Mấy tăng nhân này lập tức sắc mặt trắng bệch, đứng ở nơi đó đánh giá một đám người Triệu Tiến, lúc ấy hắn dẫn người đột nhập vào tuy rằng dùng túi chụp đầu, khí thế chỉnh tề lẫm liệt kia lại khiến cho người ta rất khó bắt chước, gặp qua mọi người đều phải khắc sâu dấu ấn.
Một sa di hô lên thất thanh, những người khác càng nhìn càng giống. Rốt cuộc có người chịu không nổi đứng tại chỗ vô cùng hoảng sợ quát to một tiếng, xoay người bỏ chạy, trong miệng còn hô lớn.
- Ác quỷ lại lên núi rồi.
Một tiếng hô này không khẩn cấp, một đám tăng nhân ngoài sân chùa trước là sửng sốt, lập tức vô cùng hoảng sợ, có người kêu to, đồ vật trong tay đều không cần nữa, quăng sạch hết, quay đầu chạy vào sơn môn bên này, còn có người ngay lập tức chạy trốn vào núi rừng xung quanh.
Cũng chỉ trong chớp mắt, bên ngoài sân chùa đã trống rỗng không nhìn thấy một bóng người chỉ để lại rác rưởi đầy đất chưa quét dọn xong. Sơn môn đóng thật chặt, ở bên ngoài còn có thể nghe được tiếng xôn xao sợ hãi bên trong tường viện, nghĩ cũng biết náo loạn không nhẹ.
Đám người Triệu Tiến cũng bị cảnh tượng này dọa sợ. Bọn họ trước tiên là ngạc nhiên tiếp theo đó không kìm nổi cười lớn ha hả.
Triệu Tiến cười nói.
- Thôi thì đợi ở đây, chờ người trong chùa ra vậy.
Vốn ngoài sơn môn Vân Sơn Tự luôn được quét dọn sạch sẽ, hiện tại rác rưởi khắp nơi, muốn tìm chỗ nghỉ ngơi cũng thật không dễ dàng. Hai tên bán hàng kia ra hiệu với nhau đi thu dọn, lại bị Triệu Tiến gọi lại.
Quả nhiên lời Triệu Tiến không sai. Không bao lâu sơn môn Vân Sơn Tự đóng chặt lại mở ra, một tăng nhân mặc áo cà sa ngay ngắn rảo bước đi nhanh ra. Đằng sau lại có mấy hòa thượng trẻ tuổi đi theo, nơm nớp lo sợ đứng ở ngoài cổng không dám tiến lên trước.
- Đây không phải phương trượng chủ trì cũng là giám tự.
Hai tên bán hàng kia nhãn lực cũng không kém.
Đợi đến khi nhìn thấy người trước mặt lại không ngờ là người quen cũ, chính là vị Chân Trí dẫn đường hôm đó kia. Lúc đó còn là thương nhân, hiện tại xuất gia lần nữa.
Vừa nhìn thấy Triệu Tiến, vị tăng nhân Chân Trí này mới thở ra nhẹ nhàng, chắp tay trước ngựa làm lễ, vừa muốn mở miệng, Triệu Tiến đã nói trước.
- Đêm nay những người này của chúng ta sẽ ở lại bên này. Dọn dẹp riêng một chỗ. Cơm chiều và mọi thứ khác đều do các ngươi cung ứng, nhưng không nên tới gần đấy, sáng mai chúng ta phải rời đi.
Nghe thấy điều này, nét lo lắng không yên trên mặt hòa thượng Chân Trí cũng tan thành mây khói, liền vội vàng gật đầu nói.
- Xin Triệu thí chủ yên lòng, bản tự sẽ xử trí chuyện này thỏa đáng. Xin đợi chốc lát.
Nói xong hòa thượng Chân Trí xoay người bước nhanh rời khỏi, đứng ở sơn môn bên kia hô gọi mấy tiếng. Vân Sơn Tự dường như chiêu đãi người khác rất có chiêu trò phép tắc. Người vừa rồi chạy đi ra tán loạn cách đây rất ngắn, nhưng đã có người nâng mấy kỷ trà bàn ghế đi ra ngoài, đằng sau không ngờ còn có người xách theo thùng đựng trà. Ít nhất nước trà đãi khách đã đầy đủ, mấy kỷ trà đều sửa soạn sẵn cho Triệu Tiến, thùng đựng trà và chén gỗ thì cho gia đinh ở đằng sau.
Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của Triệu Tiến, hai người dẫn đường cười giải thích.
- Tiến gia, người giàu có trong thành lúc nhàn rỗi đều đến bên này tránh nóng. Người chiêu đãi sơn môn này của họ đúng là có chiêu số. Những nước trà này thật không tính là cái gì.
Một số vốn liếng có được trong quan đạo chùa miếu là chiêu đãi hương khách (khách lên chùa thắp hương) giàu có, những hương khách này ở lì trong thành. Thường thường sẽ đến chùa miếu quan đạo nơi sơn dã ngoài thành ăn không ngồi rồi, ăn ngon uống ngon, lúc gần đi chiếu theo quy củ ngầm đặt ra trước đó bố thí một mớ tiền thật hậu hĩnh.
Bên này Vân Sơn Tự tuy rằng tiền vào như nước, nhưng cuộc buôn bán làm ăn này cũng không có bỏ phí, thân sĩ quan viên thường xuyên mang theo gia quyến đến bên này, chỗ quen biết khắp nơi cũng phải tiếp tục giữ vững như vậy.
Trong lúc nói chuyện, sơn môn đóng chặt cũng mở rộng, hơn mười tăng nhân đi tới bên này, nét hoảng sợ trên mặt tuy rằng vẫn còn, nhưng cùng với nét tươi cười ân cần. Đây cũng thật là chỗ làm ăn buôn bán, trong lòng Triệu Tiến lên tiếng cảm thán, lập tức dặn dò bọn gia đinh nghe theo sắp đặt.
Gần hai trăm người chiêu đãi Triệu Tự Doanh này, thật sự thoải mái với Vân Sơn Tự, chỗ bố trí cho bọn họ ở phía tây sơn môn. Nơi đó có một căn trạch viện, phòng ốc rộng rãi, sạch sẽ ngăn nắp, hẳn chính là nơi chiêu đãi hương khách giàu có.
Người vừa dọn chỗ lui ra, lại có tăng nhân đưa cơm chiều và các loại đồ dùng tới, chiêu đãi từ trên xuống dưới Triệu Tự Doanh rất thỏa đáng. Đây thật khiến cho mấy đội trưởng rất cảm thán, nói rằng trong doanh của mình ở Hà Gia Trang đều không có quá thoải mái như vậy.
Những tăng nhân trong Vân Sơn Tự này sợ hãi thì sợ hãi, lại không biết rõ gốc gác của bọn Triệu Tiến. Hòa thượng Chân Trí kia tất nhiên hiểu rõ, vẫn luôn là chạy trước chạy sau hầu hạ. Nhưng Triệu Tiến chỉ bảo y làm việc của mình thu xếp người ở ngoài sơn môn đón Như Huệ là được.
Trời tối đen, bên này chưa qua bữa cơm tối được bao lâu, hòa thượng Chân Trí đã dẫn Như Huệ tiến vào. Như Huệ mặc một bộ y phục như thợ săn, mặc dù gió bụi mệt mỏi, nhìn lại có khí chất giàu có thoải mái của con nhà thế gia.
Như Huệ vừa vào cửa, cười ôm quyền nói với Triệu Tiến.
- Chúc mừng đông chủ đại thắng, sau khi đánh xong một cuộc chiến này, Từ Châu không còn người thứ hai nữa.
Lời cùng một ý nghĩ vừa ra khỏi miệng Như Huệ đã khiến cho người vô cùng thoải mái, trên mặt Triệu Tiến cũng hiện lên nét cười, đồng thời hắn cũng để tâm hòa thượng Chân Trí đằng sau Như Huệ cả mặt cảm thán và thổn thức.
Hòa thượng Chân Trí thu lại tâm tình, khom người nói.
- Nếu như Triệu thí chủ và Tào tiên sinh không còn việc gì nữa bần tăng đây xin lui xuống.
Nghe xưng hô 'Tào tiên sinh' này Như Huệ cười có chút vui vẻ, lại không còn nói cái gì, y bây giờ tuy rằng bình tĩnh ung dung, chiếu theo quy củ lại không hàm hồ, có việc hay không có việc gì phải do đông chủ Triệu Tiến phán định, y không có tư cách.
- Sư phụ Chân Trí không cần đi, điều tiếp theo phải nói cũng can hệ tới Vân Sơn Tự.
Lời phán định của Triệu Tiến khiến mỗi người đều rất bất ngờ.
Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính.
- Sáng ngày mai Vân Sơn Tự phải lấy ra toàn bộ người đi cứu tế nạn dân bên Hoàng Hà, nấu cháo, dọn chỗ ở cho nạn dân, thu nhận bọn họ đến trong Vân Sơn Tự và các nơi hạ viện.
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt Chân Trí thật kinh ngạc sửng sốt. Như Huệ cũng sửng sốt nhưng lập tức kịp tỉnh táo, trên mặt thu lại nét cười, trầm giọng hỏi.
- Đông chủ muốn giữ những người này lại sao?
Triệu Tiến gật đầu, sắc mặt không quá khó coi nói.
- Từ gia Cảnh Sơn đã đi trước một bước, bọn họ thật đúng là kiếm được chỗ tốt.
Lần này Như Huệ ngây ngẩn cả người, lập tức lắc đầu cười nói.
- Đào than nấu sắt phải dùng rất nhiều người. Nhiều lưu dân như thế xuất hiện chẳng khác gì đưa đồ tới trước cửa. E rằng lúc những lưu dân vượt sông, bọn họ cũng đã có ý định này rồi.