- Thạch Đầu, đứng lên đánh.
Lưu Dũng cầm lấy cán búa đang nhỏ máu hô, trong hoàn cảnh hỗn chiến như thế này y đã lấy đoản phủ thuận tay của mình ra.
Thạch Mãn Cường đè chặt đối phương, dùng đầu mình đập mạnh hai cái. Y đội mũ sắt lại đập mạnh nên hai má người kia lập tức lõm vào một khối, không còn động đậy.
Đứng lên rút ra cây đao bên thắt lưng, Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng tựa lưng vào nhau, lại nghe được tiếng rống giận của Triệu Tiến, hai người bọn họ lập tức nhanh chóng tiến lên trước, cũng rống lớn theo:
- Giết.
Mấy hàng gia đinh đứng đầu của Triệu tự doanh đều mặc khôi giáp, lúc cận chiến cũng có dùng trường thương ra sức đâm giết còn có cán búa đầu chùy nện xuống thật mạnh mới có thể gây sát thương, đao bổ chém chỉ cần không trúng nơi yếu hại liền không có gì phải lo lắng. Trận hình phía sau không mặc giáp còn không hỗn loạn, khoảng cách với kẻ địch không hề bị nới rộng, trường mâu trong tay vừa hay có thể vung ra.
Sau một lúc hỗn loạn ngắn ngủi, những binh sĩ ‘lưu dân’ xông tới đều bị giết chết, nhưng đội hình của Triệu Tự Doanh không còn chiến đấu theo đội ngũ mỗi người đều cầm trường thương trong tay quát lớn đánh nhau với lũ ‘lưu dân’, phương đội càng ngày càng tản ra.
Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng hộ vệ bên cạnh Triệu Tiến. Trường mâu trong tay hắn như mãng xà uốn lượn, mỗi một lần đâm ra đều phải lấy mạng người. Kẻ địch trước mặt Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng cũng không cơ hội gì, hai người bọn họ mặc dù dùng binh khí ngắn nhưng vì có mặc áo giáp nên có thể kéo gần lại chém giết với địch nhân.
Triệu Tiến hô to.
- Huynh không sao, bảo vệ huyết kỳ không ngã.
Hai đội trộn lẫncũng đang hỗn chiến, những gia đinh và đoàn luyện không có giáp trụ chạy ra khỏi đội hình có người đã chết bị thương, cũng có kẻ chạy tán loạn, nhưng cục diện vẫn còn ổn định được. Bởi vì Trần Thăng hai tay cầm đao đã chém giết từng tên kẻ địch trước mặt. Thân thể y to mập, động tác uy mãnh mau lẹ, trước mặt không có kẻ nào chịu nổi một hiệp. Có ‘lưu dân’ bị y chém thành hai nửa, uy thế cỡ đó còn ai dám xuất hiện trước mặt. Số gia đinh Triệu tự doanh tụ lại ở chung quanh Trần Thăng càng ngày càng nhiều.
Lúc cái thang vừa đâm tới, Cát Hương liền lăn lộn tránh đi. Thấy phía trước thì hỗn loạn, bên cạnh thì lộn xộn, y vừa chạy được hai bước, lại nhìn thấy huyết kì phía trước, còn có tiếng hét to đánh giết của Triệu Tiến, Cát Hương không hề chần chừ, cũng rút ngay trường đao trên lưng ra quay đầu lại chiến đấu, bên cạnh y cũng có người tụ tập lại.
Trận tấn công mãnh liệt nhất đã bị bản đội của Triệu tự doanh và hai đội trộn lẫn ngăn trở, những binh sĩ ‘lưu dân’ xông lên đầu tiên đều bị ba đội này vây lấy chém giết.tTuy vẫn còn kẻ lọt ra phía sau, tới trước mặt của hươnga dũng đoàn luyện nhưng khí thế chẳng mãnh liệt, cũng không phải là cái đám dũng mãnh nhất kia.
Đoàn luyện hương dũng các nơi tụ tập đến ngày thường thì vũ đao lộng thương, hoành hành ở thôn làng, hoặc là làm mua bán không vốn liếng trên giang hồ, bọn họ cũng không xa lạ gì với mau tanh và chém giết. Người dám tới nơi này tất nhiên cũng có vài phần tự phụ và tự tin về dũng khí sức lực của mình, trang bị của họ cũng không quá kém.
Mặc dù như vậy, nhìn thấy lũ lưu dân làm náo loạn ba đội Triệu Tự Doanh nhìn như vô địch kia vẫn làm cho bọn họ thất kinh nhưng vẫn theo ở phía sau. Bên dưới thành nhìn như rộng lớn thật ra cũng không có cách nào chạy loạn, chỉ có thể nghênh chiến.
Nhưng vừa đón đánh, bọn họ liền nhận ra mình cũng không thiệt thòi, thậm chí còn có ưu thế. Những người đã lui về phía sau chạy trốn khi nhìn thấy cờ xí của Triệu Tự dDoanh tung bay, nhìn thấy người của Triệu Tự Doanh cũng không hề lui về phía sau liền dần dần tụ tập trở lại.
Các cung thủ khi nãy chạy trốn tới bên trong đội ngũ đoàn luyện cũng bắt đầu giương cung lắp tên. Bất quá đa số người của bọn họ cũng đã bắn hết tên, hoặc là vứt bỏ tên đi trong lúc chạy trốn nên bọn họ đành nhặt binh khí trên mặt đất, bắt đầu gia nhập chiến đấu.
Thế cục đã bắt đầu từ sắp bại vong bắt đầu biến thành giằng co lẫn nhau.
Trận ác chiến dưới thành chưa chắc ai cũng có thể nhận ra biến hóa rất nhỏ trong cục diện ấy, những người xem cuộc chiến trên đầu tường thành thấy cảnh tượng ấy lại càng bi quan. Bọn họ chỉ thấy trận hình chỉnh tề bị đám ‘lưu dân’ kia phản công liền lập tức rối loạn, một đám dân chạy nạn đã vây quanh viện quân rồi.
- Chúng ta mau đi ra cứu bọn họ, bọn họ sắp chống đỡ không nổi nữa.
Vương Triệu Tĩnh trên đầu tường thành hô to. Sắc mặt mọi người ai cũng khó coi, lại không có người nào phụ họa. Bên kia Trần Vũ nhìn đến cục diện này, vừa thấy Triệu Tự Doanh bị loạn, không ngờ đã ngồi phịch xuống ở trên đầu thành. Ông thấy có chút choáng váng nên đang được vài sai dịch chăm sóc, còn Triệu Chấn Đường bị thương còn đang được băng bó dưới thành.
Vương Triệu Tĩnh ở phía sau hai bả tổng hô hai câu, nhưng lại không được ai đáp khẽ cắn môi rút kiếm giơ lên quát to.
- Mau đi theo ta, theo ta ra ngoài cứu người.
Y mang theo gia đinh của Triệu Tự Doanh, hộ viện Vương gia cùng với đám lưu manh bên trong thành cũng có gần hai trăm người, trận chém giết ban nãy biểu hiện của Vương Triệu Tĩnh cũng đã đủ phục chúng nên y vừa ra lệnh một tiếng lập tức có người lớn tiếng đáp ứng. Lương bả tổng kia quay người lại khỏi lỗ châu mai, sắc mặt gã âm trầm bước tới, giống như muốn trách cứ nhưng Vương Triệu Tĩnh chỉ gật gật đầu cũng không muốn để ý tới gã, y quay đầu muốn xuống thành.
Vương Triệu Tĩnh vừa mới xoay người, Lương bả tổng đã rút đao ra khỏi vỏ, đặt ngay lên trên cổ y. Những người đang xem cuộc chiến bên trên đầu thành đều ngạc nhiên quay đầu lại, Lương bả tổng giọng điệu lạnh lùng nói.
- Cậu ra khỏi thành cứu người. Cậu chết ngoài đó cũng chả sao nhưng nếu chẳng may bị lũ lưu tặc kia chui vào thành thì làm sao bây giờ? Ngoài thành mấy ngàn, bên trong thành mười vạn, cái nào nhẹ cái nào nặng?
Không đợi Vương Triệu Tĩnh nói chuyện, Vương bả tổng bên kia cũng rống lớn nói.
- Giữ chặt cổng thành các nơi, lấp chặt các vòm cổng thành. Đều phải tuân theo lão tử, ai dám làm bậy, xử theo quân pháp.
Đám binh sĩ đồng thanh đáp ứng, sắc mặt Vương Triệu Tĩnh cực kỳ khó coi. Trần Vũ vừa mới đứng lên bên kia sắc mặt cũng không hề dễ nhìn, nhưng cục diện như bây giờ bọn họ cũng đã không có cách gì.
Trên đầu thành giằng co một hồi, có người tước đi bội kiếm của Vương Triệu Tĩnh, cũng không có tiếp tục kề đao trên cổ hắn nữa. Mọi người cùng nhau nhìn xuống dưới thành.
Có người hô to.
- Giết kẻ kia, chém lá cờ.
Những ‘lưu dân’ đang xông lên cũng nhìn ra được ai là chủ chốt. Lúc tấn công lá cờ này dựng đứng không ngã, viện quân vẫn giữ vững không tan rã, hơn nữa người đứng trước lá cờ kia lại không ngừng ra lệnh nên có người đã có thể đoán được đây hẳn là Triệu Tiến rồi.
Nhưng muốn tới gần bên cạnh hắn lại thật sự quá khó khăn. Trường mâu của Triệu Tiến cũng không phải đâm tới ngực, bụng mà là đâm tới những nơi như cổ, hốc mắt hay cổ họng, rất ít khi tuột tay. Mỗi lần đâm ra đều có người chết bị thương, áo giáp trên người hắn lại bao bọc toàn vẹn hắn bên trong, hai bên trái phải lại có người hộ vệ nên không có cách nào lại gần.
- Đánh trống, thổi kèn, thu gom đội ngũ.
Triệu Tiến hô to. Tay trống và người thổi kèn vẫn luôn được ba người Triệu Tiến che chở lúc này cũng đã cam đảm lên không ít. Nghe được mệnh lệnh của Triệu Tiến họ lập tức đồng thanh dạ vang, bắt đầu gõ trống, thổi kèn.
Khi nói chuyện trên tay hắn cũng không ngừng lại, trường mâu từ trong hốc mắt một người bị rút mạnh ra, nơi mũi thương Triệu Tiến lướt qua đã có hơn mười cỗ thi thể. Những ‘lưu dân’ xung phong liều chết tới đều đã theo đó tránh xa bên này, nhưng mặt sau lại có một số kẻ vạm vỡ mặc bì giáp, tay cầm đao thương đang xông lên.
Một gã vạm vỡ túm lấy mộc côn được vót nhọn đầu trong tay đồng bọn, hơi dồn sức một chút đã ném mạnh tới chỗ Triệu Tiến. Trường mâu của Triệu Tiến vừa mới đâm ra, muốn rút về cũng đã không kịp, nếu hắn tránh né phía sau chính là người cần cờ cùng hai người đánh trống thổi kèn, nếu bọn họ chết, đội ngũ liền muốn mất đi khống chế. Triệu Tiến không hề né, ngược lại dùng cánh tay trái che mặt.
"Đương" một tiếng, ngực Triệu Tiến bị chấn động mạnh, hắn chỉ cảm thấy một trận đau đớn khó thở. Thanh mộc côn được vót nhọn kia được ném rất chuẩn xác, trúng ngay giữa ngực Triệu Tiến, chỉ là không có cách nào xuyên qua cái áo giáp được thợ giỏi rèn thật tốt này.
Vừa mới dời cánh tay đi, một gã đại hán đã vọt tới trước người hắn, phác đao trong tay gã giống như đoản thương, đâm thẳng tới Triệu Tiến. Trong lúc vội vã Triệu Tiến nghiêng người, mũi đao đâm trúng giáp ngực trượt đi ra ngoài, phát ra một tiếng cọ xát thật chói tai. Nhưng do đòn này dùng lực quá lớn nên Triệu Tiến đứng không vững, lảo đảo lui về phía sau, hắn lúc này một tay cầm mâu, cử động hắn có thể làm bây giờ chính là rút ra đánh tiếp.
Đại hán cực kỳ xấu xí giữa mặt có một vết sẹo dài như muốn phân khuôn mặt ra làm hai kia căn bản mặc kệ cán thương đang quật xuống. Phác đao trong tay gã vừa vung lên, đâm thẳng tới mặt Triệu Tiến. Bộ giáp trụ này có phần che cổ nhưng trên mặt giáp đã có khe hở, hai tay Triệu Tiến giang ra, cánh tay phải đã tới không kịp, cánh tay trái liền giơ mạnh về phía trước, đẩy lưỡi dao ra nhưng gót chân hắn bị không biết vấp phải cái gì, ngả ngửa ra phía sau.
Tiếng hô.
- Đại ca!
Đầy hoảng sợ vang lên, Lưu Dũng và Thạch Mãn Cường ở hai bên trái phải đều muốn đi qua cứu trợ, nhưng bọn họ cũng đang bị người cuốn lấy, mặt đối mặt chiến đấu, bọn họ cũng nhất định phải nghiêm túc ứng phó.