Đám dân chúng trong thôn chạy trốn thường không chạy xa lắm, tránh được đám lưu dân nhưng vẫn bị ép trở về, chỉ có thể bước đi theo sau đám lưu dân. Một số ít to gan còn muốn nhân lúc cháy nhà đi hôi của, đa số mọi người gào khóc ầm ĩ ở phía sau, có thanh niên bất chấp muốn chạy, nhưng bị “lưu dân” cưỡi ngựa đuổi theo giết chết thẳng thừng.
Tất cả mọi người đều không để ý rằng từ chỗ này tới chỗ kia, từng thôn làng trấn ấp ngoài thành đi qua trước đó cũng chỉ là đang đi vòng quanh châu thành.
Lúc này đầu thành Từ Châu đã đứng kín người, binh lính, Bổ khoái, đoàn luyện cường tráng đều tập trung tinh thần phòng bị, nơm nớp nhìn ra ngoài. Cho dù lưu dân dưới thành không có cung tiễn, không ai tấn công đầu thành, thậm chí đều di chuyển ở nơi cách tường thành rất xa, nhưng mỗi người ở đầu thành đều giấu mình sau lỗ châu mai, hình như làm như vậy sẽ yên tâm hơn một chút.
Đứng ở đầu thành xem tiếp, mấy vạn lưu dân này vô cùng vô tận, giống như mười vạn không chỉ là trong lời đồn, càng trông giống như ngàn vạn người. Đông người như thế kể cả tay không xông vào cũng có thể lấp đầy sông bảo vệ dưới thành, sau đó san bằng tường thành, sau đó nữa tấn công thành Từ Châu.
- Tri châu đại nhân, gỗ lăn và đá vẫn chưa đủ, vôi quá ít, dầu sôi cũng phải thu thập thêm. Nếu không nhỡ may có chuyện, bên này ứng phó không được. Tri châu đại nhân...
Lương bả tổng chủ trì phòng ngự ở đầu thành đổ mồ hôi đầy đầu lên tiếng. Gã đếm tỉ mỉ số vật tư thiếu để giữ thành, nói mãi mà lại phát hiện ra Tri châu Đổng Hoài Tổ không hề nghe thấy.
Nhân vật tai to mặt lớn trong thành Từ Châu đều đang ở trên tường thành phía bắc. Nghe Lương bả tổng thúc giục, mọi người đều nhìn về phía Tri châu Đồng Hoài Tổ, lúc này sắc mặt Đồng Tri châu trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn, dường như đang nhìn thấy bụi mù cuồn cuộn dưới thành. Thật ra ánh mắt đó lại không nhìn đến chỗ nào cả. Mồ hôi đầy đầu và mặt, nhìn kỹ mới nhận ra người quan phủ Đồng Tri châu đang rung rung, vốn tưởng rằng có gió, nhưng đúng ra thân người ông ta đang run rẩy.
- Đại nhân.
Vương sư gia thực sự nhìn không vào mắt, bèn tới nhắc nhở một câu. Đồng Tri châu vẫn ngu ngơ bất động, Vương sư gia cao giọng hơn một chút, Đồng Tri châu giống như bị dọa, rùng mình, vội vã quay đầu, Vương sư gia vội vàng thuật lại lời nói của Lương bả tổng.
Đồng Tri châu mất hồn mất vía liên tục gật đầu nói.
- Được! Được! Toàn bộ theo lời của Lương tướng quân, chỉ cần giữ được thành trì này, bản quan toàn lực hiệp trợ, xong việc sẽ có trọng thưởng.
Lương bả tổng lau mồ hôi, khom người nói.
- Danh xưng tướng quân này tuyệt đối đảm đương không nổi, Tri châu đại nhân không cần lo lắng,. Số lượng lưu tặc ngoài thành mặc dù đông, nhưng là lũ ô hợp, không có khí giới công thành, càng không biết công thành thế nào. Hơn nữa đám lưu tặc này không có gốc rễ, sau khi ăn hết thức ăn ngoài thành sẽ tản đi, chúng ta cố thủ đợi viện trợ là được. Đợi tướng quân nhà ta trở về, đến lúc đó trong ngoài phối hợp, lưu tặc ắt sẽ bị phá.
- Tốt tốt tốt.
Đồng Tri châu liên tục nói ba từ tốt, lương bá tổng này cũng coi như từng trải qua sa trường, nói những lời này rất có căn cứ, khiến người ta tin phục, Tri châu Đồng Hoài Tổ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
- Lương bả tổng nếu còn cần gì nữa, cứ nói với bản quan. Trần Bộ đầu cũng ở trên thành, có chuyện gì cứ nói với y là được. Đoàn luyện dân tráng cũng toàn bộ nghe theo chỉ huy của ngài. Bản quan về nha môn trù bị quân nhu cho các ngươi. Tuyệt đối không bạc đãi các tướng sĩ một chút nào.
Đồng Tri châu nói một tràng lung tung lộn xộn, sau đó vội vàng xuống đầu thành.
Lương bả tổng lúc này mới đứng thẳng người lau mồ hôi trên trán, mở miệng oán giận.
- Lão Trần, đại lão gia của các ngươi đã bị dọa khiếp sợ rồi. Thật không biết ông ta lên đây làm gì không biết.
Trần Vũ đứng bên cạnh mỉm cười, không tiếp lời. Trần gia xuất thân quân ngũ, Thượng ti của tham tướng này lại có chút quen biết vớiThích Kế Quang, kéo theo Trần gia và trú quân Từ Châu cũng có chút qua lại, đôi bên không khách khí.
Lương bả tổng tức giận nói.
- Không hiểu gì cả còn sắp xếp lung tung. Chỉ những bách tính này thì dùng được vào việc gì chứ, lúc thật sự động đao thương đều trợn tròn mắt, còn không bằng đám dùng được ngoài thành kia. Tốt xấu còn từng qua trận chiến từng nhìn thấy máu, nếu con trai lão Triệu dẫn thủ hạ tới, tương đương với thêm một doanh binh, vậy thì còn sợ gì lũ kia.
- Bớt nói dông dài đi, nhỡ may có người truyền lại lời của ngươi tới tai thái tôn. Dù nói không quản được ngươi thì tháng ngày sau này cũng không bớt được phiền toái.
Triệu Chấn Đường ở một bên cũng bước tới, ông giờ là chỉ huy của đoàn luyện dân tráng, đương nhiên cũng phải ở đầu thành. Triệu gia là bách hộ nhiều đời làm quan của Từ Châu vệ, cũng coi như là người trong trú quân, sau khi Triệu Tiến vùng lên, ai nấy đều thêm kính phục.
Nhìn Trần Vũ và Triệu Chấn Đường bước tới, Lương bả tổng cười ha hả, tuy nhiên lập tức khoát tay kêu người lại gần, thì thầm nói.
- Đều không phải người ngoài, ta đây nói nhiều mấy câu, các người đều về chuẩn bị đi, nhỡ may thành bị phá cũng dễ đối phó.
Nghe nói như thế, Triệu Chấn Đường và Trần Vũ đều sửng sốt, Trần Vũ cũng thì thầm hỏi.
- Chỉ có đám người chết đói này thôi ư? Bọn chúng dùng răng cắn nát gạch tường thành sao?
- Nói là người chết đói, nhưng từ Sơn Đông tới, trên Hoàng Hà còn nghiêm cấm dừng thuyền, bọn họ còn làm ra thuyền để qua sông, các ngươi nhìn xem, người bên ngoài đều đang đi quanh thành. Bao nhiêu nơi ngoài thành Từ Châu, có nơi nào không dễ mở như thành trì của chúng ta, bọn họ chính là không đi tới đó.
Vương bả tổng cũng bước tới, Lương bả tổng cũng không kiêng dè, vẫn nói không ngừng.
Vương bả tổng nghe đến đó, quay đầu nhổ nước miếng, hạ giọng nói theo.
- Trong ngoài đều kỳ quặc, Bi Châu không đầu không cuối loạn mẹ nó rồi. Tướng gia đi rồi nhất thời vẫn chưa về được, ngươi nói xem có kỳ lạ hay không, lão tử ta đều đặt những tiểu tử biết đánh đấm ở cạnh Tướng gia rồi. Nếu chẳng may lão tử ta và lão Lương bỏ mạng, cũng phải che chở cho bà của tướng quân và thiếu gia chạy thoát.
Lương bả tổng mỉm cười chuyển chủ sang chuyện khác.
- Được rồi, được rồi, chúng ta nói những lời không may mắn này làm gì, lão Triệu, ngoài thành phiền toái vậy, ta thấy thằng con nhà ngươi đúng là có phúc lớn, có lẽ thật sự không bị đụng đến.
Triệu Chấn Đường khi vừa tới trên mặt còn mỉm cười, lúc này lại rất trịnh trọng, ông không tiếp lời, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài thành. Ngoài thành bụi mù cuồn cuộn, tiếng gào khóc vang trời truyền tới từ xa. Trời hạn hán đã lâu, chỉ chạy nhẹ đã hất bụi lên, huống hồ mấy vạn lưu dân chạy trốn kêu khóc, bụi đất che trời, vô số bóng người loáng thoáng, giữa ban ngày ban mặt, nhìn như địa ngục trần gian.
Triệu Chấn Đường lẩm bẩm nói.
- Thằng con nhà ta sao? Nó
- Xem kìa, đó là con trai độc nhất của đại lão gia, muốn đọc sách làm trạng nguyên. Mấy ngày nay lại chém mười mấy đầu người, toàn thành ở trước mặt y đều không dám ngẩng đầu. Ngươi nói xem ta đây cũng họ Vương, sao lại không có tiền đồ như vậy.
Vương bả tổng đột nhiên nói, mọi người nhìn sang, là Vương Triệu Tĩnh dẫn người đi lên đầu thành.
Vương Triệu Tĩnh nhìn sang bên này, chắp tay thi lễ từ xa, Triệu Trấn Đường và Trần Vũ đều là trưởng bối của y, lễ nghĩa vẫn phải đầy đủ.
Vương bả tổng mỉm cười gật đầu, tự nói thêm.
- Tuy nhiên cũng không phải lo, một đám lưu tặc mà thôi, thật sự dám tới công thành thì ta sẽ tập trung binh lính ở ủng thành, chặn đường lui của chúng, xông tới chém giết chúng sẽ lập tức rối loạn.
Đồng Tri châu thật ra không làm việc chậm trễ, nhưng cũng có thể là vì ông ta sợ ngây người. Sư gia và Lại mục của Lục phòng không dám trễ nải, liên tục đưa gỗ lăn, đá và vôi lên đầu thành. Mấy cửa hàng lớn còn bỏ ra rất nhiều dầu thô, dầu đốt cuộn vải là vũ khí sắc bén giữ thành. Lò rèn trắng đêm không nghỉ để rèn các loại binh khí, các gia đình nhà giàu giết lợn dê khao dân, tin tức từ đầu thành truyền đến khiến mọi người hiểu ra, thành Từ Châu lần này e rằng thật sự có đại nạn rồi, chỉ có thể đoàn kết một lòng, ai nấy đều góp sức. Còn vị Dương cử nhân đó nghe nói mắc trọng bệnh, đã không ra khỏi cửa, cũng không ai để ý tới. Đầy tớ của đại nhân Tri châu truyền tai nhau, đợi sự việc qua đi, chắc chắn phải tìm tên Dương Trung Bình xui xẻo này.
Trước đó không ai ngờ rằng, cục diện lại phát triển theo hướng xấu nhất, đám lưu dân vây quanh thành một vòng, cuối cùng không rời đi, mà cắm trại ở nơi cách phía tây thành trì chưa tới một dặm.
Nhân vật tai to mặt lớn trong thành Từ Châu đều lên thành quan sát, nhìn thấy lửa trại lốm đốm bên dưới, nghe bên dưới thỉnh thoảng có tiếng gào to, ai nấy sắc mặt trắng bệch.
- Lương thực ở trong Từ Châu.
- Hôm qua ta nằm mơ thấy Chân Nhân. Chân Nhân trên trời nói với ta, trong Từ Châu toàn là lương thực.
- Vào Từ Châu chúng ta sẽ được ăn no.
- Có Chân Nhân phù hộ, đám người chúng ta nhất định mở được thành Từ Châu, ăn no thịt, ai nấy đều được hưởng phúc.
- Phá Từ Châu.
Ở bên phía lưu dân cắm trại, khắp nơi đều có tiếng người hô to cổ động, trên đường, đám lưu dân khó có được no lửng dạ. “Người hảo tâm” luôn miệng nói đến Từ Châu được ăn no, dường như hôm nay đã được nhìn tận mắt một phần, ai nấy đều thêm cuồng nhiệt, ban đầu chỉ là đám “người hảo tâm” đó hét, sau đó mọi người đều hò hét theo. Âm thanh đinh tai nhức óc, ngay cả đầu thành Từ Châu cũng nghe rất rõ.
Mấy vạn dân lại cắm trại rải rác, đây lại là một nơi rộng lớn, vì thế không ai chú ý tới rìa phía đông có một chỗ không giống các chỗ khác lắm.