Chưa từng nghĩ tiếp theo đó Triệu Tiến nhún miếng vải vuông bằng da dùng làm vải bọc đồ ở ngoài miệng vết thương, để mặc cho máu ngựa nhuộm đỏ vải bọc đồ bằng da. Đợi sau khi ướt đẫm hết cả lại vắt khô, Triệu Tiến đi đên bên phía Triệu Tự Doanh nhìn một lượt, lại lớn tiếng hô.
- Lỗ Đại ra khỏi hàng.
Lỗ Đại bước nhanh chạy ra, Triệu Tiến cột miếng vải bố ngâm máu nhuộm đỏ này trên trường mâu Lỗ Đại, lớn tiếng nói.
- Lỗ Đại, ngươi phất lá cờ này đi theo đằng sau ta, lá cờ này có mặt ở đâu, Triệu Tự Doanh phải ở nơi đó.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về hướng miếng vải đỏ như máu còn có chút biến thành màu đen này, khi Lỗ Đại nhận lấy trường mâu, cố ý đung đưa vài cái, miếng vải đỏ ngâm máu kia theo đó mở ra.
Bên cạnh có người khen ngợi nói.
- Đây là huyết kỳ, trước khi chiến đấu lập huyết kỳ, quả nhiên là kẻ anh hùng Từ Châu chúng ta.
Sau khi ngâm máu miếng da bọc đồ cũng không ngay ngắn, chỉ có khi đung đưa mới có thể bay lên, khi đứng im thì rũ xuống, nhìn sao cũng không được đẹp. Nhưng tất cả người nhìn thấy lá cờ này đều ngưỡng mộ, nghiêm nghị, đều cảm thấy tinh thần trước cuộc đại chiến.
Triệu Tiến không nói gì thêm, chỉ khoát tay áo, ra hiệu tiến lên, trên vẻ mặt của hắn có chút xấu hổ. Bởi vì đây kỳ thật là sai sót của Triệu Tiến, trước đó hắn không nghĩ ra được trong cuộc đại chiến phải có cờ xí và tiêu kí, hiện giờ nghĩ đến, chỉ có thể nước đến đâu nhảy đến đấy.
Xe ngưa bên cạnh đều được lưu lại, dựa theo dặn dò của Triệu Tiến, súc vật kéo xe được thả ra, đầu đuôi xe ngựa gắn lại với nhau làm thành vòng tròn. Xà ích đánh xe ngựa cũng được sắp đặt sẵn, nếu như nhận được tin binh bại đằng trước, phải lập tức đánh xe trở về, nếu như trước khi mặt trời xuống núi không ai báo cho bọn họ biết, vậy cũng lập tức đánh xe rời khỏi, còn phải nói tình hình cho người bên phía Hà Gia Trang biết.
Tiếp tục đi về phía trước, đã có thể nhìn thấy bụi đất mù trời đằng trước, âm thanh chém giết và ồn ào cũng càng lúc càng rõ ràng, đội ngũ cũng theo đó im lặng trở lại. Rốt cuộc có thể nhìn thấy thành trì Từ Châu, cũng có thể nhìn thấy biển người sóng người dưới thành. Ở trong bụi mù cuồn cuộn, có thể nhìn thấy chỗ giáp nhau giữa đầu thành và sườn dốc, người đen kịt không ngừng lưu động.
Có người dò hỏi.
- Xuống ngựa tiến lên?
Triệu Tiến khoát tay trầm giọng nói.
- Nhìn núi làm chết ngựa. Chúng ta ít nhất còn phải đi nửa canh giờ trên đất bằng này, đi về phía trước một chút nữa.
Đến lúc này, không cần nói đến đoàn luyện hương dũng gia nhập đằng sau, ngay cả bản đội Triệu Tự Doanh cũng bắt đầu huyên náo, Trần Thăng quay đầu lại quát lớn.
- Yên lặng, kẻ nào lên tiếng trảm!
Triệu Tiến cười quay đầu lại nhìn một lượt, Lỗ Đại phất cờ từ đầu đến cuối có vẻ chẳng màng đến ai, trên mặt những người khác đều có nét lo lắng không yên.
- Lỗ Đại, ngươi có sợ không?
- Tiểu nhân không sợ.
- Ngươi thật không sợ, chúng ta đánh qua nhiều lần thế này, nhưng sao cũng chưa nhìn thấy cảnh tượng thế kia?
- Lão gia, lưu tặc này người cũng quá đông rồi, giết không hết.
Nghe Lỗ Đại ồm ồm trả lời, Triệu Tiến ngồi trên ngựa cất tiếng cười to, tiếng cười kia khiến cho những người có mặt cũng thoải mái rất nhiều, Triệu Tiến ngừng tiếng cười lại, chỉ về phía trước nói.
- Giết sạch, chỉ cần chúng ta ra tay, bao nhiêu cũng có thể giết sạch.
Bên này Triệu Tiến có thể nhìn thấy bên kia, bên kia lưu tặc hẳn cũng nhìn thấy nơi này. Nhưng mấy ngàn nhân mã Triệu Tự Doanh di chuyển thẳng về phía trước, bên ấy lại không có hiệu lệnh đáp trả nào.
Trần Thăng mở miệng nói.
- Đám lưu tặc lẽ nào ngu xuẩn cho là đang ở nhà chúng, hay là cho rằng chúng ta không đáng để vào trong mắt.
Lại đi về phía trước khoảng chừng tàn một nén nhang, lúc này đại đội lưu tặc đã có hành động, có thể nhìn thấy kỵ binh từ xa đang tiến dần về phía này. Triệu Tiến giơ cánh tay lên, các đội Triệu Tự Doanh dừng lại, ở đằng sau người các nơi đến đây cứu viện cũng theo thứ tự dừng lại.
Triệu Tiến la lớn.
- Xuống ngựa, xếp thành hàng, chuẩn bị chiến đấu.
Các đội đằng trước cũng theo đó la lớn.
Ngoại trừ kỵ binh, tất cả người cưỡi ngựa đều xoay người xuống ngựa, bản đội và nhị đội tam đội Triệu Tự Doanh nhanh chóng xếp thành đội hình vuông nhỏ ngang dọc đều là hai mươi người, bản đội ở trước, nhị đội tam đội ở hai cánh. Ba đội hiện ra chữ "Phẩm" cách xa nhau hai mươi bước chân.
Người Triệu Tự Doanh và các nơi khác lấy ra cũng có một trăm bốn mươi người có thể giương cung bắn tên. Dựa theo sắp xếp trước đó, bốn đội tiến sát theo hai bên bản đội Triệu Tự Doanh. Đoàn luyện các nơi còn lại đều đi theo đằng sau, còn mấy trăm kỵ binh thì ở cánh phải hơi tụt lại đằng sau.
Trận hình này nhìn có chút lạ lẫm, bản đội Triệu Tự Doanh kia thì không nói đến, chín hàng đằng trước đều mặc giáp, nửa thân trên của người đằng sau đều mặc giáp ngực. Nhưng binh lính hai đội hai bên có một số người rất điềm tĩnh, có một số sắc mặc trắng bệch. Trường mâu cầm trong tay đều đang run rẩy, người phía sau thấy rõ ràng.
Ở phía sau đã có lời bàn tán thế này.
- Đây sao có thể đánh nhau, sợ rằng vừa vào cuộc chiến đã chạy rồi.
Triệu Tiến đang sắp xếp ở kia, năm đại hán cầm phác đao trường mâu bước nhanh tới trước, chính là huynh đệ Nhạc gia gia nhập đầu tiên trên đường đi. Người cầm phác đao nọ ôm quyền dõng dạc nói.
- Tiến gia! Bản đội Tiến gia uy võ, nhưng hai đội tả hữu lại nhìn mỗi người mỗi vẻ. Đừng đến lúc làm đại sự lại xảy ra sai sót, năm huynh đệ tiểu nhân, nguyện ý xung phong lên trước.
Rất đông người ở đằng sau ngó đăm đăm nơi này, nếu như Triệu Tiến đồng ý, bọn họ cũng sẽ tiến lên khiêu chiến, đến lúc này người tự mình gia nhập cũng không thiếu kẻ thích máu tanh và liều lĩnh. Ngược lại đoàn luyện bản đội Triệu Tự Doanh Triệu Tiến mang tới, có chút chịu không nổi cảnh tượng trước mắt này.
Triệu Tiến quay đầu lại nhìn, nhìn hết thảy tất cả vào trong mắt, cười trả lời.
- Dũng khí khiêu chiến của các vị, Triệu mỗ biết rõ rồi, tuy nhiên trên chiến trường thế này, kỷ luật và huấn luyện còn mạnh hơn so với võ dũng của từng người, chúng ta cần phải dựa theo sắp xếp.
Giọng điệu ôn hòa cũng rất cứng cỏi, huynh đệ Nhạc gia do dự thoáng chốc không có tiếp tục cố chấp, có chút ngượng ngùng lui trở về.
Ngựa cưỡi còn lại bị người giữ chặt dẫn theo phía sau, tất cả mọi người đều vào chỗ của mình, có thể nhìn thấy có hơn trăm tên cưỡi ngựa đối diện chạy về hướng bên này, đằng sau còn một đội lưu dân thật lớn cũng xông lại đây.
Các huynh đệ đều đã vào chỗ của mình, Triệu Tiến đột nhiên lớn tiếng nói to.
- Các huynh đệ, có sợ không?
Trần Thăng đi nhị đội, Cát Hương đi tam đội, Đổng Băng Phong dẫn kỵ binh, Lưu Dũng và Thạch Mãn Cường đi theo bên cạnh Triệu Tiến.
Trần Thăng chậm rãi trả lời.
- Cùng sống cùng chết, núi đao biển lửa, huynh đệ chúng ta cùng nhau xông lên.
Nghe được câu này, sắc mặt những người khác đều đỏ bừng lên, theo đó cùng nhau nói.
- Huynh đệ chúng ta cùng nhau xông lên.
Triệu Tiến khép mắt lại, sau khi mở trừng ra giọng điệu nghiêm túc nói.
- Vậy cùng nhau đi, tất cả vào chỗ.
Các huynh đệ đều tự chạy vào chỗ của mình, cả đội ngũ, bắt đầu từ Triệu Tiến theo thứ tự thoáng chốc đã yên lặng.
- Đánh trống!
Triệu Tiến cài giáp che mặt Hổ Nha Khôi vào, ra lệnh, tay trống ở bên cạnh hắn nghiến răng gõ mặt trống vang dội, Triệu Tiến chỉ trường mau về phía trước, hô to nói.
- Đi theo ta, cùng nhau tiến lên.
Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh đồng loạt hò hét vang lừng, đoàn luyện các nơi, người các lộ gia nhập trên đường đều đồng loạt hò hét, đại đội bắt đầu tiến về phía trước.
Thời tiết khô ráo, huyết kỳ kia phơi nắng một thời gian ngắn, vào lúc này sớm đã bị phơi khô, gió cuốn bụi đất thổi tới, hai tay Lỗ Đại cầm trường mâu run lên, huyết kỳ đón gió mở rộng ra, tung bay phần phật.
- Xông lên! Đuổi theo! Cổng thành bên ngoài mở ra, chúng ta đều xong hết.
Triệu Chấn Đường gào thét vung đao về phía trước, ông đã nóng giận rồi.
Vòm cổng thành nhỏ hẹp, mặc dù binh lính bên trong đã bị gia đinh Triệu Tự Doanh xông phá tán loạn, nhưng vẫn có thể hợp lại chống cự như trước. Lúc này ba cây trường mâu đâm chọc về hướng Triệu Chấn Đường. Đại đao trong tay Triệu Chấn Đường bổ xéo xuống, chém đứt lìa hai cây trường mâu. Bước chân theo đó tiến lên, đại đao lật ngược lại chém lên. Cổ họng một tên bị chém đứt, một binh lính khác trước ngực bị chặt hẳn ra làm hai, đều là không sống nổi. Nhưng một đao đánh với ba mâu, chém đứt hai cây, cây thứ ba lại không tránh kịp.
Trong lúc cấp bách Triệu Chấn Đường chỉ kịp xoay người, lại bị đồng bọn bên cạnh ngăn trở, trường mâu kia đâm thẳng cắm sâu vào vai trái Triệu Chấn Đường. Ông đau đớn rống to, ném đại đao trong tay thẳng ra ngoài, binh lính đâm trúng Triệu Chấn Đường kia tránh né không kịp, bị đại đao bổ thẳng vào trán, mềm nhũn ngã ngửa xuống đằng sau.
Triệu Chấn Đường lúc này cũng không còn hơi sức, người nọ ngã xuống mang theo trường mâu, kéo theo bả vai ông, Triệu Chấn Đường cũng theo đó bị kéo lệch đi ngã xuống.
Mọi người đồng loạt hô hoảng.
- Triệu gia!
- Triệu thúc!
Triệu Chấn Đường nghiến răng nắm chặt trường mâu ở bả vai, rống to nói.
- Con mẹ nó kêu cái gì. Mau đuổi theo! Mau đi đóng chặt cổng thành lại.
Ông một lúc chém chết ba người, phòng ngự trong vòm cổng thành đã tan, bị người của Triệu Tự Doanh cầm trường mâu đâm chết thêm mấy chục người, cũng không còn người nào dám chặn ở bên này nữa, đều phải vừa lăn vừa bò chạy về hướng ủng thành, không ít người cũng chạy thật nhanh về hướng cổng ngoài ủng thành.
Vương Triệu Tĩnh không xuống ngựa, mượn sức ngựa xông lên, lợi thế từ trên cao liên tục bổ chém xuống dưới, máu tươi vung vẩy trước mình ngựa. Đã không còn người chắn ở trước cổng, thúc ngựa vọt tới trước, xông thẳng từ giữa cổng thành ra ngoài, một nhúm người ở đằng sau reo hò đuổi kịp, tất cả mọi người đỏ vằn đôi mắt, giết đến nước này ai cũng không thể lui được nữa.
Cái gì tứ thư ngũ kinh, cái gì văn chương thánh hiền, Vương Triệu Tĩnh vứt sạch bọn chúng lên chín tầng mây, hiện tại y chỉ là muốn đuổi theo giết chóc.
Bàn tời đã chuyển động, cánh cổng từ từ nhấc lên trên, những hán tử chen lấn dưới then cài cổng thành chuẩn bị ra tay tháo bỏ then cổng. Hình như biết rõ hành động bên trong thành, tiếng la hét gào rống bên ngoài tăng thêm mạnh mẽ.
Người đuổi ra tới bỏ qua loạn dân chạy trốn tán loạn trong ủng thành, ánh mắt mọi người đều là cổng thành bên đó, muốn đoạt lại quyền khống chế cổng thành.
Đúng lúc này, hai hán tử rời khỏi then cổng, đứng chặn ở bên trong vòm cổng thành, cầm cung đeo trên lưng xuống, đứng ở nơi đó bắt đầu bắn tên.
Mũi tên gào thét bay tới, một gã gia đinh ở đằng sau Vương Triệu Tĩnh trúng ngay mũi tên ngã gục, mũi tên thứ hai bắn về hướng Vương Triệu Tĩnh. Y ở trên ngựa vội vàng cúi thấp người né tránh. Mũi tên từ hai bên bay sượt qua, con ngựa của y hoảng sợ, tức thì có chút hoảng loạn.
Động tác hai gã hán tử trước ở vòm cổng thành ngoài ủng thành đằng trước cũng không chậm, lại có hai mũi tên bắn ra. Một người kêu thảm, một tên đoàn luyện chạy ở đằng trước bị bắn trúng giữa ngực, ngửa mặt lên trời ngã xuống. Một mũi tên khác xông thẳng về hướng Vương Triệu Tĩnh, người ở trên ngựa, cả người lẫn ngựa đều là đích ngắm quá lớn. Mặc dù thúc ngựa vội vàng né tránh, nhưng vẫn không tránh thoát, mũi tên kia trúng ngay vào phía dưới cổ ngựa.
Con ngựa dưới mông Vương Triệu Tĩnh hí lên một tiếng đau đớn, Vương Triệu Tĩnh cuống quýt ôm chặt lấy cổ ngựa, mới không có bị ngã từ trên ngựa xuống. Khi mũi tên kia bắn tới, dù sao đã sẵn sàng tránh né, mũi tên không có bắn chính xác, có lẽ không có bắn trúng chỗ yếu hại. Vương Triệu Tĩnh xiết chặt kéo lấy dây cương, lớn tiếng thét to, con ngựa cũng không còn luống cuống nhảy loạn nữa.
- Lên! Lên!
Thanh âm của Vương Triệu Tĩnh đã trở nên sắc nhọn, hai chân kẹp mạnh vào con vật, nó đau đớn hí một tiếng, lại ra sức chạy về phía trước.