấy sát khí đập vào mặt.
- Đây là thật sao.
Thái cử nhân vuốt đứt mấy sợi râu của mình, nhưng y lại bất giác giật mình, lúc này cũng không biết nói gì nữa.
Đợi hơn trăm kỵ binh đi ngang qua, mọi người còn sửng sốt đứng tại chỗ, Triệu Tiến mỉm cười thúc giục nói.
- Các vị, thì giờ cấp bách, vẫn là đừng nên chậm trễ.
Tất cả nhất thời còn chưa kịp tỉnh táo, Triệu nói lại nói mấy câu mới luống cuống luôn mồm đáp lời. Hết mực cung kính hành lễ cáo từ Triệu Tiến, ngay cả Thái cử nhân kia cũng khách khí ôm quyền, xoay người sau đó hưng phấn bàn luận.
- Tới nơi này khẳng định có thể bình yên không việc gì phải lo lắng.
Những người này vừa đi khỏi, Hà Gia Trang náo loạn huyên náo từ sáng tới giờ cuối cùng yên tĩnh hơn nhiều, Triệu Tiến lau mồ hôi trên trán, thở hắt ra một hơi. Từ xa một kỵ binh thúc ngựa chạy tới bên này, đến trước mặt xuống ngựa nói.
- Lão gia, hương dũng đoàn luyện mấy nơi liên trang liên bảo đều đã tới rồi.
Không mất bao lâu, Triệu Tiến đã nhìn thấy hương dũng dân tráng mấy nơi liên trang liên bảo. Bởi vì đã có mấy trăm người ở Triệu Tự Doanh trước đó, người bọn họ mang tới cũng không nhiều, nhiều nhất là mỏ quặng Lưu gia. Trai tráng làm việc ở mỏ quặng thân thể rất cao lớn, lần này tới hai hai trăm người, lúc này Lưu quản sự cũng không phải đầu mục, mà là mấy hán tử tay cầm phác đao. Điền Gia Trang tới hơn trăm tráng đinh, Điền Anh đi đầu lưng đeo cung tên, trong tay cầm nhạn linh đao. Mấy nơi khác đều là mấy trăm người, khiến cho Triệu Tiến có chút ngoài dự liệu chính là, đoàn luyện hương dũng các nơi liên bảo không ngờ có hai mươi mấy người cưỡi ngựa.
Người cưỡi ngựa chủ yếu đều là người của Điền Gia Trang và làng Lâm gia, những người này bình thường trong khi huấn luyện chưa từng thấy qua, chắc là mấy nhà giấu lại thực lực vốn liếng của mình.
Đi cùng hương dũng dân tráng còn có mười mấy hộ gia đình, nhìn cách ăn mặc đều thể hiện được thân phận rõ ràng hơn nhiều so với những dân chúng sang đây trước đó, lại còn có bảy tám chiếc xe ngựa đi theo đằng sau.
Điền Anh và Lâm Nhị cũng cưỡi ngựa, chạy tới sớm nhất, đến trước mặt xuống ngựa thi lễ, khép nép nịnh nọt nói.
- Tiến gia, bọn tiểu nhân sang đây tìm nơi nương tựa.
Bình thường chín chỗ liên trang liên bảo, riêng chỉ có ba chỗ Điền Gia Trang, mỏ quặng Lưu gia và làng Lâm gia này là thực lực mạnh nhất, luôn ứng phó qua loa, biểu lộ bên ngoài thì cung kính, âm thầm ra sức giữ vững vị thế độc tôn của mình, hơn nữa còn bí mật liên thủ với nhau, thậm chí thu mua bức hiếp mấy nhà nhỏ yếu kia.
Những việc này sớm đã có người sang đây cáo trạng mật báo. Người sang đây tố giác có xóm giềng thôn trang mấy nơi nhỏ yếu kia, còn có người của Điền Gia Trang, làng Lâm gia. Chẳng hạn như một vị thúc ruột của Điền Anh, còn có lão tứ của Lâm gia, không phải có thù cũ từ trước, cũng là bởi vì cạnh tranh tộc trưởng gia chủ gì đó.
Mấy nhà tự cho rằng bí mật cử động nhỏ vốn không gây ra nổi sóng gió gì, chỉ có thể âm thầm dò xét, bên ngoài phái người huấn luyện, cung ứng vật tư, cái gì cũng không dám chậm trễ. Tình huống như vậy, Triệu Tiến chỉ xem như không thấy gì.
Hiện giờ đại địch áp sát tới gần, tai vạ đến trên đầu, thái độ mấy nhà này tức thì thay đổi. Trong lòng Triệu Tiến hiểu rõ, trên mặt lại không có biểu lộ ra ngoài, chỉ là cười nói.
- Đều là người một nhà, nói cái gì mà tìm nơi nương tựa. Những người này là gia quyến của các người sao? Tào tiên sinh trước dẫn bọn họ đi vào trong trang an bài ổn thỏa. Thiếu thốn thứ gì sang đây nói một tiếng.
Như Huệ vâng dạ, cười tươi mời bọn họ vào trang, mấy vị mới tới này ngàn vạn lần tạ ơn vội vàng rời khỏi. Trần Thăng sải bước đi sang, nhíu mày hạ giọng nói.
- Trong trang không thể để cho quá nhiều người vào, bằng không trên đường đều đầy người, đường tiến thoái của đại đội chúng ta sẽ bị chặn cứng. Vậy chính là phiền toái rất lớn.
Triệu Tiến liếc mắt nhìn người đang vào trang bên kia, mỉm cười nói.
- Vậy thôi thì đã quá đông người gì. Hơn trăm người này, buổi chiều còn có thêm mấy trăm người, sẽ không càng nhiều hơn sao. Đoàn luyện hương dũng các nơi đều phải nghe chúng ta điều khiển sắp xếp, đặt ở bên ngoài là được.
Trần Thăng sửng sốt, nhìn xung quanh một chút nói.
- Những nơi này cộng lại, trừ đi người rơi rụng trên đường sang đây, cộng thêm có người không đến, ít nhất cũng sẽ có mấy ngàn người kéo tới bên này. Sao lại là mấy trăm người?
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Những thân sĩ thổ hào đó đều muốn tự giữ lấy mạng mình, bọn họ sẽ chẳng bận tâm sống sót của kẻ khác. Thái cử nhân kia nói chuyện đường hoàng không giấu diếm, còn không phải để nhà mình có thể tránh nạn hay sao. Trong trang dân chạy nạn quá đông, trễ nãi đường tiến thoái của bọn họ. Bọn họ vì bản thân mình cũng biết nên làm thế nào.
Trần Thăng cũng đã hiểu được đôi chút, nhỏ một ngụm nước miếng trên đất, thấp giọng mắng.
- Vô sỉ, bọn họ chắc chắn còn muốn mang hương dũng đoàn luyện sang đây. Vậy dân chúng bên kia của bọn chúng phải làm sao?
- Phỏng chừng cũng sẽ chạy về hướng bên này của chúng ta, nhưng bọn họ chỉ có thể đi tới thôn Tiểu Thạch Đầu. Hà Gia Trang giữ vững cục diện hiện giờ thì được rồi.
Triệu Tiến nói mấy câu sau đó thở dài một hơi nói.
- Chúng ta hiện tại sức người có hạn, chỉ có đủ khả năng bảo hộ nơi này. Đợi tháng ngày sau này làm lớn hơn, vậy có thể chiếu cố khắp nơi rồi.
Nói xong câu này, Triệu Tiến đi vào trong phòng, Trần Thăng lặng lẽ đi theo đằng sau, đi vài bước đột nhiên nói.
- Những lưu tặc này đi tới bên này chúng ta. Trừ phi bọn chúng bằng bất cứ giá nào công phá hoặc là vây khốn lâu dài, bằng không bọn chúng nuốt không trôi chúng ta.
Đây là tin tưởng đối với thực lực bản thân, Triệu Tiến cũng nghĩ như thế. Triệu Tự Doanh cộng thêm hương dũng đoàn luyện các nơi tề tụ tới, hiện tại Hà Gia Trang này giống như con nhím, trước khi ăn sạch lương thực tích trữ, sẽ không xảy ra chuyện sơ xuất gì. Vê phần lương thực, gạo bột mì có lẽ không nhiều, cao lương ở tửu phường và chợ lừa ngựa bên kia chất đống như núi.