(Hạ)
Bên ngoài hội thưởng rượu đã đến lúc kết thúc. Đa số người đều là mang xe ngựa đến. Hiện tại xếp vò rượu lên rồi vội vã về thành hoặc là đi các nơi khác, sau đó không thể thiếu việc sai người trở về thành báo tin, sai người mang bạc tới để xếp lượt. Chỗ rượu này bán đi là tiền cả đấy, nắm chắc lấy thêm nhiều hàng kiếm thêm một chút tiền mới là đúng đắn.
Đám gia đinh dọn dẹp, sửa sang đâu ra đấy lại bắt đầu thao luyện. Triệu Tiến không đi ra ngoài bận rộn như đám huynh đệ. Hắn ở trong phòng lấy ra một quyển vở rất dầy bắt đầu lật mở, trong cái hòm sất mở ra còn đặt ba quyển, đó đều là những hồi ức và tâm đắc của hắn mấy năm vừa rồi. Mỗi lần xem quyển vở này, Triệu Tiến đều có không ít nỗi buồn phiền. Chẳng hạn như biết chắc chắn nhưng không biết lý do tại sao. Thời đại này, Âu Châu đã biết ứng dụng máy móc thủy lực quy mô lớn, chế tạo số lượng lớn giáp trụ và binh khí. Với những máy móc như vậy chế tạo ra, chất lượng tốt hơn nhiều so với làm thủ công, hơn nữa hiệu suất cao. Nhưng nguyên lý máy móc dùng sức nước như thế nào? Triệu Tiến hoàn toàn không hiểu.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ mặc những loại áo giáp sắt thép kia, trong cuộc chiến đấu ban đêm ở Hà Gia Trang phát huy tác dụng lớn. Bọn họ người nào người nấy xung phong ở phía trước, đao thương và cung tên của kẻ thù không thể không nhắm trúng. Nhưng áo giáp bảo vệ rất tốt, mọi người chẳng hề bị thương vong tí gì. Sau cuộc chiến kiểm tra khôi giáp, những vết lõm, vết chém nham nhở. Nghĩ lại đều khiến mọi người phải sợ, đó đều là những vêt tích mà kẻ thù đã gây ra.
Trong chiến đấu, dễ bị tấn công nhất chính là phần trên của cơ thể. Bởi vì chỗ này bia ngắm lớn nhất, rất thuận lợi cho nên mọi người đều sẽ nhằm vào chỗ này mà ra tay. Tiếp đến là phần đầu, Triệu Tiến dựa vào hồi ức và kinh nghiệm của những người đi trước, quyết định trang bị cho binh sĩ một lượng lớn giáp ngực và mũ giáp. Vì vậy lò rèn Thạch gia đã có ý riêng muốn mở cửa hàng tại Hà Gia Trang, mời tám người thợ rèn từ vùng lân cận tới. Nhưng giáp che ngực làm ra rất khó, cần thợ rèn cầm búa khống chế lực nện xuống. Ở trên đe đập nhiều nhát búa để tạo thành hình, hai người phải mất bốn ngày mới có thể là ra một cái giáp ngực, mũ giáp thì một người làm mất hai ngày. Hiện tại nguyên liệu sắt lại không đủ, chỉ có thể đi chọn mua. Triệu Tiến chỉ cảm thấy thời gian làm ra quá lâu, nhưng lại không thể nghĩ ra biện pháp cải thiện nào.
. Nhưng thợ rèn lại nói.
- May mà là chúng ta ở Từ Châu, có than có sắt. Nếu mà là ở nơi khác, chỉ chọn mua sắt thì rất là phiền toái.
- Đại ca, vào có được không?
Bên ngoài Lưu Dũng hỏi một câu. Triệu Tiến có nghiêm lệnh với đám gia đinh, lúc mình đang ở trong phòng một mình, vào bẩm báo đều phải ở bên ngoài cao giọng xin chỉ thị. Đây cũng là tránh mấy quyển sách kia bị người khác nhìn thấy.
Mệnh lệnh này nói ra, ngay đến cả đám huynh đệ cũng chú ý đến. Triệu Tiến đem tất cả sách cất vào hòm sắt khóa lại, gọi Lưu Dũng vào.
Lưu Dũng sau khi đi vào bẩm báo nói.
- Đại ca, mấy thương nhân buôn bán trâu ngựa trong chợ lừa ngựa kia cũng muốn tới mua rượu, đại ca huynh xem thế nào?
Triệu Tiến lắc đầu cười nói.
- Có mỗi chuyện đấy đệ cũng tới hỏi ta. đệ tự quyết định là được rồi.
Nói xong câu này, Triệu Tiến nói đùa một câu:
- Chưa biết chừng những người này ngửi thấy mùi rượu thèm quá, cho bọn họ uống một chút là được rồi.
Lưu Dũng nét mặt lại có vẻ trịnh trọng nói.
- Đại ca, mới ban đầu tiểu đệ cũng nghĩ như vậy. Song xem ra không phải, mà còn nghe bọn họ nói chỗ rượu này đem đi bán ở phía bắc gì gì cơ, cảm thấy đại ca huynh nên đi xem xem.
Thạch Mãn Cường ở bên cạnh, mở miệng nói oang oang.
- Không bán trâu ngựa, lại dây dưa sang rượu riếc cái gì. Đệ xem ra chắc là muốn uống rượu.
Triệu Tiến cười xua tay, mở miệng nói.
- Đi ra xem xem mới biết được.
Đi vào trong viện, những người thương nhân ở trong thành kia sớm đã đến lúc quay trở về. Chỉ còn sót lại một đám người ở trong chợ lừa ngựa đến. Bọn họ nhìn thấy Triệu Tiến đi ra, đều vội vàng chào và hỏi han vài câu.
Ngoài người dẫn đầu là Vương Tự Dương ra, còn có bốn người. Bốn người này Triệu Tiến đều hơi có ấn tượng. Bởi vì bọn họ đều là những người buôn bán lớn nhất trong đám thương nhân buôn trâu ngựa. Trong đó có người cao hơn Lưu Dũng một chút, chân vòng kiềng, béo lùn, chắc nịch. Người này Triệu Tiến còn nhớ tên họ, nói là họ Mãn, là một Thát tử, mấy chục năm trước dời vào Sơn Tây.
- Các ngươi muốn mua rượu.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Bọn tiểu nhân cũng là uống qua rượu ngon của Tiến gia. Lần này biết làm ra rượu rất nhiều, nhân cơ hội gần chùa ăn lộc phật này, xem xem có thể chấm mút chút tài lộc không.
Vương Tự Dương kia hẳn là có đọc qua sách, lời nói rất khách khí lại còn đưa cả điển cố vào trong câu nói.
Triệu Tiến quay đầu nói một câu. Lưu Dũng bên kia lập tức chạy đi sắp đặt. Chẳng bao lâu, từ trong tửu phường bên kia đem đến mười vò rượu. Triệu Tiến cười nói.
- Nếm trước đã rồi mua, nếu không mua, thì mang mười vò này về.
Tuy nói mười vò danh tửu Hán Tỉnh này không rẻ. Nhưng những người thương nhân buôn trâu ngựa này cũng đã chăm chút không ít với ngựa và gia súc của Triệu Tự Doanh. Triệu Tiến trong lòng vẫn nhớ.
Mấy thương nhân nhìn nhau, đều là cười hì hì đi lên trước. Mười vò rượu đều mở ra, dùng cái muỗng múc rượu ra, xếp ra từng bát mời nhau nếm thử. Mấy thương nhân đều nhấm nháp từng tí một. Vị thương nhân họ Mãn kia thì lại uống cạn từng bát một. Lúc uống đến bát thứ tư có vẻ ngất ngư, vẫn còn muốn uống tiếp.
Cát Hương nhếch miệng lên nói nhỏ.
- Đây chẳng phải là thèm rượu sao? Chả trách nào nói cái gì. Lạc đà thích cỏ xanhngười Mông cổ yêu rượu. Nhìn thấy rồi là không muốn nhúc nhích.
Không hề nghĩ rằng thương nhân họ Mãn kia lúc uống đến bát thứ sáu không ngờ lại dừng, đặt bát rượu xuống lớn tiếng nói.
- Tiến gia, không cần biết mua bao nhiêu, mỗi vò đều có thể nếm chứ?
Triệu Tiến cười trả lời.
- Nếm trước mua sau, đây là phép tắc của ta.
- Tiểu nhân mỗi tháng muốn mua một trăm vò, có thể được không? Tôi cũng trả tiền mặt, bạc không đủ, tôi dùng gia súc để gán nợ.
Thương nhân họ Mãn kia lại lớn tiếng nói.
Một trăm vò, con số này nói ra, khiến cho Triệu Tiến và đám đồng bạn sững cả người. Cho dù là rượu làm ra ở hai tửu phường trong thành, ngoài thành gộp vào nhau, một trăm vò cũng không phải là con số nhỏ. Hiện nay rượu này tuy là bán chạy, nhưng mỗi tháng lấy hàng hơn trăm vò vẫn chưa đến hai chục nhà. Người Thát tử buôn bán gia súc này, vừa mở miệng nói ra là con số đấy sao?
Lưu Dũng tham dự sâu vào khá nhiều chuyện làm ăn. Y liền ghé sát Triệu Tiến nói nhỏ.
- Chúng ta còn phải giữ hàng cho Bi Châu bên kia, còn phải dự bị cho những lúc cấp bách khác. Con số này mà lấy ra là chẳng còn dư tí nào.
Nghe xong, Triệu Tiến cười lắc đầu nói.
- Ngươi đòi quá nhiều. Những người xếp hàng ở phía trước thì làm thế nào.
Trên tào vận có nhu cầu lớn đối với danh tửu Hán Tỉnh này. Triệu Tiến đều giao cho Tôn Giáp phụ thân của Tôn Đại Lôi thay mặt quản lý. Theo như năm trước hỏi han đặt hàng, đây là một số lượng cực lớn. Nhưng cho đến giờ đã sắp sang tháng tư, Bi Châu bên kia lại chẳng co chút tin tức nào. Triệu Tiến cũng không vội, hắn ở bên này đã trữ sẵn hàng. Dù sao rượu này cũng sẽ không bị đập bỏ đi, Tôn Gia bên kia luôn phải ưu tiên cung ứng trước.
Mấy người thương nhân buôn trâu ngựa còn lại trợn mắt lên nhìn thương nhân họ Mãn kia một cái. Vương Tự Dương khom lưng tạ lỗi nói.
- Tiến gia đừng trách. Người này uống nhiều, say nói lung tung. Bọn tiểu nhân có nghề chính làm rồi, làm sao còn muốn bỏ ra vốn liếng lớn như vậy vào rượu nữa.
Mấy người bên cạnh cũng lần lượt phụ họa thêm, Vương Tự Dương lại nói.
- Tiến gia, bọn tiểu nhân mỗi người mỗi tháng cần hai chục vò, ngài xem xem được không?
Mọi người lại giật mình. Đầu tiên người kia một mình một tháng một trăm vò. Bây giờ những người vừa đến này cần tổng chung lại cũng phải hơn trăm vò.
- Bạc trắng! Trao ngay tiểu nhân tuyệt đối không sai quy củ của Tiến gia.
Vương Tự Dương vừa cười vừa nói.
- Đây là rượu ngon, lúc có gió lạnh, uống một ngụm là chỉ cần mặc một cái áo da.
Thương nhân họ Mãn kia lại ở đó uống thêm hai bát. Hán Tỉnh Danh Tửu này rất mãnh liệt, gã uống nhiều như thế, đã say rượu, không thể khống chế được lời nói của mình rồi.
Vương Tự Dương giận dữ trừng mắt nhìn gã một cái. Vẻ mặt của mấy thương nhân đến cùng cũng khó chịu, vội vàng đi tới bưng kín miệng gã lại, vừa chạy đi vừa cười lấy lòng Triệu Tiến, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng oán trách.
- Sớm biết ra thì không đưa tên Thát tử này lại, vừa mới uống rượu hắn đã say mèm.
Những người khác chỉ là cảm thấy buồn cười. Nhìn gã say chẳng khác gì nhiều so với xem xiếc khỉ. Rượu nhà mình bán chạy, điều này cũng chẳng phải là chuyện xấu. Triệu Tiến trầm ngâm một lát, cất bước đi tới, cười nói.
- Trâu ngựa của các ngươi đều là từ ngoài quan ải buôn chuyển tới đây à?
Vương Tự Dương không biết Triệu Tiến vì sao hỏi điều này. Y chỉ mong Triệu Tiến hỏi cái khác, vội vàng cười nói.
- Tiến gia tinh thật, tiểu nhân buôn chuyển tới đây đều là hàng rất tốt của Hà Sáo bên kia, béo tốt, khỏe mạnh, dùng làm gì cũng tốt.
- Quan ải rất lạnh
Triệu Tiến lại nói.
- Khỏi phải nói, gió ở Đại Đồng bên kia không khác gì dao cắt. Ra khỏi biên ải, Đại Thanh Sơn bên kia còn được, những nơi khác không có gì che chắn, gió thổi đến, làm đông cứng ngũ tạng luôn. Thật là khó chịu.
Vương Tự Dương chỉ đành thuận miệng nói theo.