- Cũng xin Tiến gia yên tâm. Nhị lão gia bên kia cũng đã nói. Nói là Mộc gia đã có biện pháp ứng phó, còn nói tiểu nhân sẽ đến lúc có thể theo đó mà thăng chức.
Trịnh Toàn cười nói, vẻ mặt hơi có chút mong chờ.
Trịnh Toàn này đã trở thành Hội chủ của Văn Hưong giáo Từ Châu, cũng là chủ trì một phương, có quyền lực trong tay, đương nhiên là có lợi ích, đương nhiên là mong đợi càng nhiều.
Triệu Tiến có thể nhìn ra chuyển biến này của đối phương. Tuy nhiên Trịnh Toàn này trước mắt tạm coi như là yên tâm, chưa cần thiết phải uốn nắn cái gì. Triệu Tiến lúc này cũng có chút thất thần. Mộc nhị bá hẳn là đã trở về Sơn Đông rồi. Tiểu Lan hẳn là cũng ở bên đó. Nàng bây giờ ra sao, chẳng biết có nhớ tới Từ Châu không?
Trịnh Toàn bên kia vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc, cố ý nhỏ giọng nói:
- Nhị lão gia trước khi đi có ý riêng dặn dò tiểu nhân vài câu. Nói năm ngoái Sơn Đông gặp thiên tai lớn, Nam Trực Lệ, Giang Bắc thiên tai nhỏ. Năm nay Sơn Đông vẫn là thiên tai lớn. Bên này cũng có hiện tượng gặp thiên tai. Hiện tại dân đói ở các nơi đã rất nhiều. Chẳng may lại có thiên tai, chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa. Nếu có người thúc ép châm ngòi, kích động, tất nhiên sẽ có đại loạn. Đến lúc đó, những nơi có tường thành bảo vệ còn dễ nói, ở những nơi thôn dã e rằng có đại họa.
Triệu Tiến sa sầm nét mặt gật đầu. Trịnh Toàn bên kia lắc đầu, có chút dáng vẻ không chắc chắn, ngần ngừ nói.
- Nhị lão gia trước khi đi nói, câu này nói rất đột ngột. Tiểu nhân cân nhắc hai ngày, luôn cảm thấy câu này không hẳn là nói với tiểu nhân, e là để cho tiểu nhân đến đây nói lại.
Nói là Nam Trực Lệ, lại nói đến trong nơi thôn dã. Mà Trịnh Toàn thì lại ở trong thành. Chắp nối các nơi với nhau, câu nói này có lẽ thực sự có ám chỉ gì.
Trịnh Toàn vừa nói vừa nhớ lại, nói đứt quãng.
- Lúc ấy tin tức Tiến thiếu gia dốc binh phá tan Khổng gia và binh mã của Vân Sơn Tự truyền tới. Nhị lão gia vẻ mặt đầy kinh ngạc. Hôm ấy đúng vào lúc lão muốn rời đi, trước khi từ biệt, nhị lão gia nói ra những lời này.
Mỗi năm gặp thiên tai, loạn lạc, giáo phái bụng dạ khó lường, luôn luôn sẽ có hoạt động bất thường, hoặc là dụ dỗ dân chúng tuyệt vọng gia nhập, hoặc là kích động dân đói tạo phản. Dựa vào đó mà ở bên trong mưu lợi bất chính, mưu đồ thiên hạ. Từ khi Triệu Tiến biết được Văn Hương Giáo và những giáo phái ngầm này, đã nghe được khá nhiều việc làm của những bang hội kiểu này.
Triệu Tiến thân là cường hào một phương, hiện giờ lại có danh hiệu Bảo Chính. Cho dù là vì công hay vì tư, duy trì một phương an toàn đều là cần thiết. Lời nhắc nhở này đương nhiên là rất kịp thời, nhưng lời nhắc nhở không ngờ là người có địa vị cao trong Văn Hương Giáo nói ra. Điều này khiến Triệu Tiến có cảm giác quái lạ và không tự nhiên. Hơn nữa hắn nghĩ một tầng bậc sâu hơn. Mộc nhị bá, Mộc Ngô Chân có được lời nhắc nhở này, có lẽ ông ta biết được điều gì hay không, có thể có Văn Hương giáo tham dự vào trong đó không, hay hoặc chỉ là quan sát thế cuộc mà phỏng đoán.
Tuy nhiên Triệu Tiến có thể chắc chắn một chuyện. Mộc Ngô Chân làm như vậy mang theo thiện ý. Trước kia có duyên phận với phụ mẫu của Tiểu Lan. Tiêu diệt Hà Gia Trang chẳng khác gì là báo thù cho Mộc gia. Mà Văn Hương Giáo muốn duy trì tiếp tục ở Từ Châu, cũng nhất thiết phải xem sắc mặt của Triệu Tiến. Tin tức này rất đáng tin cậy.
Triệu Tiến ở đó trầm tư. Trịnh Toàn mặc dù là Hội chủ, trước mặt Triệu Tiến cũng là thân phận của tôi tớ, không dám làm phiền, yên lặng chờ đợi. Sau một lát Triệu Tiến mới ngẩng đầu lên mở miệng nói.
- Tiểu Lan có tin tức gì không? Nàng vẫn khỏe chứ?
Trịnh Toàn giật mình, vốn cho là Triệu Tiến sẽ đi sâu nghiên cứu tin tức này, không nghĩ là hỏi đến Mộc Thục Lan. Nói đến điều này, nét mặt Trịnh Toàn có được vẻ thoải mái tươi cười thực sự, cười nói.
- Nhị lão gia cứ nhắc tới đại tiểu thư là khen, nói tuổi trẻ đời này của nhà Mộc gia, chẳng ai có thể so được với đại tiểu thư. Còn nói năm ấy lão gia tự mình ở Từ Châu mở ra cục diện một phương. Hiện tại đại tiểu thư lại xuất sắc như vậy, thật sự là ngược đãi bọn họ.
Cứ thế nói, Trịnh Toàn có chút động lòng, giơ tay lau mắt. Nhưng những lời này đối với Triệu Tiến mà nói ý nghĩa không lớn. Vẫn chưa biết được tình hình gần đây của Mộc Thục Lan, không kìm nổi hỏi một câu.
- Nàng hiện nay ở đâu? Rốt cuộc là đang làm gì?
Trịnh Toàn sửng sốt, lắc lắc đầu nói.
- Nhị lão gia chưa bao giờ nói đến điều này. Cho dù là hỏi đến, cũng chỉ là trước mặt nói đến những điều này, dường như đang giấu điều gì.
Nhìn cái dáng vẻ nghi ngờ trên nét mặt của gã, Triệu Tiến cũng là bất đắc dĩ lắc đầu. Trịnh Toàn cũng chỉ là có tài cán Truyền đầu, mưu toan làm Hội chủ này hay gì khác đều kém một chút. Nhưng điều này đối với Triệu Tiến mà nói không phải là chuyện xấu.
Nói tới Mộc Thục Lan, không khí trở nên dịu dàng thoải mái chút. Nhưng hai bên cũng chẳng có vấn đề gì có thể tiếp tục được nữa. Trịnh Toàn uống một ngụm trà đã lạnh ngắt, đứng dậy nói.
- Thân phận hiện tại của tiểu nhân khác trước đây, ở lại đây sẽ mang thêm phiền hà cho Tiến thiếu gia. Nhân lúc trời vẫn chưa tối, tiểu nhân sẽ đi nhanh tới một thôn lân cận tìm nơi trọ lại.
Sau khi nói xong, lại là cung kính thi lễ, sau đó quay người rời khỏi, vừa ra đến cửa lại bị Triệu Tiến gọi giật lại. Triệu Tiến dừng một chút cười nói.
- Vợ nhà ngươi ta đã để ở trong thành rồi. Mẹ ta là người phúc hậu, sẽ không ngược đãi. Đứa nhỏ của gia đình ngươi ta muốn đem theo bên mình, khó tránh khỏi va đập, ngã, bị đánh, bị thương gì gi khác, ngươi đừng có trách móc.
Trịnh Toàn sửng sốt, liền quỳ ngay xuống tại đó, dập đầu thật mạnh mấy cái trên mặt đất, lúc ngẩng đầu vẻ mặt đầy cảm kích, giọng nói mang theo cả tiếng nức nở.
- Tiến thiếu gia đại ân đại đức, tiểu nhân tan xương nát thịt cũng khó báo đền.
- Không cần ngươi tan xương nát thịt. Văn Hương Giáo các ngươi chẳng nơi nào không có. Tai mắt nhiều, nghe ngóng tin tức rất cần thiết. Tất cả những chuyện gì về lưu dân, ngươi phải thay ta theo dõi sát xao.
Triệu Tiến vừa nói, vừa tiến lên phía trước kéo Trịnh Toàn dậy.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm Trịnh Toàn, chân thành nói tiếp.
- Chuyện hai vợ chồng ngươi đi đón Tiểu Lan ta vẫn nhớ rõ. Hàng ngày mấy lần gặp các ngươi, trong giấc mơ ta cũng thường mơ thấy. Chúng ta là một nhà, chỉ có người trong nhà mới có thể thật lòng.
Khi nói chuyện Triệu Tiến dùng sức vỗ vào bả vai Trịnh Toàn. Nước mắt của Trịnh Toàn cũng đã chảy xuống, chỉ có điều gật đầu liên tục. Triệu Tiến quay đầu nói với Lưu Dũng.
- Ngày mai sắp xếp người, ở trong thành đưa cho Trịnh Toàn năm trăm lạng bạc.
Bên kia Lưu Dũng đáp lời. Lời cảm ơn của Trịnh Toàn vẫn chưa ra khỏi mồm, Triệu Tiến lại nói.
- Chức phận này của ngươi khó tránh khỏi phải chi tiêu nhiều. Không đủ chi tiêu thì cứ nói với ta một tiếng. Ta sẽ tới nghĩ cách.
Trịnh Toàn ngàn lần đa tạ rồi tự đi ra khỏi cửa. Vì là bí mật, Triệu Tiến và Lưu Dũng đều không ra ngoài đưa tiễn, sắp đặt một người tạp dịch làm trong nhà bếp dẫn đường ra ngoài.
Bên này đóng cửa lại, Lưu Dũng liền cười nói.
- Đại ca ngươi vừa nói đến đem đứa con của gã theo bên mình. Trịnh Toàn lập tức quyết một lòng rồi. Thân phận trong giáo phái này của gã cả đời không nhìn thấy ánh sáng. Nhưng vẫn là nghĩ để cho con nhà mình có tiền đồ.
Triệu Tiến cũng cười gật gật đầu. Cho dù Trịnh Toàn không có thân phận làm Hội chủ của Văn Hương giáo, con trai, con gái của gã cũng rất khó có được cảnh ngộ tốt đẹp. Bởi vì bọn họ chỉ là nô bộc của nhà Mộc gia, còn không phải là con cái nhà đó. Thân phận như vậy có được ăn no mặc ấm đã là tốt lắm rồi.
Theo bên cạnh Triệu Tiến, không chỉ có thân phận hợp pháp, Có Triệu Tiến chăm sóc, có thể có một tiền đồ tốt đẹp, ít nhất có thể làm một lương dân không phải lo lắng đến cái ăn, cái mặc, mà cũng chẳng cần lo lắng nếu nhỡ không may bị lục soát, giết cả nhà.
Mặt khác, chỉ cần là người từng chạm mặt với Triệu Tự Doanh, đều có thể có được kết luận. Những người trẻ tuổi sau khi gia nhập Triệu Tự Doanh một thời gian ngắn, đều có một tinh, khí, thần khác hẳn với người bên ngoài, có một khí chất hiên ngang tiến về phía trước. Khí chất như vậy trước kia chỉ có nhìn thấy qua trên người con cháu của gia đình giàu có. Người bình thường nhìn thấy những người này chỉ cảm thấy không giống mình, mà người nhạy bén lại sẽ cảm thấy khiếp sợ. Trịnh Toàn có thể làm Truyền đầu của Văn Hương Giáo, có chút hơi khác với người tầm thường. Con trai ở bên cạnh Triệu Tiến là làm con tin, nhưng từ một phương diện khác mà nói, an toàn cũng được đảm bảo, còn được dạy bảo một cách tốt nhất.
Ngoài những nguyên nhân này ra, Triệu Tiến còn nghĩ rất sâu sắc. Tay chân của Văn Hương Giáo ở Từ Châu luôn theo quan sát để ý Triệu Tự Doanh. Nhiều máu tươi như vậy, nhiều mạng người như vậy, Trịnh Toàn thân là Hội chủ của Từ Châu chắc là như sắp rơi xuống vực thẳm, nơm nớp lo sợ. Trịnh Toàn và Triệu Tiến tuy là cùng quen biết với Mộc Thục Lan. Nhưng Mộc Thục Lan đã không còn ở Từ Châu, mối thân quen này cũng chỉ là hư vô, mờ mịt, không thể coi là chỗ dựa. Nhưng Triệu Tiến để con cái của Trịnh Toàn ở bên cạnh. Một mặt đây là con tin, một mặt khác cũng chứng tỏ được đôi bên có gắn kết càng thêm chặt chẽ. Đến mức như thế này, tình cảm xưa kia lại có thể phát huy tác dụng.
Con cái đưa đến bên cạnh Triệu Tiến, không chỉ có thể có được chăm sóc tốt, tiền đồ còn được đảm bảo. Bản thân cũng có được sự ủng hộ của Triệu Tiến, Trịnh Toàn này đương nhiên sẽ cảm động đến rơi nước mắt.
- Trịnh Toàn bây giờ đáng để chúng ta phải bỏ vốn rồi. Đệ sắp xếp ngày nào đó vào thành một lần, thu xếp mấy người tin cẩn gia nhập Văn Hương Giáo, bảo Trịnh Toàn đề bạt hai người làm Truyền đầu.
Triệu Tiến nói ra câu cuối cùng.
Thời gian ăn cơm chiều, mấy người huynh đệ Triệu Tiến vừa ngồi xuống, phát hiện Đổng Băng Phong chưa tới, vừa định hỏi đến, Đổng Băng Phong bước chân vội vã đi vào phòng.
- Đại ca, người trên vọng lâu nói thôn Tiểu Thạch Đầu đốt lửa trại, lờ mờ có thể nhìn thấy rất nhiều người đang bận rộn. Đệ cưỡi ngựa dẫn người qua đó xem thử.
Triệu Tiến nhíu lông mày lại, đặt bát xuống nói.
- Lập tức hạ lệnh xuống, các đội gấp rút ăn cơm. Sau khi ăn tập hợp cả đội, bảo trong thôn chuẩn bị đuốc và đèn lồng.
Mấy người khác gật đầu, ăn vội vã hai ba miếng xong, đứng dậy đi sắp xếp. Bên kia Trần Thăng vừa đeo đao lên, bên ngoài có gia đinh bẩm báo nói.
- Lão gia, thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia có người tới.
- Triệu Bảo Chính, các chư vị, những người mua đất kia bắt trong thôn đêm nay phải san phẳng ra một khoảnh đất, lại còn bỏ ra không ít tiền công bảo các hộ trong thôn dùng con lăn để nén đất. Xem chừng phải mệt nhọc cả đêm.
Nghe lời nói này, Triệu Tiến và đám huynh đệ ngơ ngác nhìn nhau.