Bên dưới nhỏ giọng bàn luận, người trẻ tuổi kia dĩ nhiên là Vương Triệu Tĩnh. Cùng với tin tức lưu dân qua sông trước tiên y sắp xếp Hà Thúc triệu tập hộ viện và tráng đinh trong nhà tự bảo hộ lấy mình. Sau đó tự mình đi đến Triệu gia, nhờ bọn gia đinh hộ vệ Hà Thúy Hoa và mấy người tôi tớ đi ở tạm bên nhà Vương gia. Bên này sắp xếp ổn thỏa y lại đi bãi hàng, điều động sắp xếp thuộc hạ canh giữ tửu phường và bãi hàng xong xuôi. Vương Triệu Tĩnh mang theo hai mươi gia đinh đến Hắc Hổ Miếu này bảo Trần Nhị Cẩu kêu gọi người trong giới giang hồ đủ phân lượng lại.
Lời của Vương Triệu Tĩnh nói xong, đầu mục của bọn lưu manh côn đồ này lại không có đáp lại như trong dự liệu, bọn họ ngược lại nhìn lẫn nhau thậm chí ở đằng sau còn có người lạnh nhạt nói.
- Cơ hội tốt thế này, huynh đệ chúng ta sao phải nhìn người khác phát tài? Vậy không phải kẻ ngốc sao?
Lời này vừa nói ra, Hắc Hổ Thị vốn không sao yên ắng được tức khắc xôn xao hẳn lên. Tất cả anh một tiếng, tôi một tiếng bàn tán ồn ào. Trong thành sinh loạn lạc, thừa lúc cháy nhà đi hôi của, vốn chính là cơ hội tốt cho bọn lưu manh du côn phát tài. Nhưng hiện giờ lúc này lại bị người ta gọi tới, nhìn thấy người quen không lại đây, đều cảm thấy hối hận, nhủ thầm người thông minh đi phát tài hết rồi, hơn nữa Vương Triệu Tĩnh này chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người, thoạt nhìn lại có khí chất của kẻ văn nhã gia đình quyền thế, tất cả càng không cần kính phục gì cả.
Điệu bộ của người bên dưới khiến cho sắc mặt Vương Triệu Tĩnh tái mét. Y nâng cao thanh âm lạnh lùng nói.
- Triệu Tiến, Triệu huynh trao quyền cho ta trông coi bên trong thành. Lời của ta chính là ý của huynh ấy. Các ngươi ai dám không nghe theo?
Bên này nhắc tới tên của Triệu Tiến, tình cảnh lại yên ắng đôi chút, tuy nhiên tức thì có người lớn tiếng thét to.
- Mười vạn lưu tặc ngoài thành, Triệu Tiến ngay cả thành cũng không vào được, còn không biết sống hay chết. Tên chua ngoa như ngươi đứng ở nơi này cáo mượn oai hùm, hù dọa ai đấy.
Tình cảnh mới vừa yên lặng trong nháy mắt lập tức ồn ào huyên náo trở lại. Được câu nói này nhắc nhở, tất cả đều kịp thời tỉnh táo. Ngoài thành nhiều lưu dân như vậy, Triệu Tự Doanh nhiều nhất cũng chỉ mấy trăm gia đinh, căn bản không đáng nhắc tới, chẳng qua chỉ là con thuyền nhỏ trong sóng dữ lập tức phải gặp xui xẻo bị lật thuyền chết sạch chẳng còn một móng. Nếu đã như vậy, ai còn sợ gì nữa?
Vương Triệu Tĩnh quét mắt một vòng rồi liếc nhìn Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý. Hai kẻ kia vẻ mặt đều là cười khổ, nhưng lại không có cử chỉ gì, tuy rằng không biết trong lòng bọn chúng nghĩ ra làm sao, nhưng hai vị đầu mục giới giang hồ trong thành này đều có tâm địa không đếm xỉa đến việc này.
Mảnh đất trống Hắc Hổ Thị này càng lúc càng loạn, tất cả mọi người đều là tâm tình sôi sục, trông ra đều muốn đi vào trong thành cướp đoạt cho đã tay. Gương mặt Vương Triệu Tĩnh nóng bừng, hít vào một hơi thật sâu, nghiến răng một cái, quát to.
- Lời khốn khiếp này là kẻ nào nói đó.
- Lão tử nói đó.
Một hán tử to béo khinh thường quát lên. Hán tử đó trong tay cầm một thanh đoản đao hai thước, cũng không biết dùng để giết heo hay là dùng là cái gì. Mở phang áo trước ngực lộ ra lông dày rậm, má trái có hai vết sẹo, thoạt nhìn có vẻ rất hung ác, mười mấy hán tử trẻ tuổi đứng ở bên cạnh gã.
- Đây không phải là An Thiết Tháp sao.
- Hắn thật là biết chọn đúng thời cơ. Hôm nay xé cờ, không ít người sẽ đi theo.
Từ trong đám đông truyền ra tiếng bàn luận, hán tử to béo kia cũng nghe thấy, khóe miệng của gã hé lộ nét cười mỉm lớn tiếng thét to.
- Các vị hảo hán, các vị huynh đệ! Hiện giờ là lúc chúng ta tự mình làm chủ, đi theo Thiết Tháp ta đây phát tài đi. Mở cửa phá nhà, Thiết Tháp ta đây chỉ cần bốn phần, những cái khác đều là khổ nhọc của mọi người. Tất cả không cần sợ gì cả. Bên ngoài lưu tặc nhiều như vậy, ai để ý quy củ quy kiết gì nữa. Con mẹ kẻ nào ngu ngốc.
Vương Triệu Tĩnh không có lên tiếng, cất bước đi về hướng An Thiết Tháp. Gia đinh đằng sau y không nhận được mệnh lệnh chỉ đành hờ hững xếp hàng ngay ngắn chờ đợi. An Thiết Tháp kia nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh đi tới, cũng ngừng hò hét, khinh thường nói.
- Chớ nhàn rỗi xen vào chuyện người khác. Thức thời thì về nhà núp đi. Các lão gia mở nhà phát tài không bận tâm tới ngươi.
An Thiết Tháp vừa nói như vậy, người trẻ tuổi bên cạnh đều theo đó reo hò. Vương Triệu Tĩnh vẫn đi tới, An Thiết Tháp có chút căng thẳng giơ đoản đao trong tay lên chĩa thẳng tới trước hung ác nói.
- Đừng rượu mời không uống.
Còn chưa dứt lời, kêu thảm một tiếng thật to, đao rơi trên đất, tay cầm đao vội vàng rụt về, bên trên đã bị cắt phá một đường vết thương. Gã mới vừa kêu thảm một tiếng, Vương Triệu Tĩnh đã xông tới trước người, trường kiếm sắc bén trong tay rời vỏ, nhanh chóng đâm thẳng ra, xuyên thẳng qua cổ họng của An Thiết Tháp này, lại mau lẹ rút ra.
Máu tươi bắn ra xối xả, An Thiết Tháp ôm chặt cổ họng, trợn tròn hai mắt, phát ra tiếng ùng ục không rõ ràng bổ nhào ngã ngửa trên mặt đất. Người bên cạnh An Thiết Tháp này mới kịp hiểu ra chuyện gì, hươ lưỡi búa trong tay lên. Cử động của Vương Triệu Tĩnh càng nhanh hơn xê dịch bước chân xoay người, rút trường kiếm ra trở tay chém vào trên cổ người này tức thì chém lìa nửa bên. Máu tươi phun ra điên cuồng, người xung quanh bị vẩy trúng. Một tên khác rống giận rút dao găm ra, còn chưa kịp đâm ra, thân hình Vương Triệu Tĩnh đã xoay sang. Cổ tay vừa co vừa duỗi, trường kiếm đâm vào trong miệng người này, xuyên qua sau đầu, chết ngay tức khắc.
Mãi cho đến lúc này, người bị máu tươi vẩy trúng mới kịp tỉnh táo lại, cảm thấy trên mặt dính máu nóng ướt, ngửi được mùi máu tanh theo đó thét lên chói tai lui về phía sau, cố gắng hết sức cách xa Vương Triệu Tĩnh ra.
Nhìn ba cái xác chết trước người Vương Triệu Tĩnh, giữa Hắc Hổ Thị lạnh ngắt như tờ. Công tử thế gia hào hao phong nhã kia trong nháy mắt cả người đều đẫm máy, thoạt nhìn như là một sát thần.
Vương Triệu Tĩnh quét mắt nhìn bốn phía, hung hăng ác độc nói.
- Lời của Triệu Tự Doanh, không nghe theo chỉ có chết. Còn thêm nhiều lời vô nghĩa như vậy nữa, ta giết sạch các ngươi.
Sau khi nói xong, Vương Triệu Tĩnh giơ cánh tay lên, hai mươi gia đinh nghiêm trang đứng ở nơi đó tức thì nâng ngang trường mâu lên, mũi thương phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, từng người có mặt đều cảm thấy sát khí lạnh căm căm, cũng đều vội vàng lui về đằng sau, ai cũng không dám lên tiếng.
- Vị tiểu gia này cũng theo chân Tiến gia trài qua rất nhiều trận chém giết.
- Triệu Tự Doanh còn có hơn trăm người trong thành.
Nói tới đây tất cả tựu chung lại đã kịp nhận ra tình cảnh hiện tại. Vương Triệu Tĩnh quay đầu nhìn Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý. Hai người này đều cười gượng gạo vội vàng khom lưng. Sát Trư Lý đứng ở đó hét to.
- Con mẹ nó đi trông coi các nơi, đều là bà con thân thích cả. Con mẹ nó các ngươi nhẫn tâm gây họa hay sao. Đi mau! Đi mau!
Trần Nhị Cẩu cũng không chậm trễ thét lên.
- Đám tiểu tử này ăn nó không biết đánh đấm à. Đã lâu không quản tới, cũng không biết mình họ gì nữa sao.
Vương Triệu Tĩnh lạnh lùng quét mắt liếc nhìn hai người bọn họ, chỉ nói mấy lời.
- Chiếu theo lời dặn dò của ta đi làm cho mau. Bằng không đừng nói là ngoài thành xảy ra chuyện gì, ta đều diệt cả nhà của các ngươi.
Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý rùng mình một cái, vội vàng chạy đi hét lớn sắp xếp. Hai người bọn họ không để ý tới, mấy người mới vừa đứng đằng sau bọn họ khẽ gật đầu với Vương Triệu Tĩnh, đưa tay rút từ trong ngực ra.
Thần sắc Vương Triệu Tĩnh lạnh lẽo, y từ trước tới nay yêu thích sạch sẽ cũng bất chấp máu đen trên người, chỉ mang người đi vào chỗ sâu của thành nam. Duy trì kỷ luật không chỉ cần phải sai phái người khác đi làm, còn phải do chính mình tới giám sát.
Đi qua ba con đường, đã gặp được bảy tên lưu manh kết bè kéo đảng đang từ trong một căn nhà đi ra, trên người vác bao túi. Trong căn nhà kia còn vang lên tiếng nữ nhân khóc la. Bọn chúng nhìn thấy đám người của Vương Triệu Tĩnh này còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, trường mâu đã đâm tới trước mặt, xuyên thẳng qua tim.
Tuần tra hơn nửa canh giờ, một đội người của Vương Triệu Tĩnh đã giết bốn lũ trộm cướp, tuy nhiên mới vừa rồi các nơi thành nam còn náo loạn ồn ào, lúc này lại yên tĩnh hơn nhiều. Những người Hắc Hổ Thị kia cũng đã chiếu theo chỉ bảo bắt đầu giữ gìn yên ổn.
Vương Triệu Tĩnh chỉ cảm thấy ánh nắng cực kỳ chói mắt, y nhìn ngắm bốn bên, chỉ cảm thấy rất xa lạ. Vương pháp ở trong thành sao đột nhiên trong lúc này lại không còn vương pháp nữa.
Lưu dân có thuyền qua sông, tin tức tới được bờ nam. Bên phía Hà Gia Trang biết được cũng không muộn hơn trong thành bao nhiêu, Triệu Tiến sớm đã sắp xếp thám mã ở bờ sông, nếu có tin tức sẽ hồi báo. Thôn trại làng xã các nơi xung quanh thành Từ Châu nhận được tin tức cũng không muộn hơn bởi vì trạm canh gác trong thành sắp xếp không cách nào vào thành chì đành chạy tản ra bốn phía. Dọc đường lẽ dĩ nhiên rải tin tức ra, cả đất Từ Châu đều bắt đầu xáo động hẳn lên.
Trước kia cái gọi là "mười vạn lưu dân" qua sông, Triệu Tiến đã sắp sẵn tính toán, tự cho rằng xảy ra tình cảnh thế nào đều có thể ung dung ứng phó. nhưng việc đến quá đột ngột, lại khiến cho hắn trợn mắt há mồm.
Chín nơi thôn trại liên trang liên bảo với Hà Gia Trang, Triệu Tiến đã có sắp đặt, một phần nhỏ tráng đinh đoàn luyện ở lại trấn thủ, đa số dân chúng thôn dân đi hạ viện Vân Sơn Tự trốn kiếp nạn. Trong tình cảnh như thế, Triệu Tự Doanh phải dùng hết tất cả người có trong tay, nhưng do tính toán từ trước nên cũng coi như đầy đủ, chạy đi chạy lại cũng kịp.