Thân thể bị trường mâu đâm thủng, rồi ngã xuống trở thành xác chết, bản thân cũng không làm gì chậm bước tiến của đối phương. Bọn lưu dân cuồng nhiệt chống đỡ không được bao lâu. Sau khi người ở đằng trước chết sạch, người ở đằng sau cũng chần chừ không tiến lên nữa. Càng nhiều kẻ xoay người chạy trốn. Bọn lưu dân dù sao có đông người hơn, cũng có kẻ xông tới hai đội trái phải, chỉ có điều những kẻ này không nhiều lắm. Chạy đến trước mặt hai đội đó, chỉ là lấy tính mạng làm thức ăn. Cũng có một số ít lưu dân chạy đến bên phía đoàn luyện đằng sau. Đối với những hạng người võ dũng kia mấy kẻ lạc đàn này đúng thật là mồi đưa đến tận cửa, vừa tới đã thấy máu văng tung tóe.
Ngoại trừ mấy hàng đầu trước bản đội Triệu Tự Doanh đón địch, phần lớn bọn người còn lại chỉ đi theo tiến lên phía trước, trận hình tam giác lớn này còn chưa có bất kỳ một biến hóa nào.
Triệu Tiến lại gào thét lớn tiếng ra lệnh.
- Cung thủ giương sẵn cung tiễn bắn về phía trước.
Cung thủ tránh ở đằng sau các đội từ từ chạy ra, trong lúc chạy tới giương cung tên, thân thể không ổn định, lẽ dĩ nhiên không cần nói tới cái gì chuẩn xác. Nhưng đội ngũ lưu dân đằng trước quá đông đúc. Chỉ cần mũi tên phóng sang đấy, ngay lập tức có người bị bắn trúng. Hơn trăm cây cung giương ra khép vào, lưu dân chết bị thương vô số.
Kể từ khi bắt đầu đánh nhau, bọn lưu dân bị trường mâu giết chết, bị cung tiễn bắn chết, bị máu tươi và cái chết dập tắt mất cuồng nhiệt. Khi kẻ trước đẩy người sau xông lên đầu thành có lẽ hung hãn không sợ chết, nhưng giết không được đối phương, lại có chỗ trống chạy trốn, ai còn muốn đi liều mạng. Lưu dân đói khổ sở dĩ bị người ta lừa gạt sai khiến từ Sơn Đông đến Từ Châu, còn không phải bởi vì trong lòng bọn họ còn có mong muốn cầu sống hay sao.
Nơi quân tiên phong Triệu Tự Doanh tiến tới không có người nào đón đánh, bọn lưu dân chạy trốn tứ tán. Hiện tại ngoại trừ bản đội Triệu Tự Doanh, đoàn luyện hương dũng cũng bắt đầu giết người. Bọn họ ban đầu tránh né ở đằng sau phương đội, hiện tại nhìn thấy tình thế biến hóa, bắt đầu tiến lên trước. Mỗi lần vượt qua trước phương đội, đều bị lớn tiếng quát mắng trở lui. Bọn họ cứ mở rộng ra ở hai cánh ba đội hình chữ phẩm.
Những kẻ võ dũng này ít nhất không có đói khát, ít nhiều cũng có chút luyện tập, không ít người cầm binh khí thật sự bằng sắt tốt, nào sợ bọn người cầm trong tay cầm gậy trúc khúc cây còn có chiều dài chẳng đáng là bao. Mộc côn vót nhọn sau đó dùng lửa đốt, thậm chí còn ngâm qua trong nước bùn, thì sao là đối thủ của hương dũng đoàn luyện.
Những hương dũng đoàn luyện này tất nhiên còn xa mới bằng được chiến lực của cả bản đội Triệu Tự Doanh, nhưng nếu lấy ra từng người một so tài với gia đinh Triệu Tự Doanh, thì có một số ít người chắc chắn nắm được phần thắng. Chớ đừng nói chi đến đánh trực diện những lưu dân này, hai bên vừa tiếp chiến liền đã như chém dưa thái rau, khiến cho bọn họ dần dần hưng phấn lên.
Quân Triệu Tự Doanh kéo sang cứu viện thật giống như là mũi khoan nhọn đầu cực lớn đánh thẳng vào đại đội mấy vạn lưu dân, càng đánh càng sâu, đâm xuyên thẳng qua đối phương.
Đại đội lưu dân tụ tập dưới thành Từ Châu đã hỗn loạn, nhìn thấy Triệu Tự Doanh đi tới, liền cuống quýt không kịp né tránh chạy trốn. Vài người chen lấn nhau, mấy chục người hỗn loạn, hàng trăm hàng ngàn người tránh né, biển người sóng người lưu dân bị đẩy từ dưới thành tản ra xung quanh.
Vốn dĩ lưu dân dưới thành nhìn đã hỗn loạn, nhưng đã chia ra thứ bậc. Những tráng hán lưu dân được tuyển chọn ra kia, những lưu dân giả ăn mặc quần áo rách rưới kia đều đã bị đẩy lên đằng trước, thậm chí ngay cả mấy trăm nhân mã đằng sau đều đã chạy lên đằng trước. Nhưng Triệu Tự Doanh từ bên ngoài áp tới, bọn lưu dân hoảng sợ, vội vã giẫm đạp nhau, khắp nơi xô đẩy chen lấn chạy loạn, tất cả đều đang đánh nhau loạn xạ.
Từ Hồng Cử đứng ở tại chỗ rống to nói.
- Bảo Hầu Ngũ và lão Hạ thu hết người trong tay về đây. Quay về, đến chỗ bên này của ta.
Bọn hán tử cầm binh khí trong tay đã vây quanh y, có lưu dân tới gần liền bị bọn chúng đánh giết tán loạn. Phương vị Từ Hồng Cử đang đứng nhìn không thấy được tình hình chỗ quá xa, nhưng y biết rõ cuộc chiến hiện tại đã không cách nào kiểm soát được.
Từ Hồng Cử vẫn coi như là điềm tĩnh, cố gắng hết sức ra lệnh.
- Đi tìm Lưu Trình, bảo bọn chúng đi tiếp ứng Hầu Ngũ và lão Hạ. Tụ họp ở nơi này! Tụ họp ở nơi này!
Kỵ binh từ bãi đất trống quay trở lại nơi này, Lưu Trình đã biết Triệu Tự Doanh đến, khiến cho gã không ngờ tới chính là, đối phương có mấy ngàn nhân mã, còn có thêm mấy trăm kỵ binh.
Lưu Trình ở trên ngựa rống lớn.
- Nếu như đã đi đón người, huynh đệ chúng ta phải bán phần nhân tình này thôi. Nếu như bảo chúng ta đi đánh. Con mẹ nó, cứ vậy mà đi à!
Cuộc chiến hiện nay đột nhiên đại loạn, gã không nói như vậy, chỉ sợ không giữ vững được đội ngũ nữa.
Một chén cháo kia đến hiện giờ đã tiêu biến sạch sẽ, rất nhiều lưu dân ngay cả bát cháo loãng đó cũng không có cướp được, đói khát vô lực. Cuồng nhiệt cũng đã tan thành mây khói, hiện tại ai ai cũng đang chạy loạn, đều đang hoảng loạn. Bọn Hương đầu, "người hảo tâm" thường ngày nói cái gì Di Lặc từ bi, Lão Mẫu che chở cũng không còn thấy bóng dáng đâu nữa, bọn họ hiện tại đã trở thành một đám cát bay loạn.
Trước mặt nhúm cát rời như vậy, kỵ binh của bọn Lưu Trình có thể dễ dàng tiến vào, bọn chúng cũng không để ý đến mạng người gì, nếu có người nào ngăn đằng trước, ngay lập tức bổ đao chém xuống giết chết. Đao chém mã đạp, rất dễ dàng đã mở ra con đường thông suốt, tiếp ứng bọn cốt cán bên phía sườn dốc và tụ ở trước cổng thành ra ngoài.
Ánh tà dương đã ngả về tây, bụi đất tung mù trời, cách ngoài thành mười bước nhìn không rõ thứ gì. Triệu Tự Doanh vẫn cứng rắn đẩy thẳng vào dưới thành. Lưu dân bu như kiến dưới thành đều phải chạy tán loạn ra xung quanh, thanh trì đã dần dần được giải vây.
Vương bả tổng vẫn ghé sát vào đầu thành không nhúc nhích, Lương bả tổng chạy tới cứu viện cũng theo đó ghé vào đầu thành đến bây giờ cũng không nhúc nhích. Cả hai ngây ngốc nhìn Triệu Tự Doanh tiến thẳng vào dưới thành.
- Đây là gì?
- Gia đinh tướng gia có thể làm được như vầy không?
- Nếu như mấy trăm tên kia lên ngựa thì được, xuống ngựa thì chưa chắc.
- Đây... nếu như chỉ cần có dân đoàn hương dũng, sao còn cần đến quan binh chúng ta làm cái gì?
Cũng chỉ có hai người họ còn có thể điềm tĩnh nói chuyện với nhau, những người khác vẫn còn đang ngạc nhiên thán phục, đều đang ở đó điên cuồng gào thét hoan hô. Trên bờ vực gần như thành sắp bị phá rốt cuộc xoay chuyển được tình thế, rốt cuộc được cứu trở về, sống sót sau tai kiếp như vậy, khiến cho người ta vui mùng như điên.
Bên trong có tới mấy ngàn lưu dân, bên phía Triệu Tiến cũng không cách biết được rõ ràng hướng di chuyển của lưu dân. Bọn họ không nhìn thấy được Từ Hồng Cử đã từ một phía khác của chiến trường thu lại hết quân đội cốt cán của y, những người này đều cầm binh khí, vẫn luôn lẩn lút trong đám lưu dân.
Hơn một ngàn người vây xung quanh Từ Hồng Cử, lại có chừng hơn hai ngàn lưu dân. Những người này đã được lựa chọn dọc trên đường đến đây. Ăn uống tốt hơn những kẻ khác, đi theo Hương đầu tác oai tác quái. Đã vào được Văn Hương Giáo, khăng khăng một mực tin theo, bọn họ đã được hứa hẹn được dẫn về Sơn Đông hưởng phúc. Mặc kệ có bao nhiêu người chết ở trong lúc công thành, nhưng bọn họ là ở đằng sau chưa dùng đến, chết bị thương ít hơn rất nhiều so với lưu dân. Trong cuộc hỗn loạn vừa rồi, bọn Hương đầu chính là kêu gọi những người này tụ tập hộ vệ, sau đó cùng nhau xông phá ra ngoài, cuối cùng mới đến được chỗ Từ Hồng Cử.
Những người này vây ở bên ngoài, còn lại là lưu dân được thu nạp vào, đến lúc này bọn lưu dân đã mờ mịt tán loạn rồi, hiện tại đã không thể nào phá thành nổi nữa. Bọn họ chịu đựng trăm cay ngàn đắng tới nơi này, hiện tại thì hi vọng tan biến, cũng không biết con đường nào khác, chỉ cần có người ra mặt, cho dù là ép buộc hay là thúc ép, bọn họ đều theo đó nghe lời.
Trong lúc như thế, người tụ tập vây quanh Từ Hồng Cử càng ngày càng nhiều, cảnh tượng càng lúc càng xao động.
- Nhị gia, đi thôi!
Hầu Ngũ trầm giọng nói, gã có chút chật vật, nhưng vẻ mặt vẫn còn điềm tĩnh.
Từ Hồng Cử lạnh giọng nói.
- Đi cái gì mà đi.
Hạ Trọng Tiến bên cạnh phụ họa nói.
- Nhị gia, cục diện đã như thế này, cho dù thế nào thành trì cũng lấy không được nữa. Chúng ta phải nắm lấy bến thuyền. Nếu như thuyền xảy ra vấn đề gì nữa. Vậy đúng thật là phiền phức lớn.
Từ Hồng Cử thở mạnh mấy lần mắng mấy câu thô tục, giọng điệu buồn bực nói.
- Giáo chúng chiến đấu được chúng ta mang đến đây gần ngàn người. Tuyển chọn ra từ trong lưu dân quá hai ngàn. Lại còn có nhiều lưu dân ở đằng trước như vậy. Bọn chúng kéo tới có bấy nhiêu người, sợ cái gì.
Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến liếc nhìn nhau, ghé sát vào nói gấp gáp.
- Nhị gia! Các huynh đệ đi mấy ngàn dặm, lại ở dưới thành Từ Châu học cách công thành và chém giết. Lần sau có thể trọng dụng ra trận rồi. Trên suốt chặn đường, chúng ta cũng biết được hư thật các nơi, đây đã coi như có được không ít thứ. Chúng ta làm gì cần phải tranh hơi sức ở dưới thành này làm gì?
Sắc mặt của Từ Hồng Cử âm trầm hẳn xuống, giọng điệu thô bạo nói.
- Lần này vốn dĩ mua về được số lượng lớn binh khí của Từ gia ở Cảnh Sơn. Đó giờ đã không còn. Sau nữa muốn phá tan nát thành Từ Châu này. Bây giờ cũng không còn. Không có binh khí, chúng ta có thể làm cái gì. Từ Châu không tan nát, mấy kẻ Mộc gia kia rốt cuộc vẫn còn có cơ hội xoay người. Hơi sức này nhất định phải tranh giành.
- Mộc gia cũng chỉ là bố trí mấy tên Hội chủ bên phía Từ Châu. Ba phần Truyền đầu bên dưới cũng đều nghe theo Chúa thượng đấy. Hơn nữa bên đó ngoại trừ quan phủ, bờ nam Hoàng Hà còn có Triệu Tiến, bờ Bắc có Từ gia. Giáo phái chúng ta rất khó ngốc đầu lên nổi.
Từ Hồng Cử lập tức đề cao giọng nói.
- Tiểu tử chó má nhà họ Triệu kia có quan hệ với Mộc gia các ngươi chẳng lẽ không biết? Nếu như không có nhìn thấy thực lực trong tay hắn, thì ta cũng không tin hắn có đủ sức ủng hộ cho Mộc gia. Đó chính là phiền toái lớn của huiynh trưởng ta. Lần này rốt cuộc có phải ta là người thống lĩnh nhân mã hay không. Các ngươi rốt cuộc có muốn nghe hiệu lệnh hay không?
Y vừa nâng cao giọng, rất nhiều hán tử khỏe mạnh vây xung quanh ngay lập tức quay đầu nhìn chằm chằm mấy người bên cạnh Từ Hồng Cử. Ánh mắt có không tốt, mà những kẻ còn lại thì thần sắc do dự hoài nghi.
Trên mặt Hạ Trọng Tiến lộ ra nét tức giận, Hầu Ngũ thì lại cười khổ lắc đầu lập tức mở miệng nói.
- Nhị gia sao lại nói như vậy, tất nhiên là do Nhị gia làm chú soái thống lĩnh.
Từ Hồng Cử lớn tiếng quát ra lệnh.
- Chúng ta không phải đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cách đối phó quan binh sao? La Ngọc, La Bội, hai huynh đệ các ngươi không phải cũng từng nói mình xuất thân từ nhà binh, có thể đánh trận lớn sao? Nhân mã ba Chú Hương đến mười Chú Hương giao hết cho các ngươi thống lĩnh, giáo đồ Hương đầu mang theo bên ngoài cũng thuộc về các ngươi. Đi diệt Triệu Tự Doanh gì kia cho ta.
Hai hán tử tráng niên đứng bên cạnh Từ Hồng Cử lập tức khom người vâng dạ, hai người cởi bỏ áo bố rách rưới trên người, lộ ra bên trong là bì giáp. Hai người này có vẻ như là anh em, người lớn tuổi hơn chút có một vết sẹo từ trán thẳng đến gò má, may mắn đôi mắt bình thường, nhìn như gương mặt bị chia làm hai nửa. Một người khác vóc dáng cao hơn một chút, trên mỗi gò má có một vết sẹo lớn bằng đồng tiền, dường như hai má bị cái gì đó xuyên thẳng qua. Trên mặt hai người này đều có thần sắc hưng phấn, lớn tiếng nhận lệnh, xách theo phác đao đi vào trong đám người.
Từ Hồng Cử lớn tiếng nói.
- Dùng hết tất cả những thứ đồ chuẩn bị sẵn trước đó.
Hai người kia lại lớn tiếng vâng dạ.
Từ Hồng Cử liếc mắt nhìn Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến trầm mặc bên cạnh một cái, lại lớn tiếng hô lên.
- Ai chém một cái đầu của Triệu Tự Doanh, thưởng năm lượng. Ai có thể lấy tinh mạnh Triệu Tiến, trọng thưởng hai ngàn lượng, thăng kẻ đó làm Hội chủ.