Giữ nguyên một nhóm người tiếp tục canh gác, một nhóm người tranh thủ nghỉ ngơi. Một phần ba số người còn lại thì nhân lúc nghỉ ngơi cũng luôn mặc giáp trụ lên người.
Triệu Tiến canh gác lượt đầu tiên. Bọn gia đinh thay phiên phải nghiêm khắc chiếu theo đúng canh giờ. Mà Triệu Tiến và bọn huynh đệ ai muốn ngủ thì đi đánh thức người trấn thủ lượt kế tiếp.
Vương Triệu Tĩnh vẫn chưa có trở về thành mà ở cùng với mọi người. Thời điểm đổi phiên canh gác, Vương Triệu Tĩnh tự mình thay phiên trực thứ hai. Cả ngày nay ngoài thành chiến đấu kịch liệt, bên trong thành cũng là huyết chiến chém giết, Vương Triệu Tĩnh xung phong ở phía trước. Y ăn no xong vừa nằm xuống, mệt mỏi lập tức dồn dập kéo tới, đã ngủ rất say, những người khác cũng giống như vậy. Vài người ngáy thanh âm đều là rung trời vang đất nhưng ai cũng không bị đánh thức.
Cũng không biết ngủ bao lâu, Vương Triệu Tĩnh mở mắt tỉnh lại, ngồi phắt dậy, nghĩ thầm rằng chính mình khẳng định ngủ quên, đứng dậy nhìn hai bên một chút, liền phát hiện Triệu Tiến ngồi ở trên xe ngựa cách đó không xa, dường như đang trầm tư.
Vương Triệu Tĩnh hai tay xoa mặt vài cái, đứng lên đi qua. Đêm khuya thanh vắng, bên ngoài thỉnh thoảng tình cờ truyền đến tiếng tru lên yếu ớt, tiếng khóc như có như không. Cách dưới thành và doanh địa có thể thấy không biết bao nhiêu chó hoang hay là sói hoang dã thú gì đó, trên chiến trường nhiều máu thịt, mùi máu tanh phiêu tán, thu hút bọn chúng đến đây.
Hiếm khi nhìn thấy Triệu Tiến có thời điểm suy nghĩ nhập thần như vậy. Vương Triệu Tĩnh đi đến phía sau mà hắn còn không có phát giác.
- Quân tinh nhuệ.
Vương Triệu Tĩnh không cẩn thận đã dẫm vào một tảng đá. Tiếng vang kinh động đến Triệu Tiến, hắn nhào thẳng về phía trước, ngay trên xe ngựa lăn một cái, thời điểm quay người đoản đao đã nơi tay, bộ dáng sắp đâm ra.
Thấy là Vương Triệu Tĩnh, Triệu Tiến mới tự mình cười cười, lắc đầu nói.
- Đêm khuya thanh vắng, đệ đây cũng quá dọa người rồi.
Vương Triệu Tĩnh vội vàng nói.
- Triệu huynh trực đêm đã bao lâu? Tiểu đệ không cẩn thận ngủ quên, Triệu huynh mau đi nghỉ ngơi, đổi tiểu đệ canh gác đi...
Triệu Tiến tra đao vào vỏ, vẫn ngồi trên xe ngựa, vỗ vỗ bên cạnh ra hiệu Vương Triệu Tĩnh lại đây ngồi, cười nói.
- Không có việc gì, huynh ngủ không được. Các đệ ngủ được nhiều là tốt.
- Triệu huynh vừa mới nói quân tinh nhuệ ý là chỉ binh sĩ nhà Tần thời Xuân Thu Chiến Quốc?
Vương Triệu Tĩnh mở miệng hỏi.
Triệu Tiến sửng sốt, chần chờ, sau mới ho khan đứng lên, cười nói.
- Đúng vậy.
Song thời điểm hắn ngồi trả lời, thần sắc rất mất tự nhiên. Vương Triệu Tĩnh quen thuộc tình người, nhìn đến điệu bộ này, lẽ dĩ nhiên sẽ không hỏi nhiều.
Triệu Tiến sở dĩ mất tự nhiên, là bởi vì hắn nhớ lại những gì ghi trên quyển sách kia, vừa rồi cái hắn nói chính là "Thụy Sĩ".
Ở thời đại này trên chiến trường, phương trận bộ binh muốn trên chiến trường sinh tồn và thủ thắng, kỷ luật, huấn luyện và dũng khí không cần phải nói, còn cần có hỏa lực tầm xa yểm hộ và sát thương phát ra.
Tây Ban Nha là chuyên gia về chiến trận trong thời đại này. Binh sĩ sử sụng trường mâu trên chiến trường chủ yếu xem như làm lá chắn của binh sĩ mang súng. Kẻ địch tấn công sẽ bị binh lính mang súng sát thương và làm suy yếu. Sau khi đến trước mặt, trường mâu trận chính là tòa thành và công sự, binh lính mang súng vây quanh phương trận du đấu, ở thời điểm càng gần hơn nữa là chỉ cần dựa vào súng kíp là có thể đánh tan quân địch rồi.
Hơn nữa phương trận chính mình ngoài hỏa thương binh, một quân đoàn bộ binh Tây Ban Nha biên chế tiêu chuẩn còn có thể mang theo mấy cỗ pháo dã chiến. Đây càng là ác mộng của bộ binh và kỵ binh của kẻ địch.
Súng kíp, pháo Triệu Tiến hiện tại không có chút manh mối nào, hắn biết rằng phương trận bộ binh Tây Ban Nha lợi hại, lại không có biện pháp bắt chước. Không cần nói gì khác, hiện giờ nhân số cũng không đủ, phải biết rằng phương trận trường mâu bộ binh Tây Ban Nha, chỉ riêng đội ngũ hình vuông cầm trường mâu cũng đã tám trăm đến một ngàn hai trăm người.
Điều Triệu Tiến vẫn luôn suy nghĩ bắt chước chính là phương đội bộ binh Thụy Sĩ niên đại hơi sớm hơn. Nhưng cho dù là phương đội bộ binh Thụy Sĩ, cũng có nỏ binh và binh lính mang súng, cá biệt quân đoàn giàu có cũng muốn trang bị hỏa pháo hạng nhẹ, hơn nữa ở bên ngoài phương đội bộ binh Thụy Sĩ, có lão Binh tạo thành tiểu đội, những tiểu đội này cầm trường kích búa ngắn còn có cung nỏ, chạy ngược chạy xuôi ở xung quanh phương đội, ngăn cản quấy rầy đợt sóng thế công đầu tiên của kẻ địch, còn phải thử công thử thâm nhập vào góc yeesut nhất của trận địa địch.
Ngoại trừ những thứ đó, bên trong phương đội bộ binh Thụy Sĩ cũng không phải trường mâu, mà là cầm trường kích so với trường mâu hơi ngắn hơn một chút. Loại binh khí này có thể bổ chém đập móc, lão binh còn có thể dùng như binh sĩ đơn độc tác chiến, ở thời điểm hỗn chiến không chút nào chịu thiệt.
Triệu Tiến biết rằng phương đội Thụy Sĩ thành công cũng có nguyên nhân. Người Thụy Sĩ nghèo khổ, dân chúng các thôn xã bình thường khi giải trí chính là xếp thành hàng thao luyện. Hơn nữa người miền núi thân mình cứng cỏi dũng mãnh gan dạ, lâu thật lâu, liền biến thành liên thủ làm việc thành thạo, bộ đội tinh nhuệ kỷ luật cẩn thận, nghiêm túc.
Mà Triệu Tự Doanh cùa mình không có những điều kiện này. Trước mắt sở dĩ còn chưa có chiến bại, cũng là bởi vì quân mình huấn luyện đầy đủ, trang bị hoàn mỹ, còn có đội hình và kỷ luật cũng có liên thủ ăn ý. Dựa vào từng đó tiền vốn hoành hành Từ Châu như vậy là đủ rồi, nhưng Từ Châu chỉ là một góc thiên hạ. Lần này chỉ có lưu dân Sơn Đông lại đây, về sau trời mới biết còn gặp được cường địch gì.
Nhất định phải cải tiến, nhất định phải lớn mạnh, bằng không chớ nói lưu danh sử xanh, có thể hay không tự sống còn, tự bảo vệ mình, bảo vệ người nhà huynh đệ đều là nói nhảm.
Vương Triệu Tĩnh sau khi hỏi một câu rồi cũng không nói gì nữa. Triệu Tiến lâm vào trong trầm tư, đợi hạ được tâm ý mới nhớ tới bên người còn có người, hắn cười nói.
- Huynh đây xuất thần, thật sự không để ý tới ngươi.
Trên thực tế Vương Triệu Tĩnh cũng đang ngẩn người, Triệu Tiến vừa nói như vậy y mới hồi phục tinh thần lại, lắc đầu cười nói.
- Người trong nhà khách khí cái gì.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Tám tháng thi Hương, đệ hẳn phải sớm đi Nam Kinh mới đúng. Đệ ở lại Từ Châu trải qua nhiều chém chém giết giết như vậy, nhiễu loạn tâm thần cũng không hay.
Sĩ tử khoa cử, nhất là khoa cử như thi Hương này, thường thường đều đã đi tỉnh thành và hai kinh cách đây mấy tháng, trước thời hạn một năm nửa năm cũng không có gì lạ. Thứ nhất là đường xá xa xôi, đường xá không tiện, đi đường cũng mất vài tháng. Thứ hai là mọi người bình thường không rời quê cha đất tổ, lập tức đi ra ngoài cũng phải mất vài ngày quen thuộc mọi chốn, nếu chẳng may không quen thổ nhưỡng, có thể sẽ trở ngại đại sự. Thứ ba có thể tới lui cùng với những người đồng trang lứa, đây cũng là nút dây thắt buộc quen biết khó có được. Thứ tư muốn đi qua cửa, đối với kì thi quan trọng này, dù sao được quan trên chiếu cố vẫn tốt hơn.
Nghe được hắn nói lời này, Vương Triệu Tĩnh trầm mặc rồi nói.
- Tiểu đệ cũng coi như đã vào nam ra bắc, đi qua không ít địa phương, Nam Kinh bên kia cũng không phải đi qua một lần. Thật ra không cần phải thúc ép, đối với đệ khoa khảo trường thi đó cũng xem là bình thường. Đi sớm cũng không chắc là có lợi.
Ngữ khí của hắn có chút hoang mang, dừng một chút còn nói thêm.
- Hôm nay chém giết ở trong ngoài ủng thành, đệ sách kinh, văn chương gì cũng đều không nhớ rõ. Lúc cầm kiếm đâm chém, cái gì đạo lý, đại nghĩa thánh hiền trong sách, cái gì dựng thân gốc rễ vào lúc đó cũng vô dụng, chỉ có binh khí trong tay mới có thể tin tưởng được.
Triệu Tiến cười cười, ở trên xe ngựa đứng lên hướng chung quanh nhìn một lượt, khắp nơi đều vô cùng yên ắng. Hắn đứng ở nơi đó nói.
- Thế thời bây giờ, đọc sách làm quan đích thật là con đường đúng đắn. Đất Từ Châu vốn đã loạn, lần này sau lưng lưu dân không biết có người nào xúi giục, mới có lần sát phạt này. Nếu những địa phương khác thái bình, Từ Châu chúng ta cũng sẽ rất thái bình.
Vương Triệu Tĩnh lại là trầm mặc một lát, mới từ từ nói.
- Chỉ sợ sẽ không...
- Gia phụ nói ba cuộc chinh chiến lớn đã hao hết của triều đình cường tướng tinh binh, mấy năm nay lại không có chút nào bổ khuyết. Một chiếu lệnh Tiên Pháp hao hết tài lực của dân chúng, nhưng quan phủ kinh kỳ lại không được lợi. Phú thương giàu có lột xác trở thành cường hào ác bá, cấu kết trong ngoài cùng quan viên sĩ tử rắc rối khó gỡ, không người nào có thể khống chế. Hoàng đế mệt mỏi, mặc cho các đảng phái hoành hành trong triều, trong ngoài gian tà rục rịch. Thế đạo này nhìn như thái bình, nhưng thật ra đã là thối nát. Thiên hạ tất phải loạn.
Vương Triệu Tĩnh thanh âm không lớn, Triệu Tiến nghe được lạnh toát cả lưng.
- Triệu huynh, thiên hạ đại loạn, tứ thư ngũ kinh còn có cái gì có thể dùng? Còn không phải là cần dựa vào binh khí trong tay? Huynh không phải là vì cái này mà sửa soạn sao?
Thanh âm của Vương Triệu Tĩnh cao lên một chút.
Vương Triệu Tĩnh thuật lại phân tích của phụ thân, Triệu Tiến cũng cảm thấy rất có lý lẽ. Ba lần đại chiến mặc dù thắng lớn, nhưng tinh binh mãnh tướng bọn Thích Kế Quang, Du Đại Du và Lý Thành Lương huấn luyện ra hao tổn cũng là rất nhiều. Hơn nữa kế tiếp không có chiến sự, thiên hạ thái bình, nội các kinh kỳ ai còn muốn lo lắng cho quân đội, chi phí đều muốn cắt xén ăn chặn. Còn việc bổ khuyết và tăng cường cho quân đội căn bản là không cần bàn tới.
Về phần Tiên Pháp, nhà nước thu tiền và lương thực sẽ làm gánh nặng dân chúng thêm trầm trọng, nông dân khánh kiệt. Mà thương gia giàu có lại ngang ngược không thèm kiêng nể thâu tóm tài sản của các nông dân bị phá sản xung quanh, tiền của phi nghĩa ngày càng tăng. Bọn họ phần lớn lại có cách và thân phận trốn tránh thuế khóa. Quan phủ không chiếm được một chút tiện nghi nào từ trên người của bọn họ, sau đó chỉ có thể đem gánh nặng còn lại đẩy đến trên người những nông dân còn chưa có phá sản. Và thế là vòng tuần tự ác tính này cứ tiếp tục tái diễn.
Về phần cái gọi là các đảng phái tranh đấu với nhau, Thánh Thượng mệt mỏi, Triệu Tiến đã nhiều lần nghe Vương Triệu Tĩnh nói qua. Vạn Lịch Hoàng đế đã gần hai mươi năm không có vào triều. Trong triều có nhiều chức vị còn trống, trong Đại học sĩ và Thượng thư Thị lang hai chức vị khẩn yếu như thế thường xuyên có người tự mình cáo lão hồi hương, liền cứ như vậy mà để lại những ghế trống. Còn những quan viên khác lại chia làm các đảng, công kích lẫn nhau, không hỏi đúng sai, chỉ hỏi lai lịch. Đó phải gọi là chia bè cánh đấu đá.
Đây thật sự là vỡ nát đến cực điểm, dẫn tới khắp thiên hạ này liền phải loạn. Triệu Tiến lại không phán đoán tốt lắm, hắn đối với thời đại này không có ấn tượng, hắn ngẫm nghĩ một chút cười nói.
- Từ Đại Minh lập quốc; Thành Tổ Tĩnh Nan, theo Sơn Đông một đường đánh hạ Nam Kinh. Sau đó là phật mẫu Đường Trại Nhi, ở Sơn Đông tác loạn; tiếp theo là Hán Vương mưu phản; sau đó là giặc Bạch Y Lưu Lục Lưu Thất. Đệ như vậy tính toán ra, lần này lưu dân tấn công Từ Châu giống như cũng không coi vào đâu. Chúng ta Từ Châu bên này, cách vài năm sẽ gặp chuyện binh tai.
Từ Châu thượng võ, Triệu gia lại là xuất thân quân hộ Vệ sở, đối với cái sự tích này tự nhiên là thuộc như lòng bàn tay. Nhị thúc của Triệu Tiến là Triệu Chấn Hưng đã nói qua rất nhiều lần cùng Triệu Tiến.
Triệu Tiến cười nói.
- Lúc ấy huynh đây liền phải đánh xuyên qua phía bắc rồi. Khi đó đông nam lại đang náo giặc Oa, một bên bị đánh, một bên không thu được tiền, còn không phải khá hơn hôm nay.
Vào giữa năm Gia Tĩnh, bộ tộc Yêm Đáp ở phụ cận Hà Sáo nổi dậy, đuổi một dòng gia tộc Hoàng Kim tới phía đông, đuổi bộ tộc Ngột Lương Cáp tới Mạc Bắc, tự mình xưng bá thảo nguyên. Mà triều đình Đại Minh bởi vì Dương Đình Hòa phản đối hết tất cả sách lược cai trị của Chính Đức Hoàng Đế, làm cho quân đội hỗn loạn không chịu nổi. Thảo nguyên có ưu thế tuyệt đối với Đại Minh, vài lần càn quét đều như là vào chỗ không người, tới gần kinh thành cũng không phải lần một lần hai, muốn giết không giết được. Lúc ấy giặc Oa đông nam hung hăng ngang ngược, Nam Trực Lệ và Chiết Giang thân là trọng địa thuế má của Đại Minh bị giặc Oa gây họa, tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.
Muốn chống lại Yêm Đáp, nhất định phải xuất tiền luyện binh, nhưng thuế má thu không được, tự nhiên luyện không được binh giỏi. Khi đó nói Đại Minh ở bên bờ diệt vong là không đủ mà là đã tới bờ diệt vong.