Ngựa vừa di chuyển, thân mình nó cũng run rẩy, chỗ bị tên bắn trúng máu rỉ rả vọt ra. Trong khi cố sức chạy như thế, máu toàn thân ngựa chuyển động nhanh hơn, miệng vết thương hơi hở ra, máu sẽ trào ra nhanh hơn, muốn tăng tốc cũng không nổi nữa.
Trên mặt hai cung thủ kia đều hiện lên nét cười lạnh, lại tiếp tục giương cung lắp tên, nhưng lại bắn về hướng dân tráng gia đinh đằng sau Vương Triệu Tĩnh.
Tất cả mọi người đều có dũng khí quyết sống chết, nhưng khi mũi tên gào thét phóng tới, cũng không thể không để tâm đón đỡ, đều đang né tránh, tốc độ chậm lại một thoáng.
Vương Triệu Tĩnh người ở trên ngựa, càng có thể nhìn thấy những hán tử trong vòm cổng thành ngoài kia hét lớn đẩy nâng then cửa cổng thành ấy, tiếng rít gào bên ngoài càng thêm cuồng bạo.
- Đại ca, các huynh đệ!
Vương Triệu Tĩnh cũng không biết tại sao mình muốn hét ra hai từ này. Y rống lớn tiếng, cổ tay ngay lập tức lật lại, dùng trường kiếm ra sức đâm mạnh xuống mông đít ngựa.
Vốn con vật đã có chút gắng hơi hết sức bị cơn đau kích thích, hí cuồng bất chấp tất cả xông về phía trước.
Hai gã cung thủ kia không ngờ người ngựa trúng tên còn có thể xông về phía trước, sau khi ngạc nhiên, vội vàng giương cung lấp tên, đồng loạt bắn về hướng Vương Triệu Tĩnh.
Nửa thân trên của Vương Triệu Tĩnh nằm sát trên lưng ngựa, một tay nắm chặt dây cương, một tay khác dùng kiếm chém vào mông ngựa. Đau đớn thúc đẩy con vật dưới háng y càng chạy càng nhanh, chỗ cổ ngựa trúng tên máu tươi đã phun ra, rõ ràng sống không bao lâu nữa.
Một tiếng "Vút" phá không Vương Triệu Tĩnh né mặt đi, chỗ gò má nóng bỏng đau nhức, nghĩ cũng biết đã bị mũi tên bay sướt qua rạch nát. Vương Triệu Tĩnh vốn chẳng để tâm điều đó, đã cầm chắc kiếm trong tay, hai gã cung thủ đã ở trước mắt.
Ngựa vọt tới quá nhanh, hai cung thủ kia sau khi bắn tên đã né tránh không kịp rồi, một người né sang bên, một người khác gấp gáp xoay người. Trường kiếm trong tay Vương Triệu Tĩnh đã bổ xuống, người xoay lưng lại bị chém đứt nửa bên cổ, mất mạng tức thì, một cung thủ khác nằm sát trên mặt đất, bò dậy chưa kịp làm gì, hai cây trường mâu đã xuyên qua cơ thể gã.
Con vật cưỡi của Vương Triệu Tĩnh vẫn đang điên cuồng xông tới trước, đụng thẳng vào trong vòm cổng thành, then cổng thành to lớn đã sắp bị nâng lên, cổng thành nặng nề bị bên ngoài đập dộng liên tục rung lên, cách cổng thành, từng người đều đang hưng phấn rống to.
Có người nhìn thấy con ngựa điên cuồng xông đến, kêu to lên.
- Có ngựa!
Tiếng rống to hưng phấn biến thành tiếng kêu to kinh hoảng, bọn hán tử đang nâng nhấc then cài cổng thành lên đều buông lỏng tay, có người cầm binh khí lên.
Nhưng đã không còn kịp nữa, con ngựa chạy điên cuồng hãm không được bước chạy, cứ kêu phì phì như thế đụng thẳng tới trước. Ba người phía trước binh khí trong tay còn chưa có nâng lên, con ngựa kia đã đụng vào, hai người bị đụng văng đi, người đứng chính giữa bị đụng văng mạnh vào cổng. Xương cốt trên thân không biết gãy bao nhiêu cái, miệng phun máu không thể sống được, con ngựa cũng xụi lơ ngã xuống.
Ngay tích tắc con ngựa đụng tới, Vương Triệu Tĩnh hai chân rời khỏi bàn đạp phi thân từ trên lưng ngựa đáp xuống, trường kiếm y đã ném ra, khi đáp xuống nắm được một người, cả hai bị sức mạnh cực đại mang theo, lăn lộn quay cuồng trên mặt đất.
Con ngựa đâm sầm vào cổng thành, đám người nâng then cổng tản ra né tránh, then cổng vừa mới nâng lên rơi thật nặng lên chốt cửa, bên ngoài có người rống to.
- Làm sao thế, mau mở cổng, mở cổng mau.
Bọn hán tử mới né tránh xong rối rít đứng lên, bọn chúng còn chưa kịp làm gì, Vương Triệu Tĩnh cả người là máu cũng đã đứng lên, người bị hắn đáp xuống ngã ngửa ra kia trước ngực bị đoản đao đâm vài lỗ lớn. Sau khi Vương Triệu Tĩnh đứng lên không có dừng lại, rống giận đánh về hướng người cách mình gần nhất. Người nọ vừa mới giơ đao, đã bị đoản đao của y cắm vào cổ. Vương Triệu Tĩnh nắm lấy xác người này đẩy mạnh về đằng trước, lui về sau hai bước, nhặt trường kiếm bén nhọn của mình lên, sau đó lại xông tới.
Hán tử trong vòm cổng thành liên tiếp rống giận.
- Mau giết hắn, mở cổng!
Hai người cầm đầu một người cầm phác đao, một người xách nhạn linh đao sải bước đón đánh. Vương Triệu Tĩnh một tay chĩa trường kiếm bén nhọn, một tay cầm dao găm đâm tới, không cần biết phía trước xông tới là ai. Hai bên vừa mới đến trước mặt nhau, thân thể Vương Triệu Tĩnh hạ thấp xuống cuộn mình lại, sau đó nhanh chóng thẳng người đánh lên, cả người giống như một cây cung giương ra, kiếm trong tay chính là mũi tên.
Hán tử cầm phác đao kia không ngờ được Vương Triệu Tĩnh đột nhiên dồn sức tấn công nhanh như vậy, trước đó phác đao đã đâm vào trong khoảng không rồi, chỉ đành trơ mắt trường kiếm đối phương nhắm vào cổ họng mình, chưa kịp vặn đầu đi, cổ họng đã bị cắt đứt.
Nhạn linh đao trong tay người còn lại đã đánh xuống, đoản đao của Vương Triệu Tĩnh đánh ra. Đại đao chém vào đoản đao, ngay lập tức đánh văng đoản đao đi, nhưng một đao kia chém xuống muốn thu về còn cần thoáng chốc. Vương Triệu Tĩnh chỉ cần trong thoáng chốc đó, lấy chân trái làm trục, chân phải đạp đất, trường kiếm trong tay kéo thẳng lên, người dùng nhạn linh đao kia trước ngực bị chém ra một vệt máu dài một thước, quỳ xuống đất ngã gục tắt thở rồi.
Không ai ngờ được Vương Triệu Tĩnh lại dũng mãnh như vậy, người vừa cầm binh khí vây quanh theo đó lui về sau mấy bước. Vương Triệu Tĩnh thở hắt ra một hơi thật dài, xoay người nhặt đoản đao lên, ngẩng đầu nhìn kẻ địch trước mặt. Kẻ địch còn có mười sáu người, phác đao, nhạn linh đao còn có đoản phủ.
Vương Triệu Tĩnh liếm môi, vừa mặn vừa tanh, không biết là máu của kẻ nào, y không còn cảm thấy ghê tởm, y lúc này chỉ muốn giết địch.
Một hán tử quát to một tiếng.
- Lão tam, lão tứ đi ngăn hắn lại, những người khác đi theo ta mở cổng.
hai người tay cầm phác đao lập tức đứng ra đi về phía trước, những người khác xoay mình đi nâng then cổng kia.
Thân mình Vương Triệu Tĩnh khẽ cong lại, trường kiếm trong tay chỉ ra, hai người đón đầu cử động tức thì hãm lại. Vương Triệu Tĩnh nâng tay trái lên vung mạnh, dao găm rời khỏi tay, cắm thẳng vào hốc mắt hán tử bên trái, người nọ kêu thảm ngã xuống. Vương Triệu Tĩnh nổi giận gầm lên một tiếng, vung kiếm xông lên.
Nhìn đồng bọn đã chết, người còn lại cũng điên cuồng hét lên, phác đao trong tay đâm thẳng tới. Thân mình Vương Triệu Tĩnh chợt né ngang, trường kiếm vừa chém vừa trượt trên phác đao, sải bước về phía trước, cổ tay lật ngược vừa muốn cử động tới trước, dưới chân giẫm phải vũng máu đã phải ngã sấp xuống trên mặt đất.
Sắc mặt hán tử kia vui vẻ hung tợn, phác đao giơ lên chặt xuống, nhưng động tác vừa ra được một nửa, một cây trường mâu đâm nhanh tới. Thừa lúc ngực bụng người này lộ ra khoảng trống cực lớn, gia đình đằng sau chạy tới, đâm thẳng vào ngực của gã.
Vương Triệu Tĩnh rống to nói.
- Lên đầu thành, đoạt bàn tời lại, buông lưới sắt xuống.
Lập tức có đoàn luyện chạy về hướng đầu thành, bọn gia đinh cầm trường mâu đã vọt về phía trước.
Nhưng lúc này, then cửa rơi xuống đất thật mạnh, cổng thành chầm rãi đẩy mở vào bên trong, những đại hán di chuyển then cài cửa đều đang gầm rú cười to điên cuồng. Vương Triệu Tĩnh đã có thể nhìn thấy lưu dân bên ngoài cũng đang tru lên, có lẽ không phải lưu dân, khuôn mặt từng người hưng phấn đến nỗi vặn vẹo.
Trong nháy mắt, đầu óc của Vương Triệu Tĩnh trống rỗng, nhưng theo ngay sau đó đã nhặt phác đao vừa mới rơi xuống, điên cuồng hét lên xông về phía trước. Không màn đến sống chết đâm vào bên trong khe hở giữa cổng thành, bọn gia đinh vốn đã xông đến trước, nhìn thấy cổng thành mở ra, bước chân của bọn họ cũng dừng lại thoáng chốc, nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh lên trước, bọn họ cũng rống giận giết lên. Những hán tử trong vòm cổng thành kia không có chống cự nổi, đều bị giết sạch, lúc sắp chết còn kịp hô to.
- Chúng mày sẽ bị chém ngàn vạn mảnh.
Người đi đầu tiên cầm mộc côn vót nhọn, vừa muốn tiến vào, đã bị phác đao bổ xuống chém đứt nửa cổ họng, thi thể của gã lại không cách nào ngã ngược về phía sau. Đằng sau có người đẩy về phía trước, đã muốn theo đó chui vào. Vương Triệu Tĩnh lui về đằng sau nửa bước tránh xác chết ra, phác đao trong tay không màn tất cả đâm loạn về phía trước, lại có hai tên bị đâm trúng người chết ngay. Cũng có mộc côn vót nhọn đâm vào, thậm chí đâm vào trên người Vương Triệu Tĩnh, lại bị tỏa tử giáp trên người y ngăn đỡ.
- Loạn tặc! Loạn tặc!
Mấy năm thường xuyên đã quen luyện tập thân thể, đã trải qua nhiều lần chém giết máu tanh, mặc dù trong lúc cuồng bạo, sức chiến đấu của Vương Triệu Tĩnh cũng không phải lưu dân bên ngoài thậm chí là những tráng hán cốt cán có thể so ra được, y một bên rống to, một bên chém giết.
Nhưng người bên ngoài quá đông, mặc dù số người trên cầu treo có hạn, nhưng giữa cổng thành ngoài và cầu treo vẫn chen chúc mấy trăm người như trước, bọn họ liều mạng chen lấn về bên trong, cổng thành bị đẩy ra từng chút một.
Vương Triệu Tĩnh cầm phác đao trong tay chém trái giết phải, cổ họng khàn đặc hô.
- Đóng cổng! Đóng cổng!
Bọn đoàn luyện và gia đinh đã diệt sạch kẻ địch hai bên ra sức đẩy cổng thành ở bên trong, muốn đóng cổng thành lại. Hai bên hò hét gầm thét gào rú đấu sức, tử chiến chỗ khe hở mở ra nửa bước không nhường.
Lưu dân bên ngoài đông người càng thêm điên cuồng, trong vòm cổng thành ngoài càng có thêm nhiều người đuổi tới. Vương Triệu Tĩnh đang chém giết, gia đinh đằng sau y cũng đi lên theo cầm trường mâu đâm loạn, vô số xác người bổ nhào đến trước cổng, bởi vậy khe hở này đúng thật là càng đẩy càng lớn.
Cổng đã bị mở đến mức chứa được bốn người đứng thành một hàng ngang, Vương Triệu Tĩnh vẫn cầm phác đao không lùi, vài tên gia đinh đằng sau cũng cắn răng dùng trường mâu đâm giết. Nhưng mỗi người đều cảm thấy được tuyệt vọng, cổng thành bị càng mở càng lớn, đã chặn không được rồi.
- Má ơi!
Không biết ai trụ không nổi, cũng không đẩy ngược lại cổng thành, khóc hô quay đầu bỏ chạy.
- Trụ vững, chúng ta trụ không được, thành Từ Châu phải xong rồi. Ta...
Vương Triệu Tĩnh hô to, không kịp hít vào, ho khan dữ dội, đao chém ra chậm nửa nhịp, bị một cây mộc côn vót nhọn đâm thật mạnh ở trước ngực, mũi nhọn mộc côn bị tỏa tử giáp ngăn trở. Nhưng như vậy, Vương Triệu Tĩnh vẫn bị đánh té ngã ngửa về phía sau, lưu dân theo đó giết tới, lại bị bọn gia đinh đằng sau bức lui, cổng thành lại bị mở lớn hơn một chút.
Có người vừa chém giết vừa lớn tiếng hô lên.
- Vương công tử, chúng ta đi thôi, chúng tiểu nhân bảo vệ cả nhà công tử đi ra từ cửa đông.
Lúc này Vương Triệu Tĩnh chỉ cảm thấy hít thở đều đau đớn, hơi sức cả người đều không gom lại nổi, há mồm muốn nói chuyện cũng nói không ra hơi. Nhưng y vẫn phải cắn răng chống đỡ thân mình đứng lên, lại nhặt phác đao lên.
- Giết! Giết!
Cổ họng vô cùng khàn đặc, nghe không cẩn thận thì rất khó nghe rõ.
Vừa rồi vẫn phải kéo căng cả người, lúc này dừng một chút, lập tức cảm giác chống đỡ không nổi, Vương Triệu Tĩnh đứng lên tiến lên, dưới chân cũng lảo đảo, vội vào chống đao đỡ thân thể.
Tiếng kêu khóc hò hét cười điên cuồng bên ngoài vẫn như trời rung đất chuyển, lưu dân sắp tuôn vào được sao?
Nếu như bản thân đọc sách thi cử, rời xa sát phạt giang hồ, đi vào con đường khoa cử làm quan, càng lúc càng xa bọn huynh đệ cùng sinh cùng tử. Bước chân này là đi đúng rồi sao?
Vương Triệu Tĩnh cảm thấy quả thật ngăn không nổi nữa rồi, trong đầu có vô số suy nghĩ hỗn loạn, không đúng, không được đúng lắm. Tiếng la hét kêu gào ngoài thành không đúng lắm, cổng thành đang chậm rãi khép lại. Chặn được rồi sao?