Thái độ, vẻ mặt của Triệu Tiến đều cực kỳ thành khẩn, hắn hạ giọng nói.
- Thái lão, cho dù thành không phá, Chu Tham tướng trở về giết sạch lưu tán dưới thành. Tới khi đó nơi gặp họa vẫn là thôn làng, năm nay vốn đại hạn, nếu lại bị lưu tặc gây họa, e rằng sẽ tổn thương nguyên khí.
Hắn vừa nhắc tới “Chu Tham tướng”, Thái cử nhân giật mình cao giọng nói.
- Đúng, có triều đình...
Nói được một nửa, ánh mắt trong phòng đều đổ dồn tới, Thái cử nhân vội vàng hạ thấp giọng nói.
- Triều đình chắc chắn sẽ phái đại quân tới.
Triệu Tiến nói với vẻ lạnh lùng.
- Chu Tham tướng tổng cộng có hơn bốn trăm kỵ binh, đây là mau đi mau về. Mấy vạn lưu tặc dưới thành, bốn trăm kỵ binh này dùng vào vệc gì chứ, nếu triệu tập đại binh... Thái lão, đại binh đi qua đất này và lưu tặc có gì khác nhau chứ?
Thái lão sửng sốt, trên mặt hiện ra vẻ bất đắc dĩ, cười gượng gật dầu, tới lúc này ông ta đã trấn tĩnh hơn nhiều, buồn bực nói.
- Triệu công tử suy tính xa hơn lão già cổ hủ này. Quả thực không thể ngồi nhìn kéo dài, cho dù là để lưu tặc có thành tựu, hay là đợi đai quân triều đình tới, đối với Từ Châu đều là hại lớn. Chu Tham tướng có việc phải làm, nước xa cũng không cứu được lửa gần. Triệu công tử, cậu nói xem làm sao bây giờ?
Không đợi Triệu Tiến nói, Thái cử nhân tiếp tục.
- Đoàn luyện hương dũng các nơi của chúng ta nhiều nhất cũng chỉ có ba ngàn, như muối bỏ biển, làm sao chống đỡ được hơn mười vạn lưu tặc dưới thành?
- Hơn mười vạn chẳng qua là nghe đồn bậy, mấy vạn thì có. Tuy nhiên trên đường đói khát không chịu nổi, yếu ớt mệt mỏi, còn là tay không nữa. Những đoàn luyện của chúng ta đều là thanh niên trai tráng, ăn uống no đủ, lại có khí giới, lấy một chọi mười không ngoa tẹo nào. Hơn nữa họ tấn công Từ Châu, nhất định không ngờ chúng ta sẽ đi cứu viện, đến lúc đó đánh úp, chúng ta là hổ ùa vào đàn dê, đại thắng là có thể.
Thái cử nhân chìm trong suy tư, một lúc sau mới mở miệng nói.
- Đánh tan lưu tặc, lưu tặc tản ra bốn phía chẳng phải là gây họa cho thôn làng sao.
Triệu Tiến nói.
- Khi đó sẽ có đợt dân đói nhỏ, không đáng nhắc tới, huống chi thành trì được cứu, trong thành cũng phải giúp đỡ, có thể dễ dàng chế phục.
Cử nhân Thái Chính Thu cau mày hỏi lại.
- Nếu có thương vong, bạc chu cấp chôn cất phải làm sao bây giờ?
Lời vừa nói ra, mọi người trên bàn tiệc đều nhíu mày nghĩ đám người này thật vô liêm sỉ, đoàn luyện hương dũng nhà mình, lại còn không muốn bỏ bạc ra.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng sớm có phương án, cười đáp.
- Chúng ta bỏ sức cứu trợ, trong thành đương nhiên cũng phải biểu thị chút lòng thành. Phần bạc này Thái lão không cần phải lo.
- Nếu trong thành không cho?
- Chúng ta nhiều người như vậy, chúng dám sao?
Triệu Tiến nói trắng trợn Thái cử nhân gật đầu, lại không kìm nổi rùng mình, nhìn chằm chằm Triệu Tiến mãi không nói nên lời.
Tiệc rượu tiếp đãi này cũng coi như giải tán trong vui mừng. Triệu Tiến tiếp đón huynh đệ trong phòng mình, trước khi đi, Như Huệ tò mò khẽ hỏi.
- Chủ nhân, thuộc hạ nghe nói ngài không nhờ thầy riêng về nhà dạy học, trong nhà cũng không được dạy dỗ, nhiều thành ngữ điển cố như vậy rốt cuộc sao mà biết?
Đối với vấn đề này, Triệu Tiến cũng sớm định ra đáp án từ trước.
- Lén học trộm, Vương Triệu Tĩnh cũng dạy ta không ít.
Sau khi ngồi xuống trong phòng, Cát Hương liền lên tiếng hỏi.
- Đại ca, các nơi có phải sẽ đi cứu cùng chúng ta không?
Triệu Tiến nói.
- Phải xem Thái cử nhân đó thế nào đã, hôm nay chúng ta đã bày rõ mối lợi hại ra, người tinh nhanh như ông ta chắc chắn biết lấy cái nào bỏ cái nào.
Không đợi mọi người tiếp tục nói, Triệu Tiến nói.
- Nhưng cho dù bọn họ có đi cùng hay không, chúng ta nhất định phải đi.
Tất cả mọi người đều chấn động, ai nấy đều gật đầu, chỉ có Lưu Dũng mở miệng nói.
- Đại ca, tiểu đệ biết người nhà phụ mẫu của mọi người đều ở trong thành, tâm trạng cứu viện là cấp thiết, nhưng mấy vạn người ngoài thành, chúng ta lại chỉ có mấy trăm, nếu đi...
Mọi người nhìn nhau, đều không nói gì, Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Phụ mẫu của chúng ta đúng là ở trong thành, nhưng ngươi từng nghĩ chưa. Phụ mẫu của gia đinh tôi tớ của chúng ta ở đâu?
Lưu Dũng sửng sốt, lập tức giật mình.
Triệu Tiến nghiêm túc nói.
- Hầu hết đều ở trong thành, đội lão binh toàn bộ xuất thân trong thành. Nếu ngồi nhìn trong thành gặp kiếp nạn mà không ra tay cứu giúp, sau này phải làm sao, ai còn thực lòng thực dạ theo chúng ta.
Nghe nói vậy, thần sắc của mọi người đều kiên định hơn, Triệu Tiến nói tiếp.
- Tiểu Dũng ra chợ lừa ngựa, cùng Vương Tự Dương chuẩn bị ngựa và xe, Băng Phong tìm những người xuất thân Vệ sở biết cưỡi ngựa, giờ đi tới Từ Châu vệ xin cứu viện, phía đó đưa ra được bao nhiêu người thì đưa bấy nhiêu, ít nhiều cũng là sức mạnh. Thạch Đầu đệ đi kiểm tra binh khí giáp trụ. Cát Hương đệ đi thông báo với đội trưởng các đội tới đây. Đại Thăng đợi lát nói xong thì sắp xếp, đệ và Tào tiên sinh đi chọn một trăm đoàn luyện, không cần người của Triệu Tự doanh, không cần quá mạnh, nhưng lúc mấu chốt phải nghe Tào tiên sinh sai khiến. Những người này bảo vệ Triệu Gia Trang, canh phòng tửu phường. Nếu có chuyện gì, bí pháp làm rượu này không được để người khác biết.
Như Huệ sửng sốt, lập tức gật đầu, mọi người vội vàng đi ra, không lâu sau, các đội trưởng của Triệu Tử doanh đã tới, xếp hàng trước cửa đợi lệnh, Triệu Tiến bước ra ngoài, lướt nhìn một vòng sau đó mở miệng nói.
- Sáng sớm mai xuất phát, cứu viện thành Từ Châu, các huynh đệ về thông báo đến từng người, tối nay nghỉ ngơi sớm, ngày mai ai chậm chế sẽ thi hành theo quân pháp.
Phía dưới khá yên tĩnh, lập tức đồng thanh đáp “tuân mệnh”.
Đêm đã khuya, đoàn luyện hương dũng các nơi rất nhiều đều đem theo hành lý đơn giản, ngủ ngay bên ngoài, dù sao thời tiết khô ráo ấm áp, dậy sớm cũng không khó chịu gì,. Nhưng trong Hà Gia Trang lại không có chút nào đêm khuya thanh vắng, đám Thái cử nhân đang thảo luận kịch liệt, tất cả ai biết nấu cơm đều được tập hợp lại chuẩn bị lương thực cho ngày mai. Bên phía chợ bò ngựa đang kiểm kê ngựa và xe, từng bộ khôi giáp bắt đầu được phân phát.
Đám tai to mặt lớn chín nơi liên bảo bị gọi đến chỗ Triệu Tiến. Triệu Tiến nói ra quyết định của mình, bọn Điền Anh người nào người nấy đều có chút khó xử. Triệu Tiến đập mở rương sớm đã chuẩn bị sẵn trong phòng. Đám người Điền Anh lập tức bị ánh sáng của bạc vàng khiếp sợ.
Triệu Tiến
- Người nào đi cấp cho bốn lượng bạc. Các ngươi lãnh về nhất trí phân chia xuống. Bếu như có người bị thương chết trận, chu cấp cứu chữa chôn cất do Triệu Tự Doanh gánh vác.
Tất cả nhìn bạc nuốt nước miếng, đều đang cân nhắc lợi hại. Những nén bạc này lãnh về tự mình phân chia, vậy nói rõ còn có thể cắt xén, tuy nhiên đại sự can hệ đến sống chết, nhiều lưu dân dưới thành như vậy, đi chẳng phải là chịu chết. Làm sao bây giờ?
Lời tiếp đó của Triệu Tiến khiến bọn họ không còn suy nghĩ nhiều đường lui.
- Lúc phát đến cho từng người, bọn họ phải nhìn thấy được hai lượng bạc trao tận tay. Bằng không, các ngươi phải ói ra gấp đôi. Còn nữa ngày mai không thể không đi. Không đi chỉ có một con đường chết.
Nói đi có bạc cầm lấy, nói không đi chỉ có một con đường chết, ai đều biết nên chọn thế nào. Nhưng Triệu Tiến biểu lộ khó tránh khỏi quá thẳng thắn, khiến cho tất cả đều rất khó nhận lãnh. Dưới thành nhiều lưu tặc như thế, mấy ngàn người chúng ta sang đấy không phải chịu chết sao? Dựa vào cái gì bảo mọi người kéo theo sang đấy.
Từng người một các nơi liên bảo đều nghĩ như vậy, nhưng nhìn sang nhau, chần chừ do dự hai lần ba lượt, ai cũng không nói ra hai chữ không đồng ý, ai cũng không có lá gan này. So với các nơi của bọn Thái cử nhân, bọn họ càng thêm rõ ràng với thực lực của Triệu Tự Doanh, biết uy hiếp này không phải nói suông.
Sắc mặt tất cả đều có chút đen, nhưng đến cuối cùng vẫn là khúm núm nghe lệnh, trở về đều tự chỉnh đốn đội ngũ. Người chín nơi liên bảo đều đang kêu khổ, lúc này ngay cả giả cũng không thể nào, bên mình có thể ra được bao nhiêu người, phía Triệu Tự Doanh đều hai năm rõ mười.
Đám người này vừa đi, Triệu Tiến bảo gia đinh mang một người tới, vẻ mặt người nọ mệt mỏi, ở trước mặt Triệu Tiến có chút nao núng.
Sau khi trong phòng còn có hai người bọn họ, Triệu Tiến nghiêm nghị nói.
- Trịnh Toàn còn nói với ngươi cái gì? Ngươi nói lại từng lời cẩn thận. Mấy ngày nay nhìn thấy được cái gì, cũng phải nói từng chút một, không được bỏ qua một chút nào.
Người nọ liền vội vàng gật đầu.
Người này là Trịnh Toàn phái đến báo tin cánh báo, người này nói mình từng được Trịnh Toàn cứu tính mạng, sau đó được bố trí ở gần bên bày quầy bán hàng. Trịnh Toàn ngầm cho y tiền bạc chi dùng, thường xuyên bảo y làm một chút việc vặt cơ mật. Người báo tin này mang đến tín vật của Trịnh Toàn, cũng không nhìn ra sơ hở gì, cho nên Triệu Tiến tin tưởng mấy lời của y.
Mặc dù tin tức Trịnh Toàn truyền đến không có rõ ràng, nhưng ý tứ trong đó lại không nói cũng hiểu. Chính bởi vì những lời này, Triệu Tiến mới phỏng chừng cục diện xấu nhất của thành Từ Châu.
Sau khi xác thật không còn tin tức gì nữa, Triệu Tiến tuần tra thôn trang một lượt, sắp xếp cắt đặt lượt trông coi buổi tối, đi về nghỉ ngơi rất sớm.