Từ khi tập võ tới nay, thân thể Triệu Tiến vô cùng tốt, rất nhanh đã đi vào giấc ngủ, nhưng lúc này lại ngủ không được. Trong lòng vướng bận an nguy phụ mẫu bên trong thành, lăn qua lộn lại cũng vẫn đang nghĩ ngợi. Triệu Tiến hận không thể lúc này dẫn đội ngũ lên đường, nhưng hắn cũng biết không thể nào. Ngoại trừ Triệu Tự Doanh, đội ngũ khác không biết cách hành quân ban đêm. Huống hồ chi trước uy hiếp trong đêm tối chắc chắn sẽ có đa số người cố ý tụt lại phía sau và chạy trốn. Chỉ có một mình Triệu Tự Doanh, không tránh khỏi thế cô lực mỏng.
Thành Từ Châu ngàn vạn lần không được có việc gì, trước khi mình đến kịp, nhất định phải chống đỡ được, trong lòng Triệu Tiến không ngừng nhắc đi nhắc lại, cứ như vậy nửa tỉnh nửa ngủ đến rạng sáng.
Giấy cửa sổ càng lúc càng sáng rõ, Triệu Tiến xoay người rời giường, thu dọn sơ sài một lượt rời khỏi cửa phòng. Lưu Dũng đã ở phòng khách bên ngoài chờ, nhìn thấy hắn đi ra, Lưu Dũng cầm lấy khôi giáp bên cạnh nói.
- Đại ca, đệ giúp huynh mặc giáp.
Triệu Tiến chỉ bào.
- Phải hành quân rất lâu, trước khi gặp kẻ thù mới mặc giáp. Như vậy mới giảm bớt được sức lực.
Lưu Dũng sững cả người, vội vàng nói.
- Vậy đệ đi thông báo cho các đội biết.
Lưu Dũng vội vàng xoay người đi ra ngoài thông báo. Triệu Tiến đi ra sân. Trong đại viện Hà gia tình cảnh rất là bận rộn. Phụ thân Cát Hương đêm qua dẫn người bận rộn suốt đêm, ngoại trừ sắp sẵn lương khô đi đường, còn phải chuẩn bị bữa sáng sớm nay. Còn nữa lương khô và cơm sáng này phải bao gồm cả người của hương dũng đoàn luyện các nơi. Công việc tăng lên gấp mấy lần.
Cũng còn may Chu Học Trí đã sớm có chuẩn bị đối với chuyện này. Sau khi thỉnh ý chỉ của Triệu Tiến, trưng dụng người làm công trong dân chúng chạy tới tị nạn, bảo bọn họ kéo sang hỗ trợ.
Binh lính các đội Triệu Tự Doanh đang ăn điểm tâm, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh ăn uống cũng thật tốt, nuốt chửng từng miếng lớn. Bọn họ đã quen thuộc, biết đi thành Từ Châu phải đi rất lâu, không ăn nhiều một chút trên đường sẽ không đủ sức. Trên mặt bọn gia đinh không nhìn ra được bộ dáng sợ hãi, chỉ có chút kích động. Bọn họ đã nhìn qua máu tươi ngửi được máu tanh, trải qua không ít cuộc chiến. Hơn nữa bọn họ biết hôm nay đi Từ Châu là cứu người nhà của mình.
Cát Hương sang đây nói.
- Đại ca, hơn một nữa hương dũng đoàn luyện các nơi đang ở trên bãi đất trống phía đông, ăn điểm tâm xong đã di chuyển sang đây. Hẳn là bọn họ không biết sự tình đi cứu người, cũng đang kỳ quái hỏi là tại sao phải ăn cơm sớm như vậy.
Triệu Tiến nhướn mày, không đợi nói hết, lại nhìn thấy Thái cử nhân và chín nơi liên bảo bên kia cùng nhau đi về hướng bên này. Người nào người nấy đều có dáng vẻ không ngủ ngon được, sắc mặt rất kém, vành mắt thâm quầng. Tới trước mặt Thái cử nhân chắp tay chào hỏi, những người khác đồng loạt cúi xuống hành lễ thật dài, cực kỳ cung kính.
Thái cử nhân mở miệng nói, giọng nói có chút khàn đặc.
- Triệu công tử, lão già cổ lậu này và các hương thân bàn bạc qua. Hộ vệ cứu trợ thôn làng, bọn tôi việc nghĩa không thể chối từ. Đoàn luyện hương dũng các nơi, đều nghe theo lời công tử sắp xếp.
Triệu Tiến gật đầu, sắc mặt của vị cử nhân này có chút khó xử, liền nói.
- Chỉ có một chuyện này bên ta lo lắng nhắc nhở sớm. Ban đêm khó tránh khỏi sẽ chạy tứ tung, thậm chí có thể bất ngờ làm phản. Cái này...
Điền Anh ở bên cạnh nghe nói đến đây vội vã mỉm cười nói.
- Chúng tiểu nhân cũng nghĩ như thế, sợ chậm trễ đại sự của Tiến gia ngài.
- Các ngươi là đợi Triệu mỗ đi nói những lời này sao?
Triệu Tiến không khách khí chỉ rõ. Mặc dù nói dân tráng hương dũng do những nhân vật tai to mặt lớn này quản hạt, nhưng đi cứu viện Từ Châu, vừa nghe thấy đi tìm cái chết, rất dễ gây tức giận, chắc sẽ có người làm ầm ĩ đòi chém đầu người ra lệnh, dân chúng Từ Châu dũng mãnh chứ không phải trò đùa.
Hắn vừa chỉ ra, từ Thái cử nhân đến đầu mục thôn Tiểu Thạch Đầu đếu tỏ sắc mặt xấu hổ. Cát Hương vô cùng tức giận, cất bước tiến lên trước, Triệu Tiến giơ cánh tay ra ngăn lại, nói.
- Đi tập trung người của các ngươi tới bãi đất trống phía đông, sau đó đi cùng ta, đừng chậm trễ thời gian. Mau!
Giọng điệu của Triệu Tiến hoàn toàn là đang hạ lệnh, bên kia cũng không dám không hài lòng, mặt mũi xám xịt vội vã đi.
Cát Hương gấp gáp nói.
- Đjai ca, đám dối trên lừa dưới này bảo chúng ta đi đắc tội với người khác. Lúc tuyên bố sẽ gây náo loạn, chúng ta chắc phải gặp phiền phức.
Triệu Tiến sa sầm nét mặt nói.
- Có lợi có hại, tuy nhiên hiện giờ không quản được nhiều như thế. Triệu Tự doanh ăn cơm xong cũng tới phía đông xếp thành đội ngũ chỉnh tề, ngay bên dưới vọng lầu. Mau đi đi.
Cát Hương còn muốn tranh cãi vài câu, nhìn thấy ánh mắt của Triệu Tiến liền rảo bước rời đi sắp xếp.
Khu phía đông rộng lớn, đêm qua không ít đoàn luyện hương dũng cắm trại ở đó, giờ triệu tập rất dễ, không lâu sau đã đông đủ hết. Dù bọn họ kinh ngạc vì buổi sáng phải ăn cơm sớm, nhưng vị giác của thanh niên hiếu động mau lẹ, giờ cũng tương đối hoạt bát rồi.
Người đứng rải rác khắp nơi, cộng lại chưa đến hai ngàn, con số này nói ra thì không nhiều, nhưng thật sự nhìn thấy thì cũng đông đen đông đặc một vùng. Bãi đất trống phía đông đã có phần ồn ào, các đoàn luyện hương dũng đều thì thầm tranh luận, thôn trang bên cạnh còn quát tháo dò hỏi. Nhìn thấy cảnh này, đám Triệu Tiến đều nhíu mày lại. Triệu Tự Doanh kỷ luật nghiêm minh, nhìn thấy đội ngũ buông lỏng như thế này, quả thực không quen.
Các đội của Triệu Tự doanh cũng đi ra, xếp thành hàng ở lỗ hổng phía đông gần đại viện của Hà gia, bọn họ yên lặng đứng trang nghiêm, chỉnh tề không tiếng động. Đoàn luyện hương dũng ban đầu nhìn thấy mới mẻ, cứ tấm tắc kêu lạ, đến khi bên đó xếp thành đội ngũ đứng nghiêm trang, bất giác đều cảm thấy áp lực, thanh âm nói chuyện trên bãi đất trống cũng ít hơn rất nhiều.
Tới gần vọng lầu, Triệu Tiến căn dặn.
- Vẫn theo phép tắc cũ, ta nói một câu, các huynh đệ lớn tiếng lặp lại một câu.
Trần Thăng gật đầu.
Triệu Tiến bước lên vọng lầu, bên đó lại có người đánh những cỗ xe chạy tới, mọi người xếp thành hàng chữ nhất dưới vọng lầu, các nhân vật tai to mặt lớn như Thái cử nhân đều đi tới xe, đứng trên xe.
Bãi đất trống lại một phen xôn xao, nhìn lão gia nhà mình và lão gia nhà khác đều đứng trên xe, mọi người càng tò mò, thầm nghĩ đây rốt cuộc là chuyện gì.
Triệu Tiến tràn đầy khí thế đứng trên vọng lầu nói.
- Chư vị, ta là Triệu Tiến.
Triệu Tử doanh xếp hàng bên dưới đồng thanh hô lên, điệu bộ này đã luyện tập nhiều lần trong chiến đấu, đã vô cùng thuần thục.
Vài trăm người đồng thanh hét lớn, rất nhiều thân sĩ thổ hào trên xe đều sợ hãi suýt nữa té xuống, đám đoàn luyện hương dũng lập tức yên tĩnh lại.
- Căn cứ vào tin tức truyền đến từ các nơi, lưu tặc qua sông muốn bao vây tấn công thành Từ Châu
Nghe nói như vậy, đoàn luyện hương dũng các nơi đều thở phào, xem ra không tổn hại đến nhà mình, có thể về sớm rồi.
- Thành Từ Châu nguy cấp, ta muốn dẫn Triệu Tự doanh và các vị đi cứu viện Từ Châu.
Câu này nói ra, mọi người lập tức lặng ngắt như tờ, không ít người tỏ vẻ không thể tin nổi. Ngay sau đó giống như bùng nổ, khung cảnh trở nên ồn ào huyên náo, mọi người đều hỏi lẫn nhau xem điều nghe thấy ban nãy có thật hay không.
- Khi lưu tặc qua sông, cửa thành các nơi đều đóng, không cho chúng ta vào, hiện tại lưu tặc bao vây tấn công họ, chúng ta việc gì phải quản.
Có người hét to, lập tức càng ồn ào hơn nữa.
- Bên đó có tận mấy vạn, chúng ta có một chút người thế này, sống không thích đi tìm đường chết sao?
- Triệu Tự doanh các ngươi đi, Khúc Lý Phố chúng ta không đi, ai muốn đi thì đi.
- Chúng ta đi.
Nếu không phải các đội của Triệu Tự doanh đều đứng trang nghiêm thì hương dũng đoàn luyện bên dưới e rằng đều sắp động thủ rồi, hiện giờ vẫn còn kiềm chế, chỉ tức giận mắng mỏ không ngừng.
- Cứu thành Từ Châu chính là cứu chúng ta…
- Nếu thành Từ Châu bị phá, thực lực của lưu tặc tăng mạnh, chắc chắn sẽ gây họa cho thôn làng, đến lúc đó vợ con của các vị đều gặp tai ương theo, hoặc chết, hoặc biến thành lưu tặc.
- Không mở được thành Từ Châu, bọn chúng sẽ cướp bóc thôn làng xung quanh. Chỗ ở và người nhà của các vị chẳng lẽ tránh được kiếp nạn.
Triệu Tiến nói một câu, phía dưới cùng đồng thanh lặp lại một câu, ồn ào và cãi vã ầm ĩ không dừng, nói được mấy câu, bên dưới lại yên tĩnh trở lại, bởi vì Triệu Tiến nói rất có lý lẽ. Sau khi chỉ rõ tất cả, mọi người mới hiểu ra được, bao vây tấn công Từ Châu không có nghĩa là mình không nguy hiểm, mà là đại họa sắp giáng xuống rồi.
- Hiện giờ cách duy nhất chính là thừa dịp còn chưa lan đến các nơi khác, đánh bại lưu tặc ở thành Từ Châu.
- Chúng ta ăn uống no đủ, binh hùng tướng mạnh, trong tay lại có khí giới, lưu tặc đói khát yếu ớt, lại tay không.
- Từ Châu chúng ta là nơi sinh ra anh hùng hào kiệt, đây là đánh vì cha mẹ trong nhà, vì vợ con, vì bà con. Lẽ nào các ngươi còn không dám?
- Khi giết lưu tặc, Triệu Tự Doanh sẽ xông lên trước nhất, đi theo chúng ta, kẻ nào nhát gan thì giờ hãy cút về nhà, có gan thì theo chúng ta xông tới thành Từ Châu, các ngươi đi không.
- Có đi hay không
Mọi người hét to, khung cảnh lại yên tĩnh, mọi người đều nhìn nhau, thần thái khác lạ.