Nói đến chỗ này, Lưu thư biện suýt chút nữa vỗ ngực của mình.
- Nhà ta đời đời làm việc trong nha môn là gia đình sống nhiều đời ở đất Từ Châu chúng ta. Tiểu Tiến con dẫn người cứu Từ Châu, ta cảm cái ơn ấy. Hộ phòng nơi đó sẽ không có một tia giấu diếm điều gì, có thể ra nhiều sẽ không bớt ít đi. Nhưng khoản chi lần này ít nhiều cũng hơn tám ngàn sáu trăm lượng. Muốn động đến khoản mục này, không có Tri châu gật đầu phải gánh vác can hệ rất lớn.
Triệu Chấn Đường đứng lên nhổ nước miếng trên mặt đất, mở miệng mắng.
- Thứ lòng lang dạ sói. Lúc giặc đến ngay cả đều thành cũng không dám lên. Lúc này ngược lại muốn đùa giỡn uy phong. Thật không bằng thả lưu tặc vào, đến lúc đó xem ông ta có lấy bạc ra hay không. Các ngươi nói chuyện đi. Ta đi vào trong nghỉ ngơi.
Nói xong đi vào buồng trong. Bên này vốn chỉ là đến tìm Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường cũng không muốn dây vào. Ông vừa đi, Lưu thư biện nhìn thần sắc Triệu Tiến vẫn thản nhiên như trước, mồ hôi chảy ra càng nhiều, thân mình đều có chút phát run. Lúc này Diệp văn thư ở bên cạnh bước lên trước một bước khom lưng nói.
- Tiến gia! Lời của Lưu hô thư mới nói đều thật tình. Phòng thu chi tửu phường bên kia vừa đến, Lưu hộ thư chỉ những người làm việc bên dưới bắt đầu sửa soạn. Nhưng lúc đem tờ khai sang ấn dấu, Tri châu lại vừa đi ra.
Triệu Tiến lúc này mới gật đầu. Lưu thư biện cả cõi lòng đầy cảm kích liếc mắt nhìn Diệp văn thư. Diệp văn thư lại nói.
- Tiến gia! Tri châu này sở dĩ to gan như vậy. Chẳng qua là Chu tham tướng sắp về thành. Ông ta cho là có chỗ dựa, cho nên mới không để Tiến gia vào trong mắt.
Lưu thư biện bên cạnh nghe thấy rùng mình một cái, nghĩ thầm rằng quen biết giữa tiểu Diệp này và Triệu Tiến thật sự không tầm thường, lời thật như thế đều có thể nói ra được về sau không thể khinh mạn rồi.
Triệu Tiến trầm mặc một hồi sau đó ngẩng đầu hỏi.
- Lưu hộ thư, trong nha môn lấy ra được phần bạc này không?
- Lấy ra được! Lấy ra được! Đồng tri châu đã báo thiên tai ba năm rồi. Bên trên vẫn luôn có miễn giảm tiền lương bên này của chúng ta, nhưng khoản mục thu vào vẫn luôn chiếu theo mùa màng bình thường, đó vừa vào vừa ra không ít. Không dám dối gạt Triệu công tử, chiếu theo lịch luyện nhiều năm làm sai dịch như nay. Khoản bạc này tám chín phần mười phải mang danh nghĩa trợ giúp thiên tai phát ra. Thật ra đều rơi vào trong túi riêng nhà ông ta, thật không biết xấu hổ.
Lưu thư biện bất tri bất giác thay đổi xưng hô, lòng đầy căm phẫn quở trách.
Triệu Tiến cười không nói chuyện, mưu chước quy củ Lục phòng nha môn hắn tuy rằng không rõ ràng, nhưng mánh khéo cắt xén báo rỗng không này Hộ phòng chắc chắn tham dự vào rất sâu, chỗ tốt nhất định cũng không ít.
Sở dĩ tách lần hoang mang rối loạn này khỏi bản thân, lẽ tất nhiên là sợ Triệu Tiến trách tội đến trên thân bọn họ. Thu chi lương tiền này xoay vòng ra vào đều phải qua tay Hộ phòng.
Triệu Tiến gật đầu nói.
- Vậy đa tạ Lưu hộ thư báo cho biết, tờ khai chi trả ngài lưu lại. Nha môn Tri châu chắc chắn phải ra khoản lương tiền này. Chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi. Đến lúc đó phải làm phiền Lưu hộ thư bên đó vất vả rồi. Tôi bên này cũng có lễ vật tạ ơn.
- Nên thế! Nên thế! Không dám! Không dám!
Lưu hộ thư sợ hãi vô cùng liên tục gật đầu. Sau lưng y đã ướt đẫm mồ hôi. Triệu Tiến nói mấy lời này mây trôi nước chảy. Lưu thư biện chỉ cảm thấy hai chân đều đang run rẩy.
Tiễn hai vị này ra cửa, Diệp văn thư rơi lại đằng sau hai bước, cung kính nói với Triệu Tiến.
- Người trên dưới Hộ phòng đều sợ hãi. Sợ Tiến gia bên này trách tội. Phái riêng Lưu hộ thư sang đây giải thích, cũng xin Tiến gia rộng lòng tha thứ. Hiện tại Đồng tri châu này đã nhậm chức lần hai, rất nhiều sự tình không gạt được ông ta. Hộ phòng bên kia cũng có chỗ khó xử.
Quan chức địa phương một lần nhậm chức là chín năm, người tới đây làm quan đều là người đọc sách, Lại mục và sai dịch làm việc bên dưới đều người đất bản địa kế thừa nhiều đời. Thứ quan viên đọc là tứ thư ngũ kinh, khoa cử là văn chương bát cổ đối với làm chuyện kinh bang tế thế lẽ dĩ nhiên dốt đặc cán mai, chỉ có thể dựa vào sư gia mình mang tới. Trong tình cảnh như thế, kẻ làm Lại mục và sai dịch có cơ hội lừa dối gian lận rất nhiều, có một số việc mạo hiểm chính là phải tự mình làm chủ.
Từ lạ đến quen. Sau khi làm quan được mấy năm, thường thường cũng từng trải qua nhiều việc, chẳng qua đến lúc đó phải hết nhậm kỳ phải rời đi. Nhưng Đồng tri châu này được giữ lại thêm một nhậm kỳ. Mười mấy năm trở lại đây đã trải qua rất nhiều chuyện, rất nhiều sự tình cũng lừa dối không được nữa. Lục phòng lẽ tất nhiên phải cẩn thận chút, bọn họ lại không dám đắc tội Triệu Tiến, nhưng cũng không dám đắc tội Tri châu đại nhân quan trên của mình. Nhưng bí mật báo tin, cho thấy rõ mình đứng về phía ai mắng chửi người sau lưng là tránh không được.
Triệu Tiến dặn dò một câu.
- Thay ta ngó chừng một chút, có chuyện gì phải mau nhất sang đây nói lại.
Diệp văn thư vội vàng vâng dạ.
Khi trở lại chính đường, Triệu Chấn Đường đã ngồi ở đấy, nhìn thấy hắn bước vào, liền ân cần hỏi han.
- Nha môn không cấp tiền, con bên này làm sao đây? Có phiền phức gì hay không?
Triệu Tiếc lắc đầu, trên mặt lộ ra nét tươi cười, rất là thoải mái nói.
- Không phải phiền toái, là cơ hội. Ban đầu còn có chút nể sợ kiêng kỵ, không ngờ rằng tên họ Đồng này đưa đến trước cửa.
Nghĩ tới nghĩ lui, Triệu Chấn Đường dường như hiểu được điều gì đó, cười nói.
- Cha biết trong tay con nhiều bạc, nhưng cũng không thể vung tay ném ra ngoài như thế.
Triệu Tiến cười đáp lời.
- Cha à! Khoản bạc này quan phủ nhất định phải ra, không cần chúng ta chi ra một văn tiền nào.
Triệu Chấn Đường bên đó sửng sốt, Triệu Tiến cũng không có giải thích tiếp, chỉ đành cáo lỗi.
- Cha, không thể trò chuyện nhiều với cha và mẹ rồi. Hài nhi có việc phải đi gấp.
- Việc chính khẩn yếu hơn, đi làm việc của con đi.
Triệu Chấn Đường không để ý xua tay nói. Triệu Tiến xoay người đi nhanh ra ngoài.
Nhìn con mình ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt Triệu Chấn Đường thu lại, ở nơi đó thở dài.
- Đi gọi Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh. Bảo bọn họ mau một chút đến trước cổng nhà ta. Đi báo cho Lưu Dũng biết, Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong bảo bọn họ đi bãi hàng. Nhanh!
Triệu Tiến đứng trước cổng ra lệnh, bộ tốt và kỵ binh hộ vệ trước cửa ngay lập tức vâng dạ, chạy đi các nơi.
Triệu Tiến quay đầu nhìn, vừa hay tầm mắt nhìn thấy được huynh muội Mạnh gia. Cặp bé trai bé gái này đang ghé sát vào bình phong ngó nghiêng về phía bên này, thời khắc này cả mặt đỏ bừng rất là lúng túng.
- Ở nhà cẩn thận chút, lúc nào cũng phải đóng cửa cho kỹ.
Triệu Tiến cười dặn dò một câu, cất bước đi ra ngoài.
Huynh muội Mạnh gia lớn tiếng vâng dạ. Cổng nhà đằng sau đóng lại, Triệu Tiến đứng ở trên con đường, nơi này đã phồn hoa hơn so với lúc hắn rời khỏi. Bên trong thành Từ Châu láng giềng càng nằm gần nhà phụ mẫu Tiến gia lại càng vinh quang, ít nhất sinh sống yên ổn hơn so với nơi khác. Lũ lưu manh đào tường khoét vách tuyệt không dám tới nơi này, ngay cả bọn ăn mày cũng phải tránh ra xa khỏi nơi này. Thậm chí còn có người đồn rằng Tiến gia có tướng hổ, tà ma không thể đến gần, điều này khiến cho không ít bọn giàu có mê tín tụ tập sang đây.