Mùi hôi của xác thối, thứ con người thải ra, còn có mùi thân thể trộn lẫn với nhau trên người dân chạy nạn, bị ánh nắng chói chang giữa trưa thiêu đốt, sau khi ngửi vào khiến cho người ta muốn nôn mửa. Người trung niên vẫn có thể đi giữa đám người kia, trên mặt lúc nào cũng mang theo biểu tình vừa thân thiết vừà đồng cảm.
Người trung niên này thân thể cao lớn, lông mày dài mắt nhỏ, ngũ quan cực kỳ ngay ngắn, rõ ràng giống như thần tượng bên trong chùa miếu, chòm râu nửa thước, chăm chút vô cùng gọn gàng. Trên người y mặc áo chẽn ngắn bằng vải thô, chân đi giày gai, trong lúc giơ tay nhấc chân đều vô cùng nhịp nhàng, khiến cho người nhìn rất thoải mái.
Bên cạnh và sau lưng người trung niên này, đều có hai mươi hán tử mạnh khỏe, vài hán tử hộ vệ trái phải người trung niên kia, còn lại thì bảo vệ ba chiếc xe bò. Trên xe bò chứa giỏ lớn, trong giỏ tỏa ra mùi thức ăn Ngửi được mùi này, đám lưu dân hỗn loạn càng thêm dữ dội.
Nhưng hỗn loạn thì hỗn loạn, cũng không có người nào dám xông lên làm bậy, bởi vì những hán tử mạnh khỏe này đều giỏi võ nghệ, đi lên sẽ bị đánh ngã. Hơn nữa còn có chuyện quái lạ, mấy ngày trước đi ra cứu tế, có người loạn bậy, không nể nang gì hết xông lên đoạt đồ ăn, hơn nữa có mấy chục người đồng hương đồng tộc cùng nhau xông tới. Cảnh tượng lập tức loạn ẩu, vị Chân Nhân kia cũng tức giận, nói những người này không biết từ bi của Di Lặc, tất gặp phải báo ứng. Đói khát gần chết ai còn để ý những lời này, không ngờ được đêm đó mấy chục người này đều chết không biết tại sao. Mấy lần tiếp theo đó cũng y như vậy, tất cả đều bị sợ hãi.
Lưu dân không sợ chết, nhưng không sợ chết cũng phải tụ tập dưới thành cầu xin thức ăn, trong khoảng khắc ngắn đội ngũ cứu tế này đi ra tất cả cũng không dám liều mạng.
Con người bắt đầu biết giáo huấn sau lại nhiều người chết, tất cả đã có kính sợ tận đáy lòng với Chân Nhân. Truyền miệng với nhau, nói rằng Chân Nhân chính là thần tiên hóa thân, là trên trời phái người xuống cứu nhân gian, nếu như có người mạo phạm ông ta, đều sẽ bị trời giáng sấm sét, còn nữa sau khi rơi xuống mười tám tầng địa ngục, đời đời kiếp kiếp thoát thân không được. Mọi người đời này sống không tốt, đều trông cậy vào kiếp sau có thể tốt hơn, ai cũng không dám phạm việc cấm kỵ như vậy.
Mọi người chỉ biết rướn người hết hơi hô hoán "Ngã Phật từ bi", tất cả đều nói, chỉ cần thành tâm, chỉ cần hô thanh âm đủ lớn, có thể được chút ân thưởng.
- Bên ấy đáng thương.
Người trung niên được gọi 'Chân Nhân' nói một câu, hán tử đúng ở trên xe bò lập tức ném về hướng đó bánh nướng. Đó đúng là ngũ cốc, trấu cám và rau dại làm bột bánh, bên trong còn cho thêm chút muối, ăn vào thơm nức.
Bánh được ném ra, trong đám người lập tức náo loạn, tất cả liều mạng tranh đoạt, người trung niên kia trên mặt lộ ra vẻ mặt thương xót, cất giọng nói,
- Chúng sinh đều khổ, các ngươi đáng thương, Phật Tổ đều thấy rõ, kiếp sau sẽ đến Tây Thiên cực lạc.
Giọng nói người trung niên này rất to, người xung quanh đều nghe được rõ ràng rành mạch, người không cướp được bánh đau buồn, tại chỗ gào khóc lớn tiếng.
Đột nhiên trong đám người lại náo loạn, một đàn ông trẻ tuổi mang một người vọt ra, người được kéo đi kia chân không thể chạm đất, trên mặt đen xạm thần sắc vô cùng thống khổ, hai người chạy đến quỳ mọp xuống trước mặt người trung niên kia, dập đầu không ngừng. Người trẻ tuổi quỳ tại chỗ nói.
- Cầu Chân Nhân cứu ca ca tôi, chân y hỏng rồi, đột nhiên nhúc nhích không được.
Hán tử hộ vệ bên cạnh người trung niên kia lập tức muốn ra tay, lại bị người trung niên kia ngăn lại. Người trung niên kia tiến lên trước ngồi xổm xuống nhìn kỹ một chút cái chân kia, trên người lưu dân rách nát bẩn thiểu, không có chỗ nào sạch sẽ, nhưng trên mặt người trung niên lại không có chán ghét gì, nhìn nhìn sờ sờ. Ca ca chân bị liệt kia đau đến cả người run rẩy, rú thảm không ngừng, trong trung niên kia gật đầu, mở miệng nói.
- Y là gặp phải linh hồn tà ác, hiện tại chân liệt rồi, ba ngày sau chỉ sợ cả thân thể cũng bị liệt hoàn toàn.
Người xung quanh theo đó yên tĩnh lại, nghe thấy lời nói này đều hít ngược vào một hơi khí lạnh, người tuổi trẻ kia càng nóng vội, dập đầu khẩn cầu nói.
- Chân Nhân, cầu Chân Nhân làm phép.
Đập đầu chảy cả máu, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc nức nở, người trung niên kia lắc đầu nói.
- Ta không phải Chân Nhân gì, ta chỉ có lòng tốt mà thôi. Nếu như ngươi thành tâm, Phật Tổ phù hộ, tai họa rời đi, huynh trưởng của ngươi còn cứu được. Ngươi có thành tâm không?
- Tiểu nhân thành tâm, tiểu nhân thành tâm.
- Vậy ta dạy cho ngươi vài câu khẩu quyết, ngươi thành tâm tụng niệm, tai họa này có thể khu trừ.
Sau khi nói ra lời này, người trung niên này ghé sát bên tai người trẻ tuổi kia nói mấy câu. Người trẻ tuổi sửng sốt, lộ ra thần sắc không tin được, chần chừ mở miệng hỏi.
- Chân Nhân cái này hữu dụng không?
Người trung niên nghiêm nghị nói.
- Còn phải xem ngươi có thành tâm hay không nữa.
Người trẻ tuổi ngây ngẩn cả người, ngay sau đó dập đầu xuống đất, chắp tay trước ngực tụng niệm không ngừng. Người vây xem xung quanh đồng loạt im lặng, tất cả đều tập trung tinh thần nhìn cảnh tượng này. Ca ca liệt chân kia ôm chân không còn sức lực rên rỉ, làm sao có thể tốt được, ngoài thành việc như vậy nhiều rồi. Có người không cẩn thận bị cắt một vết thương nhỏ, không được mấy ngày vết thương trở nên lở loét, người sống không bao lâu, người này chân liệt rồi, nghĩ chắc cũng cùng một loại như vậy.
Đột nhiên có người hô lớn.
- Ta ngửi thấy mùi.
Mùi ngoài thành tanh hôi rợn óc muốn ói, ác liệt gấp mười so với hầm xí, nơi đây còn có mùi gì nữa, nhưng một người hô lên, lại có người theo đó hô to, người hô lên càng ngày càng nhiều. Phía trước nói xong, đằng sau chen chúc không tiến lên được, nghe người đằng trước hô như thế, trong lúc chẳng biết chuyện gì cũng cảm thấy mình ngửi được mùi, theo đó hô to lên.
Khi đang hô hoán, tất cả hoặc nhiều hoặc ít nhớ tới, trước đó ở trong làng, hiện tại ở dưới thành, có người tuyên giảng cái gì thắp hương tin Phật, còn nói hương kia là Cửu Vĩ Hồ đưa đến, giải thoát con người khỏi cực khổ, thành tâm thờ phụng có thể ngửi thấy mùi hương, bách bệnh không sinh, lúc ấy chẳng ai tin điều này. Nhưng bây giờ cảm thấy đây là chân pháp, nếu ngoan đạo có lẻ thật có thể thoát khỏi khổ cực.
(Yêu Hồ đưa hương một chuyện ghi chép trong kinh điểm của Văn Hương Giáo, là một trong Kinh Pháp Tông Nguyên của giáo chúng)
Khi người bình thường tinh thần sáng rõ, gặp chuyện khá là lý tính, rất khó lừa gạt, nhưng trong cảnh tuyệt lộ như nay, thật giống như sắp chết đuối, nhìn thấy rơm rạ muốn nắm ngay lấy, nào còn lo lắng chuyện thật giả. Huống chi cảnh tượng trước mắt nhìn rất là chân thật.
Trong tiếng hô điên cuồng này, đau khổ trên mặt ca ca ôm chân rên rỉ kia trở nên khiếp sợ không thể tin nổi, cẳng chân gấp khúc của y cũng chậm rãi duỗi thẳng, đệ đệ vẫn lẩm bẩm thì thào nãy giờ kích động không gì sánh kịp, cũng không dám ngừng tụng niệm, ca ca kia đột nhiên hô lớn.
- Chân ta không đau nữa, chân ta không đau nữa.
Hai huynh đệ khóc lớn cười to, kích động không thể tự kiềm chế được, dân chúng nạn dân vây xem xung quanh thấy cảnh tượng này đồng loạt kinh hãi hô lên. Dựa theo người đằng trước đột nhiên ngửi được một mùi hương, hóa ra thật có mùi hương, hơn nữa chính là từ trên người hai huynh đệ này tỏa ra.
- Cám ơn đại ơn Chân Nhân rất nhiều. Cám ơn Chân Nhân làm phép.
Hai huynh đệ kia dắt díu nhau đi đến sau lưng người trung niên, vội vàng dập đầu, khóc không thành tiếng.
- Đúng là thần tiên sổng rồi.
- Vừa rồi đúng là thần linh hiện ra.
- Mau quỳ xuống.
Nói chuyện ồn ào, cuối cùng từng đám người quỳ xuống, dập đầu với người trung niên kia.
- Sinh ra đều khổ, Phật Tổ nhìn chúng sinh lưu lạc bể khổ, cũng cực kỳ thương xót. Các vị huynh đệ tỷ muội không cần nóng vội đau buồn. Phật Tổ từ bi, sẽ cho tất cả mộ con đường sống.
Người trung niên như hạc giữa bầy gà, dùng thanh âm vô cùng to nói chuyện. Đội ngũ lưu dân ồn ào yên tĩnh trở lại.
- Cổng thành sắp đóng lại, ta phải trở vào thành. Các vị huynh đệ tỷ muội, thành tâm thì linh, tụng niệm Ngã Phật từ bi, tất có phúc báo.
Theo tiếng hô to của y, hán tử trên xe bò ném vẩy bánh nướng ra xa xa hai bên. Bọn lưu dân bắt đầu giành giật điên cuồng. Người trung niên này quét mắt một vòng, lại nhìn về hướng thành trì, lúc này mới quay người đi.
- Vừa rồi đệ đệ kia đọc thầm cái gì?
- Nhất định là Chân Chân gia cho bí quyết.
- Không thấy được bọn họ nói nhỏ, niệm nhỏ sao?
- Chỉ cần biết rằng, chắc chắn không bị bệnh, có lẽ còn có thể có báo đền tốt.
- Có lẽ có thể thành thần tiên.
Lại có người nói ra chuyện này, cảnh tượng chữa bệnh thần kì vừa rồi kia, rất nhiều người đều nhìn thấy được, càng có rất nhiều người ngửi được "mùi hương" hiện tại lại có người nói rất chân thật, mọi người không thể không tin.
Dân đói và lưu dân tụ tập ở ngoài thành bởi vì đói khát thân thể yếu ớt, ngay cả tin thần cũng chẳng còn tỉnh táo, trong đám người bị ánh nắng chói chang thiêu đốt dần trở nên đần độn, có người nói ai là "Chân Nhân" bọn họ theo đó đều tin cho rằng là thật. Có người nói ngửi được "Mùi hương", bọn họ cũng hình như ngửi được mùi.
Một người nhanh nhạy nếu như ở đây có lẽ có thể nhìn ra một chút dấu vết để lại, nhưng hiện tại hoàn cảnh giống như luyện ngục này, sớm đã làm cho người ta mất đi phán đoán và tỉnh táo nhỏ nhặt nhất. Huống chi mọi người đều có suy nghĩ theo số đông, nhiều người đều nói như thế, bọn họ cũng tin theo như thế.