Ổn định, đến trước mặt hãy bắn.
Triệu Tiến rống to. Các cung thủ đứng phía trước đội ngũ đã bắt đầu lộn xộn, có người chạy về phía sau, có kẻ đã giương cung bắn tên.
- Sắp kéo tới rồi.
Trên đầu tường thành truyền đến một tiếng hô to xé ruột xé gan. Trong lòng Triệu Tiến tức giận thầm mắng, trước mắt bị các cung thủ ngăn cản, bản thân hắn đều phải dựa vào tiếng quát to bên trên đầu tường thành để mà phán đoán, lúc sử dụng lũ cung thủ này chính mình thật quá thất sách.
Tại trên chiến trường thế cục luôn biến ảo khó lường này, như vậy chẳng khác nào tự sát.
- Trận cước vững như núi, để ngang thương.
Triệu Tiến hét lớn, tiếng kèn tốc thổi lên, tiếng trống vẫn là những âm tiết đơn điệu.
Lúc này bên dưới chân thành Từ Châu cũng không huyên náo, đã có chút an tĩnh, chỉ còn lại những tiếng hô.
- Di Lặc hiện thế, cực lạc Gia Hương.
Vang lên đầy nhịp nhàng.
- Trận cước vững như núi!
Bọn gia đinh bản đội Triệu Tự Doanh đều đang hô to. Hai đội trộn lẫn cũng hô to cao thấp không đều. Đó cũng không phải là một kiểu so sánh phân cao thấp mà là khẩu lệnh của Triệu tự doanh. Khi mệnh lệnh này được truyền ra, tất cả mọi người đều hạ ngang mũi thương, chỉa thẳng về phía trước, đứng nghiêm bất động, quân trận như núi.
- Cung thủ tản ra. Mau tản ra.
Triệu Tiến có thể nhìn ra được lũ cung thủ đang mất hết hồn vía. Cũng không biết có bao nhiêu người có thể bắn nổi tên không bằng bảo bọn họ tránh ra, chính mình cũng có thể đúng lúc sẵn sàng ứng đối.
- Đại ca, hãy bảo trận hình tản ra, tản ra.
Dường như có một thanh âm quen thuộc đang hô to tại trên tường thành, nhưng bây giờ Triệu Tiến đã không để ý tới.
Trong đầu Triệu Tiến chợt hiện lên suy nghĩ bản thân hắn còn không phải là một quan chỉ huy đúng nghĩa. Cung thủ chật vật chạy ra bốn phía, kẻ địch chỉ còn cách bên này mấy chục bước mà thôi.
Triệu Tiến rốt cục thấy rõ kẻ địch, cũng biết được binh khí dài đó là cái gì, không ngờ là những cái thang dài. Những cái thang đó được tạo ra hẳn là dùng để công thành, dài cỡ hai ba trượng, dùng củi và thân cây cột chặt lại với nhau. Hai bên cái thang dài này đều có hơn mười người, hợp lực mang cây thang chạy về phía trước. Tổng cộng có mười cái thang dài cứ thế mà mạnh mẽ đâm thẳng vào bản đội của Triệu Tự Doanh.
Tại phía sau cái thang còn có những dân chạy nạn giơ đao kiếm. Thoạt nhìn thì cũng không có tán loạn như trước mà cũng có đội ngũ và người dẫn đầu.
Cứng đối cứng? Hay là báo đội ngũ tản ra? Triệu Tiến hiểu ra được chính mình đã sai mười phần rồi. Hắn quá rập khuôn khiến phương trận trường thương không có biến hóa, cũng luôn nghĩ cung thủ có thể bắn từ tầm xa, lại không nghĩ rằng những cung thủ không có trải qua huấn luyện cùng liên thủ ra tay với Triệu tự doanh chỉ có thể dùng lúc thuận lợi, troing những lúc như thế này lại nguy hại rất nhiều.
- Mau đứng lại, trường thương không động.
Triệu Tiến rống to, hắn cũng đứng lại bất động, trường thương chỉ về phía trước.
Đội ngũ đã có xôn xao, liền ngay cả bản đội của Triệu Tự Doanh cũng đang hỗn loạn. Có binh sĩ nắm trường thương trong tay không ngừng run rẩy, còn hai đội ngũ trộn lẫn kia đã có kẻ vất trường thương đi, quay đầu bỏ chạy.
Lúc này những đoàn luyện phía sau ngược lại hô lớn xông tới. Bọn họ không có đội hình, tất nhiên có thể né tránh, vào lúc này, ai cũng không có ý muốn lui về.
Cung thủ cũng không phải tất cả đều hỗn loạn, sau khi thối lui đến hai bên phương đội của Triệu Tự Doanh tâm bọn họ cũng trấn định một chút, các cung thủ bắt đầu bắn ra những mũi tên còn lại. Những ‘lưu dân’ nâng thang dài trúng tên ngã xuống, nhưng hai bên thang có tới mười mấy người nâng nên có ngã xuống một hai người cũng không làm cho bọn họ dừng lại bước chân được.
- Giữ vững! Ổn định!
Triệu Tiến rống to, vài cái thang dài đã đánh tới bản đội của Triệu Tự Doanh. Trường thương chín thước của Triệu tự doanh cũng đã đâm trúng vài ‘lưu dân’ mang thang, không chỉ một người ‘lưu dân’ bị vô số trường thương tầng tầng lớp lớp của đội ngũ Triệu Tự Doanh đâm xuyên qua nhưng những dân chạy nạn đứng phía sau vẫn liều mang đẩy mạnh thang về phía trước.
Có cái thang vì những ‘lưu dân’ phía trước ngã xuống mà bị lệch phương hướng nhưng cũng có những cái thang cứ vậy mà đâm mạnh vào đội hình.
Lúc cái thang đâm mạnh vào, những binh sĩ thuộc bản đội đã nhận ra được không thể cứng rắn chống đỡ, nhưng đội hình lại chặt chẽ làm cho những tên lính đứng giữa đón đòn tấn công có muốn trốn cũng không biết trốn đi đâu.
Mượn sức đâm mạnh này, nương nhờ theo lực còn dư lại này, cái thang dài xông vào trong đội hình. Có gia đinh Triệu tự doanh bị cái thang đâm trúng, giáp trụ không có chút hữu dụng nào, toàn bộ trước ngực đều bị đâm lõm vào, miệng phun máu tươi ngã ngửa về phía sau. Đội hình của Triệu tự doanh rất chặt chẽ, người đứng phía trước bị đụng trúng, sức đẩy không ngừng truyền tới đằng sau. Binh sĩ đứng hàng thứ hai, và đằng sau đó đã có đồng bạn đứng phía trước ngăn cho nhưng bước chân vẫn lảo đảo, đứng không vững. Đội hình này đã không còn có thể duy trì nữa, hai đội trộn lẫn phía sau bị đụng ngay lập tức tan rã.
Triệu Tiến rất may mắn, mặc dù cờ trống kèn đều ở phía sau hắn, nhưng cái thang dài mà đám ‘lưu dân’ kia đâm tới không có chĩa về hướng hắn, mà đều nhằm vào chính giữa phương đội, có lẽ là do không có ai cảm thấy ở bên cạnh này có cái gì trọng yếu.
Ngay lúc cái thang đâm vào bên cạnh, trường mâu trong tay Triệu Tiến đã nhanh chóng đâm ra, xuyên thủng ngay qua cổ họng kẻ địch, rút về lại đâm tới, lại là một người bị mất mạng.
Đội hình bên trái của Triệu Tiến đã bị đâm loạn, đội hình chặt chẽ đã bắt đầu tán ra. Triệu Tiến cũng bị Thạch Mãn Cường đứng bên cạnh đụng cho một cái lảo đảo. Sau khi hắn đứng vững lại, trường mâu trong tay hắn lại tiếp tục đâm về phía trước.
Cái thang đâm tới bản đội của Triệu Tự Doanh đã dừng lại, lũ ‘lưu dân’ mang theo cái thang đều bị bọn gia đinh đâm chết. Thân thể của đám ‘lưu dân’ tiên phong này cường tráng, cũng có một chút bản lãnh chiến đấu, nhưng chúng làm sao có thể chống đỡ được trường mâu đây? Có kẻ rút đao ở bên thắt lưng ra, nhưng vẫn không thể làm gì được trường mâu đang đâm tới trước.
Chỉ có điều vào lúc này lũ ‘lưu dân’ theo phía sau đội mang cái thang xung phong cũng đang giết tới. Bấy giờ, bản đội của Triệu Tự Doanh đã hỗn loạn không có trận hình, hai đội trộn lẫn đã tản ra, nào còn trận hình gì đáng nói.
Gia đinh của Triệu Tự Doanh đối địch cũng không phải vũ dũng xuất sắc của từng người mà là dựa vào hàng ngũ cùng giúp đỡ lẫn nhau, đây là nguyên do giành chiến thắng từ trước đến nay của bọn họ, nhưng một khi tản ra, bọn họ cũng chỉ là những binh lính cường tráng, cũng không chiếm được ưu thế gì so với người của bên đối phương.
Nhìn lũ lưu dân đông đen ở đằng trước áp lại đây, bọn gia đinh không có trận hình dựa vào đều có chút chột dạ, có người muốn chiến đấu, có người nghĩ muốn chạy trốn, còn có người không biết làm sao. Nhưng khoảng cách như thế đã không cho phép bọn họ chần chừ nữa, kẻ thù đã vọt tới trước mặt, hỗn chiến bắt đầu rồi.
Lúc này Triệu Tiến trở nên nổi bật. Lỗ Đại đứng phía sau hắn vẫn giơ cao huyết kì như trước, trên lá cờ đã bị nhiễm bẩn biến thành màu đen. Phía sau hắn lại có tay trống cùng người thổi kèn, áo giáp cùng mũ giáp trên người hắn cũng khác với người thường, mặc kệ có nhận ra hắn hay không, tất cả mọi người đều biết hắn nhất định là đầu mục, giết hắn khẳng định không sai.
Lại có mười mấy người chạy vòng sang đấy, Triệu Tiến nâng ngang trường thương, mũi thương giống như cái lưỡi của con rắn độc, không ngừng đâm ra thu về. Phía trước mũi thương máu tươi phun ra, mỗi lần đâm ra liền có một người bị mất mạng.
- Xông theo ta, giết sạch bọn chúng.
Triệu Tiến rống to, trường mâu trong tay hắn bay múa sinh ra gió. Vào lúc đó, võ nghệ trường mâu được nhị thúc Triệu Chấn Hưng truyền thụ cho hắn vào lúc này có thể phát huy đầy đủ nhất, không ai có thể lọt vào trong vòng cán mâu bay múa của hắn.
- Mau cùng lão gia xông lên giết, giết sạch bọn chúng. Hai người các ngươi mau hô lên cùng ta, đứng lớ ngớ ở đó làm cái gì?
Lỗ Đại ở phía sau Triệu Tiến rướn cổ họng rống to. Lỗ Đại này toàn thân quả thật là kiên định, người khác vào lúc này hoặc là kinh hoảng, hoặc là sẽ lấy trường mâu cột chặt huyết kì xông vào trận chiến nhưng Lỗ Đại lại chỉ nghe theo hiệu lệnh của Triệu Tiến, gã giơ theo miếng da nhuộm đẫm máu ngựa này lẽo đẽo theo đằng sau hắn.
Một người rống to trong tình cảnh hỗn loạn này có lẽ sẽ nghe không rõ, nhưng hai người cùng nhau hô, bốn người cùng nhau hô, vậy thì khác trước rồi, càng ngày càng nhiều người nghe thấy. Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh nhìn thấy huyết kì kia vẫn còn, hơn nữa còn đang ở phía trước mọi người, tiếp đó lại thấy lão gia nhà mình đang anh dũng giết địch phía trước.
Có người đi đầu, liền có kẻ đi theo, huống chi Triệu Tự Doanh có quân kỷ, bình thường huấn luyện đã sớm bồi dưỡng bọn họ phải biết nghe theo mệnh lệnh, huống chi cái cục diện này chỉ là suy sụp, hơi có chút hỗn loạn mà thôi, còn không đến nỗi sụp đổ không vớt vát được. Nhớ năm đó mọi người từng đuổi lũ tăng binh giết vào đại viện Hà gia ra ngoài, từng đối mặt lũ kị binh được nghỉ ngơi dưỡng sức đầy đủ, tình cảnh trước mắt cũng có khác gì đâu.
- Giết.
Có người lớn tiếng rống lên, quơ trường thương trong tay liền đâm ra. Các gia đinh Triệu tự doanh chưa từng học qua võ nghệ nào, bọn họ chỉ mỗi ngày đều huấn luyện, mỗi ngày đều đang nghỉ ngơi dưỡng sức, mỗi ngày đều đang học tập cách đâm thương, điều bọn họ có thể làm bây giờ chính là dựa theo huấn luyện thường ngày, vận đủ khí lực, đem trường mâu trong tay đâm thẳng về phía trước.
Thạch Mãn Cường đứng bên cạnh Triệu Tiến, y cũng không có bị va chạm lan đến. Lúc đội hình bị đâm tản ra, Thạch Mãn Cường liền nắm trường mâu lên đâm thẳng về phía trước. Bình thường y dùng trường thương không nhiều lắm, khí lực cực lớn, trường mâu đâm xuyên thẳng qua cổ họng kẻ địch nhưng lúc y muốn rút nó về lại bị kẹt trong xương cổ không thể rút ra được. Kéo thử hai cái đều không kéo ra được, liền đã có hai người vọt tới trước mặt. Thạch Mãn Cường sửng sốt, lập tức rống giận nhào tới, muốn rút đao ra cũng đã không còn kịp, trên người mặc áo giáp nên đao chém cũng không làm gì được cả, nhưng lúc này chỉ có thể đối phó một người.
Thấy Thạch Mãn Cường nhào về phía một người, đao trong tay kẻ còn lại sắp bổ xuống. Nhưng cử động của gã mới làm ra được một nửa liền phát hiện có một người vóc dáng nhỏ bé vọt tới trước mặt. Gã theo đó thay đổi hướng đao chém ngang ra, nhưng cũng đã không còn kịp nữa, một búa đã chém thật mạnh vào trên cổ của gã.