Càng tôn lên hiện rõ Triệu Tiến cao thượng hào sảng, khiến tất cả nhìn Triệu Tiến cao thêm không ít.
Người vũ đao động thương đa phần đều thích uống rượu, mắt thấy sắc trời sắp tối đen, tất cả tháo dỡ sạch danh tửu Hán Tỉnh trên xe ngựa xuống, mở ra nút bùn sau đó uống, thịt heo thịt dê làm sạch lông xong cũng được đưa tới. Rượu thịt đã đầy đủ, tâm tình tất cả càng vui hơn.
Uống một ngụm, mắng quan phủ một câu, lại uống một ngụm, khen Triệu Tiến một câu, tình cảnh trong doanh địa vô cùng náo nhiệt lại khiến người trong thành không cần đề phòng nữa rồi.
Tất cả mọi người đều đang bàn luận Tiến gia cớ sao vì tất cả bận bịu trong thành, bôn ba để có bạc khao thưởng và chu cấp thật là trượng nghĩa. Người như vậy ở thôn làng Từ Châu là phúc khí của tất cả, ngay cả một đám người Điền Anh, Lâm Nhị mấy nơi liên trang liên bảo với Hà Gia Trang đều hồng quang đại thịnh.
Người các thôn các trang vây xung quanh hỏi han, xem thử cùng nhau liên thủ với Hà Gia Trang có chỗ tốt gì. Đám người Điền Anh ở xứ này cũng được coi nhân vật một phương, sau khi đến đó cũng chẳng coi vào đâu. Lúc này khó có được bị người vây quanh nịnh nọt như vậy, người nào người nấy quên hết mọi sự, gốc rễ sâu xa gì đều nói ra rõ ràng.
Tới lúc cao hứng rồi, còn tụ họp đoàn luyện hương dũng thôn trang của mình lại bảo bọn họ chiếu theo cách bước chân của Hà Gia Trang lúc bình thường diễn luyện lại cho tất cả xem.
Lại nói tiếp, hương dũng đoàn luyện chỗ chín nơi liên trang trộn lẫn với gia đinh Triệu Tự Doanh, cũng coi như nhận lãnh bọn lưu dân xông thẳng tới, thương vong càng nhiều hơn so với mấy nơi khác, song bọn họ không lo lắng cấp dưỡng. Cách làm của Triệu Tiến bọn họ đều phải rõ ràng so với người khác, khẳng định sẽ không để bọn họ chịu thiệt.
Nhìn thấy cách bước chân mấy nơi này, mặc dù không có khí thế lẫm liệt của bản đội Triệu Tự Doanh nhưng cũng có mấy phần bộ dáng trong đúng có sai, lôi ra liều mạng chém giết với các nơi mười thôn tám xã đều chưa chắc là đối thủ. Lại nghe nói thái độ của Triệu Tiến đối đãi các nơi tuy nói có chút bá đạo nhưng tất cả đều có không ít chỗ tốt, nghiêm túc tính ra còn nhiều thêm không ít so với trước đó.
Hơn nữa Triệu Tiến lúc chém giết xông lên trước nhất, lúc luận công ban thưởng tranh lấy khao thưởng lại không giấu riêng, người như vậy nên đến nương tựa.
Tin tức lan truyền cũng mau, sự tình quan phủ không khao thưởng cho hương dũng đoàn luyện ngoài thành, không bao lâu trong thành cũng đều biết rõ. Nếu như nói ban đầu Tri châu Đồng Hoài Tổ này coi như còn được lòng người, hiện tại tiếng mắng chửi vang lên khắp nơi. Lúc lưu tặc đến không để cho hương dũng đoàn luyện ngoài thành vào thành, ngồi nhìn thôn trang ngoài thành bị cướp bóc sạch sẽ. Lúc thủ thành núp ở trong nha môn, nghe nói còn muốn cải trang chạy trốn, đến bây giờ không ngờ còn muốn qua cầu rút ván, thật sự quá bất nhân bất nghĩa rồi. Tri châu như vậy, đừng nói tạo phúc cho Từ Châu, ngược lại chiêu lấy tai họa cho mình.
Biểu tình của Triệu Tiến dĩ nhiên lại được mọi người đồng thanh tán thưởng, trên mặt đất Từ Châu vốn có thói quen xem cường hào là mái nhà che chở, hiện giờ tất cả đều có cùng cách nhìn, Tri Chẩu để lại ở bên kia, chuyện gì tìm Triệu Tiến này làm chủ là được.
Khi mỗi người bàn luận Triệu Tiến, lúc này hắn cũng không ở trong thành. Hắn mang theo một trăm năm mươi gia đinh Triệu Tự Doanh từ một phía khác rời thành, đi Vân Sơn Tự.
Bãi hàng bên kia đã lật ra hết danh sách gia đinh Triệu Tự Doanh xin nghỉ phái người truy tìm khắp nơi, tuy nói buổi sáng mới cho nghỉ, nhưng hiện giờ phải triệu tập mọi người quay lại đội ngũ rồi.
Lúc rời thành còn cố ý làm cho bí mật, tất cả chia nhau rời thành, tập họp ngoài thành, người dẫn đường lần này vẫn là tên bán hàng dùng lúc tập kích đêm Vân Sơn Tự kia.
Cách chưa đến một tháng, khí sắc hai tên bán hàng này cũng tốt hơn rất nhiều, có Triệu Tiến chiếu cố trong thành ngoài thành Từ Châu đã có cục diện thuận buồm xuôi gió, hạn mức danh tửu Hán Tỉnh kia chính là mò tay lấy tiền, có rượu cũng dễ dàng nói chuyện buôn bán khác.
Ở trước mặt Triệu Tiến, hai vị này lẽ dĩ nhiên tự biết thân phận, so với trước đó càng thêm cung kính, từ thành Từ Châu lên núi Vân Long đi Vân Sơn Tự, cũng chỉ mất hơn nửa canh giờ, rất là gần, dễ đi.
Sau khi hơn trăm người xếp thành đội ngũ sơ sài, vây quanh Triệu Tiến đi lên núi. Nếu như không phải sắp chiến đấu hoặc lặn lội đường xa, Triệu Tiến đều đi ở đằng trước làm gương cho binh sĩ, mọi người đều đã tập thành thói quen cho nên thấy bình thường.
Đi đường lớn lên núi, hai vị bán hàng kia nói qua mấy tin đồn thú vị ven đường. Đừng thấy Triệu Tiến lớn lên trên đất này, còn thật chưa tới qua mấy lần, hai vị bán hàng còn nói không ít chuyện trong giới giang hồ thảo mãng cũng rất là thoải mái vui vẻ.
Bọn Triệu Tiến lên núi, không ít người còn đang dưới núi, xem cách ăn mặc là hộ dân xung quanh, cầm bao lớn bao nhỏ, còn có người dắt gia súc đẩy xe. Triệu Tiến nhìn thấy những người này, hai bên đều rất kinh ngạc. Người dẫn đường chạy sang đó nghe ngóng, hóa ra là dân chúng xung quanh đây. Lúc đại đội lưu dân sang đây, có không ít người gặp tai họa, cũng có không ít người muốn chạy trốn.
Trước đó cũng cảm thấy không có việc gì, việc đến trên đầu cổng thành lại đã đóng chặt không mở, trông cậy được duy nhất chính là Vân Sơn Tự. Nơi đây cửa Phật thanh tịnh, có lẽ đám lưu dân này nể mặt Phật Tổ sẽ không đụng tới.
Nhưng Vân Sơn Tự ôm từ bi cũng không từ bi như thế, từ rất sớm đã đóng chặt cửa lớn, tăng nhân trang niên tay cầm khí giới trấn giữ các nơi, không cho phép dân chúng vào bên trong. Những dân chúng này lúc này xuống núi chính là đi tìm chết, chỉ có thể cam chịu tụ tập ở xung quanh sân chùa.
Cũng may lưu dân bị đánh tan, tin tức truyền lên, dân chúng tị nạn phải trở về nhà, lại gặp mặt bọn Triệu Tiến lên núi.
Có lời nói như vầy bay vào trong tai Triệu Tiến.
- Thật đúng là Phật Tổ phù hộ. Đám lưu tặc chết đăm chết bầm đó không có kéo sang đây.
Sắc mặt của Triệu Tiến rất nghiêm trang, hắn dĩ nhiên sẽ không tin rằng Phật Tổ phù hộ gì. Vân Sơn Tự ở gần như vậy dễ dàng như vậy không chạm tới, ngược lại ra tay nhắm vào thành Từ Châu, càng nói rõ đám lưu dân này sớm có mưu chước, người tính mưu bày kế sau lưng chính là nhắm đến Từ Châu.
Không qua bao lâu, một đám người Triệu Tiến đã tới trước cổng Vân Sơn Tự, sắc trời đã sắp tối đen, từ xa nhìn không ra gia đinh Triệu Tự Doanh cầm trường mâu.
Trước sơn môn và ngoài tường viện xung quanh chùa, rất nhiều tăng nhân đang dọn dẹp nơi này, bọn dân chúng ở đấy một ngày một đêm, rác rưởi cũng để lại không ít, nhìn thấy Triệu Tiến kéo nhiều người như vậy tới, đều cho rằng dân chúng trong làng quay lại, cũng có người cho rằng gia đình nhà giàu có lên núi.
Lúc này vài tên sa di đã chạy tới đón tiếp, sau khi đi tới gần mới nhìn thấy trường mâu, lập tức dừng bước chân, có người thanh âm run rẩy nói.
- Sao thấy giống những người hôm đó giết vào sơn môn vậy?