Trở vào phòng, Triệu Tiến lấy ra chiếc chìa khóa từ một cái hộp ở chính đường đưa cho Trần Thăng, mở miệng nói.
- Mở kho binh khí của chúng ta ra, binh khí hương dũng đoàn luyện các nơi tới không đủ, chúng ta tận hết sức trợ giúp, nhưng khôi giáp và cung tiễn chỉ có thể dùng cho người của chúng ta. Đệ bây giờ đi nói với các nơi, người các nhà ai có thể bắn cung cưỡi ngựa đều phải theo điều động của chúng ta.
Trần Thăng nhận lấy chìa khóa, gật đầu muốn đi ra cửa, đúng lúc này, Lưu Dũng bước chân vội vàng dẫn người vào phòng, sắc mặt của y rất khó coi.
Triệu Tiến nhìn thấy người đi theo Lưu Dũng là Lư Hướng Cửu tức thì cảm thấy kỳ quái.
- Tửu phường, bên kia không phải sắp đặt ổn thỏa rồi sao? Đệ dẫn lão Lư lại đây làm cái gì?
Lưu Dũng cũng không giải thích, quay đầu nói.
- Lão Lư, ông tới nói đi.
Trần Thăng bên kai cũng dừng bước chân. Thợ nấu rượu và tiểu nhị tửu phường có thể nói là một đám người thoải mái nhất trong Hà Gia Trang. Bọn họ núp trong tửu phường, không cần đi ra ngoài vất vả, cũng không cần bị rút ra làm đoàn luyện mạo hiểm gió bụi, chỉ cần ăn uống no đủ trong tửu phường đợi tin tức. Lư Hướng Cửu thân là quản sự của tửu phường, vậy lại càng không cần nói tới, ở trong tửu phường chính là ông chủ lớn.
- Tiến... Tiến gia, có một... có một thợ rượu không thấy nữa rồi.
Lúc Lư Hướng Cửu nói lời này thanh âm run rẩy không ngừng, hiển nhiên là hoảng sợ đến cực điểm.
Triệu Tiến đầu tiên là sửng sốt. Tửu phường chiếu theo từng bước làm ra rượu, bán ra, hắn đã hao phí rất nhiều tâm tư bên trên. Nhưng Triệu Tiến lập tức kịp tỉnh táo, tức thì nghiêm túc hỏi.
- Chuyện xảy ra lúc nào?
- Là... là khoảng chừng một canh giờ. Tiểu nhân... tiểu nhân vẫn luôn chiếu theo dặn dò của lão gia, đúng lúc điểm danh. Lúc điểm danh vừa rồi còn thấy mặt...
- Trong tửu phường tìm không có thấy sao?
- Tiểu nhân dẫn người tìm khắp một lượt, ngay cả hầm rượu lớn và vạc rượu đều xem qua, không... không có ai.
Qua mấy câu đối đáp, Lưu Hướng Cửu cuối cùng có chút bình tĩnh.
Lưu Dũng mở miệng nói.
- Đại ca, tất cả người trong tửu phường đều xếp thành hàng đằng trước hầm rượu. Đệ sắp xếp gia đinh canh chừng. Người nọ hẳn còn ở trong Hà Gia Trang.
Triệu Tiến gật đầu, trầm ngâm chốc lát nói.
- Đầu mục các nơi liên bảo gọi hết sang đây, Vương Tự Dương ở chợ lừa ngựa bên kia cũng gọi sang đây. Đại Thăng, đệ đi sắp xếp gia đinh, hiện giờ đóng chặt tất cả con đường ra vào Hà Gia Trang. Hiện tại chỉ có thể vào không thể ra.
- Chẳng qua là một thợ rượu. Cớ sao...
Trần Thăng nói được một câu nhìn sang. Hiện giờ khẩn yếu nhất là phòng ngự lưu tặc, sẵn sáng phòng bị, trong ngoài Hà Gia Trang đều hỗn loạn lung tung, nhiều một người ít một người có cái gì khẩn cấp.
Triệu Tiến cất cao giọng nói.
- Cớ sao cái gì đây là gốc rễ của chúng ta.
Ngay sau đó cảm thấy thái độ không được ổn lắm, hạ thấp giọng điệu nói.
- Trong vòng ba năm Triệu Tự Doanh chúng ta đều phải dựa vào tửu phường nuôi sống. Nếu như bí pháp làm rượu tiết lộ ra ngoài, chúng ta kiếm không được nhiều tiền như vậy nữa. Vậy có phải gặp phiền phức lớn không?
Trần Thăng vẻ mặt khó coi thần sắc xấu hổ ho khan nói.
- Đệ giờ đi sắp xếp.
Tin tức đại đội lưu dân vượt sông sau khi truyền tới, trên dưới Hà Gia Trang chỉ lộn xộn và náo động. Người các nơi kéo tới ồn ào huyên náo, lại bị đuổi đi, tầm tình kinh hoảng khiếp sợ ngược lại không nhiều lắm.
Đột nhiên Triệu Tự Doanh bắt đầu phòng bị nghiêm ngặt, nhân vật tai to mặt lớn các nơi dẫn thân tín cùng với gia đinh Triệu Tự Doanh bắt đầu lục soát trong thôn trang. Từ trên xuống dưới cũng không biết xảy ra chuyện gì, nhưng ai ai cũng đều cảm thấy căng thẳng, chẳng lẽ lưu tặc muốn kéo sang đây rồi sao?
Mỗi gia đinh đều phải tra xét, hộ dân sống ở Hà Gia Trang do Triệu Tự Doanh tra rõ thân phận, người các nơi khác tới thì có người các nơi tới tra.
Người của Triệu Tự Doanh cộng thêm hương dũng đoàn luyện các nơi có gần hai ngàn người, nhiều người như vậy lục soát tra xét như một cái sàng, chưa tới nửa giờ, bên phía chợ trâu ngựa đã tìm được người.
Có tiền có thể vào trong nhà ở, không có tiền đều phải tụ tập mấy chỗ đất trống. Gia súc bên phía chợ lừa ngựa đã bán ra không ít, đất đai thoáng rộng, dân chúng các nơi liên bảo đều tụ tập ở chỗ này.
Quả thật cũng không khó tìm, đám dân chúng chiếu theo người tới từ các nơi khác nhau phân chia tụ tập thành từng đám nhỏ, sau đó lại chiếu theo thân sơ các nhà các hộ dân tách nhau ra. Một người ngoài cho dù là con mèo ở chỗ này cũng vô cùng chói mắt, nhưng nếu như không có người truy tìm bọn dân chúng cũng sẽ cảm thấy người xa lạ này không có gì khác biệt cũng là người tới đây tránh nạn, cũng không bận tâm để ý tới.
Triệu Tiến sở dĩ lục soát khắp các nơi, là vì thợ làm rượu và tiểu nhị hoặc là người Hà Gia Trang, hoặc là người xuất thân từ thành Từ Châu, chỉ cần bọn họ còn ở Hà Gia Trang thì không có cách nào trà trộn ra ngoài.
Người bị bắt giữ kia tuổi tác chừng hơn ba mươi, sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy thật giống như bị lạnh run cầm cập, bị người ta lôi thẳng đến trước mặt Triệu Tiến.
- Ngươi họ Cổ?
Triệu Tiến hỏi, hắn có chút ấn tượng đối với người này. Thợ rượu bên trong tửu phường cũng có phân biệt lanh lợi vụng về, vị thợ rượu họ Cổ này vốn chính là người làm cũ của tửu phường Hà Vĩ Viễn rất biết quan sát sắc mặt và đoán ý. Triệu Tiến mấy lần đi tửu phường, vị thợ rượu này đều thừa cơ nịnh nọt, cố gắng biểu hiện cho nên mới có ấn tượng.
Lư Hướng Cửu luôn mồm nói.
- Đúng! Đúng! Y chính là tên họ Cổ. Lúc bình thường ngộ tính cao, làm việc cũng thật thà thật sự không ngờ được.
Thân là quản sự tửu phường, người phía dưới chạy trốn y cũng có can hệ, Lư Hướng Cửu tất nhiên sẽ không có sắc mặt dễ coi gì với người này.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Gọi các huynh đệ cùng đi tới tửu phường với ta.
Như Huệ đã trở về lập tức sắp xếp người đi các nơi kêu gọi, không bao lâu tất cả mọi người đi theo tới.
Trong tửu phường đã có hai đội gia đinh trấn thủ, bọn thợ rượu và tiểu nhị bị hai đội này kẹp ở giữa, trên mặt mọi người đều có vẻ thấp thỏm lo âu. Nhìn thấy đám người Triệu Tiến lại đây, rất nhiều người không chịu nổi nữa quỳ ngay xuống đất.
Đi đến trước mặt đội ngũ tiểu nhị và thợ làm rượu, thợ rượu họ Cổ kia bị áp giải tới trước mặt, đè sát xuống đất. Triệu Tiến thản nhiên mở miệng hỏi.
- Tại sao phải chạy?
Thợ làm rượu họ Cổ kia giọng nói run rẩy giải thích.
- Tiểu nhân nghe nói bên ngoài có mười vạn lưu tặc kéo tới trong lòng hoảng hốt, muốn chạy thoát khỏi nơi này.
Triệu Tiến mang trên mặt nét tươi cười nói.
- Người bên trong tửu phường đều biết tin tức, sao chỉ một mình ngươi muốn chạy. Hơn nữa sau khi ngươi chạy sao không chạy ra ngoài kia ngược lại như con mèo chui rúc ở chợ lừa ngựa bên kia. Có phải là muốn im hơi lặng tiếng trà trộn ra ngoài không?
Thợ rượu này kinh ngạc, Triệu Tiến cười nói thêm.
- Ta xem người vẫn luôn muốn chạy. Lần này cảm thấy cơ hội tới. Kết cục chạy ra khỏi tửu phường nhận ra không ổn. Cho dù ra khỏi thôn trang cũng sẽ bị người cưỡi ngựa đuổi kịp, cho nên muốn ẩn trốn trong đám đông. Đến lúc sóng yên gió lặng trà trộn ra ngoài, sau đó dùng tay nghề học được trong tửu phường này tự mình phát tài. Có phải hay không?
Tâm tình bị chỉ ra rõ ràng, thợ rượu họ Cổ kia đầu tiên là mặt đỏ tai hồng, sau đó sắc mặt trở nên trắng bệch, môi run rẩy nói không ra lời. Triệu Tiến chuyển hướng hướng về phía bọn người tửu phường thấp thỏm không yên, nâng cao giọng nói.
- Các ngươi phải trông chừng lẫn nhau. Một người chạy tất cả chịu phạt. Trừ hết tiền công hai tháng của tất cả. Có người chạy nữa ta trừ hết bốn tháng của các ngươi.
Người làm việc trong tửu phường của Triệu Tiến, tuy rằng bị giam lỏng mấy năm, nhưng có thể cầm được tiền công rất hậu hĩnh, nhiều hơn mấy lần so với làm công ở bên ngoài, bọn thợ làm rượu thậm chí có thể lấy được gấp mười lần. Thoáng chốc bị trừ sạch hai tháng, thật đau như da thịt mất mát. Một người nhìn về hướng thợ rượu họ Cổ kia sắc mặt tức thì tràn đầy lửa giận.
Thợ rượu họ Cổ càng ủ rũ cúi đầu. Bị bắt trở lại, tiền công của mình có lẽ sẽ bị khấu trừ càng nhiều, hơn nữa còn đắc tội với hết thảy mọi người, tháng ngày sau này khẳng định sẽ vô cùng khổ sở.
Triệu Tiến lại cất cao giọng nói.
- Ta vẫn luôn muốn để cho các ngươi biết kết của kẻ chạy trốn. Tuy nhiên các ngươi đều vô cùng hiểu chuyện, không để cho ta cơ hội này. Lần này xem cho thật kỹ đi.
Sau đó ra hiệu cho Trần Thăng ở bên cạnh bổ xuống.
Trần Thăng đầu tiên là sửng sốt, tay nắm chặt chuôi đao nhìn về phía Triệu Tiến. Hắn gật đầu, Trần Thăng trở ngược tay rút trường đao ra, đi nhanh tới trước.
Đến lúc này, thợ rượu họ Cổ kia biết rằng phải đối mặt với kết cục thế nào. Ở nơi đó liều mạng giẫy dụa, nhưng y bị gia đinh đè chặt, căn bản không tránh khỏi kiếp nạn.
Việc đến nước này, thợ rượu đó khàn giọng hô to.
- Bằng vào cái gì nhốt chúng ta lại. Cách làm kia ngươi không biết cướp đoạt từ chỗ nào tới. Ngươi không sợ vương pháp sao.
Nhưng cử chỉ của Trần Thăng không dừng lại chút nào, cầm đao bổ xuống, đầu thợ rượu kia lìa ngay khỏi cổ rơi xuống đất, lăn lông lốc ra ngoài, trong nháy mắt máu tươi phun tung tóe ướt đẫm một mảnh đất đằng trước.
Đầu bị chặt xuống, những thợ rượu khác và bọn tiểu nhị còn chưa kịp hiểu chuyện gì. Người đứng ở đằng trước đều bị máu bắn vẩy lung tung. Cứ yên lặng như vậy trong thoáng chốc, náo loạn bùng lên, có người kêu thảm một tiếng, ngồi phệt xuống đất, còn có người thân dưới không ngừng run rẩy, mùi hôi thối tràn ngập khắp nơi, đã không khống chế nổi rồi.