Tiếng nói của mấy người họ đều đã thay đổi. Thợ nấu rượu cùng tiểu nhị tuy bị nhốt trong phạm vi của phường rượu nhưng bọn họ cũng không phải bị phong bế tin tức với bên ngoài hoàn toàn. Bọn họ tự nhiên biết tửu phường này có thể kiếm bao nhiêu tiền, nhưng dù có đỏ mắt cũng không thể nói gì được. Công văn đã kí, tiền công được lại cao, nhiều nhất bọn họ cũng chỉ có thể oán thầm trong lòng vài câu. Chưa một ai nghĩ tới lần này Triệu Tiến lại sẽ cho bọn họ một phần tiền lãi, chỉ cần nghĩ cũng biết số đó sẽ rất nhiều, điều này sao có thể bảo bọn họ không kích động cho được.
- Làm cho tốt, ta sẽ không bạc đãi các ngươi.
Triệu Tiến cười dặn dò một câu.
Mấy thợ nấu rượu đều bình phục cảm xúc tiếp tục làm việc. Nhưng có thể thấy được tinh thần của bọn họ đã có khác biệt rất rõ ràng, tiếng thét to cũng lớn hơn khi nãy nhiều. Toàn bộ tinh thần đều bị kích động lên rồi.
- Thợ nấu rượu cùng tiểu nhị trong tửu phường Hà gia đều nguyện ý lưu lại sao?
Triệu Tiến xoay người hỏi.
Lưu Dũng mở miệng trả lời nói.
- Đa số đều nguyên ý ở lại, chỉ còn chờ người bên trong thành lại đây xử lí khế ước công văn mà thôi.
Triệu Tiến gật gật đầu nói.
- Không bằng lòng liền đuổi đi ngay lập tức. Thạch Đầu, tường vây chung quanh tửu phường phải mau chóng tu sửa lại. Đại Thăng, chia nhóm cho các đội trong Triệu tự doanh, nơi này lập tức sẽ làm ra rượu, cũng phải sắp xếp người ngăn cách trong ngoài, miễn cho để lộ bí mật.
Ai cũng đều đáp ứng cùng tự đi bận rộn chuyện của mình, Triệu Tiến lúc này mới chuyển hướng Vương Triệu Tĩnh, có chút kinh ngạc hỏi.
- Đệ tới muộn như vậy, hôm nay chỉ có thể ở tại nơi này, có chuyện gì gấp sao?
Lúc ăn cơm chiều, mọi người ngồi chung lại với nhau, Triệu Tiến thuyết minh ý đồ đến của Vương Triệu Tĩnh.
- Vương thúc đi quan phủ cho ta làm cái ghế Bảo Chính
Bảo Chính? Mọi người sửng sốt, vị trí này mọi người ngược lại đều rõ ràng. Mười hộ là một bảo, năm mươi hộ là một đại bảo, mười đại bảo là một đô bảo, cái đô bảo này được gọi là Bảo Chính.
Nhưng Bảo Chính cũng không phải là quan viên, cũng không phải là lại mục, càng không phải là sai dịch. Bảo Chính không có phẩm cấp, không có bổng lộc, ngược lại là chịu trách nhiệm không ít vấn đề. Chẳng hạn như, thuế khóa lao dịch của dân chúng dưới quyền, quyết định của quan phủ thường thường đều được giao cho Bảo Chính, nói chung, đây là nhân vật có khổ lao không có công lao
Trần Thăng mở miệng nói.
Hiện giờ còn có cái ghế này sao? Ngay cả bảo trưởng cũng đã mất.
Thái tổ Chu Nguyên Chương từng thi hành chế độ bảo giáp khắp thiên hạ, tuy nhiên qua cỡ hai trăm năm, rất nhiều chế độ cũng đã chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, bảo giáp cũng là như thế.
Lưu Dũng nhìn hai bên một chút, mở miệng nói.
- Người thành thật làm bảo trưởng chỉ có thể gặp họa, người hung ác một chút mới may ra kiếm được chút lợi lộc béo bở. Tuy nhiên chúng ta cũng không cần nó, đúng không?
Nếu người thành thật làm bảo trưởng thì khi thu thuế má, thông tri làm lao dịch cũng sẽ giao không được hoặc bị kháng cự không chịu giao, bản thân họ hay phải tự bỏ tiền túi ra, qua vài lần cũng sẽ bị táng gia bại sản. Nhưng người hung ác đi làm bảo trưởng thì chẳng những không có ai không giao, ngược lại còn có thể buộc bên dưới giao nhiều lên, chính mình giở trò, lợi lộc béo bở không ít.
Tuy nhiên nói đến nói đi, đây đều là chuyện của cửa nhỏ nhà nghèo, một năm xuống dưới mấy gánh lương thực, mấy lượng bạc mà thôi, với thân phận cùng địa vị của Triệu Tiến hiện giờ nếu phải đi quản mấy chuyện vặt ấy ngược lại là thêm chuyện phiền toái vào mình.
Thạch Mãn Cường đang cúi đầu đối phó với miếng sườn trong tay, ăn xong y quẹt mép, buồn bực nói.
- Bằng bản lĩnh của đại ca chúng ta thì nên đi làm quan lớn mới phải, bảo trưởng hay gì đó không xứng đâu.
Cát Hương và Đổng Băng Phong lại không hề lên tiếng, tuy nhiên vẻ mặt hai người cũng có chút không đồng ý. Bên kia, Vương Triệu Tĩnh hơi tức giận, y buông bát cơm trong tay xuống, nói.
- Các huynh đệ nói như vậy, thật giống như ta đang hại Triệu huynh không bằng. Tất cả mọi người là huynh đệ, cứ không tin tưởng ta như thế sao?
Trong các huynh đệ Vương Triệu Tĩnh trước giờ vẫn luôn rất tao nhã, bộ dạng rất có phong độ, lần phát tác này cũng là đầu tiên. Mọi người lập tức im miệng không nói, Thạch Mãn Cường lại cầm một khúc sườn, những người khác cũng đều cúi đầu buồn bực ăn cơm. Trần Thăng lại xoa tay nói.
- Hiện tại cực kỳ phức tạp, đệ hãy nói một chút chức bảo trưởng này có ích lợi gì đi?
Không đợi Vương Triệu Tĩnh mở miệng, Triệu Tiến cười nói.
- Các đệ cứ bảo trưởng bảo trưởng mãi, đây là cái ghế của Bảo Chính, trước nên phân biệt rõ hai cái này đi đã. Các ngươi cảm thấy đây ngoại trừ rườm rà ra không có chút chỗ tốt nào sao? Huynh có thể nói cho các đệ biết. Cái ghế này rất hợp.
- Bảo chính cùng bảo trưởng có gì khác nhau đâu? Càng phiền toái mà thôi?
Bên kia Cát Hương thấp giọng thì thầm, bị Triệu Tiến nhìn chằm chằm liếc mắt một cái, lập tức im miệng không lên tiếng nữa,
- Năm trăm gia đinh trong tay chúng ta bây giờ khác với gia đinh trong nhà người khác. Nhà người ta dùng để làm việc và hầu hạ, nhưng bên chúng ta lại được võ trang đầy đủ sẵn sàng chém giết. Bây giờ đang cảnh thái bình, ngươi nuôi dưỡng nhiều đao binh như vậy làm cái gì? Có phải bụng dạ khó lường hay không? Đây là trọng tội!
Triệu Tiến nói rất rõ ràng.
Trần Thăng trầm giọng nói xen vào.
- Bây giờ cả Từ Châu ai dám nói chúng ta như vậy? Cho dù có là Tri châu lão gia cũng sẽ không nói.
Triệu Tiến lại nói tiếp.
Từ Châu chẳng qua là một châu ở Nam Trực Lệ mà thôi, châu phủ lớn hơn chúng ta không biết có bao nhiêu, một Tri châu như ông ta tính làm cái gì? Trên lão còn có các Đạo viên, trên nữa còn có Tuần phủ. Huống chi Nam Kinh còn có Lục bộ, còn có Trấn thủ, còn có nhiều quý tộc như vậy. Nếu chẳng may có người cáo trạng lên trên, những kẻ kia hỏi xuống thì chúng ta làm sao bây giờ? Chúng ta lấy lí do đó là tiểu nhị của đội thương buôn chẳng lẽ có thể chống được tra cứu hay sao?
Lập tức không ai lên tiếng, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Vừa rồi Triệu Tĩnh cũng đã nói qua, Bảo Chính này có những chức trách là, phụ trách hộ khẩu trị an, phụ trách huấn luyện dân tráng phòng trộm. Không nói đến vô số những tạp vụ nho nhỏ khác, riêng hai điều trên cũng đã có lợi cho chúng ta rồi. Chức danh kia sẽ khiến Hà Gia Trang thành địa bàn của nhà chúng ta, khiến Triệu Tự Doanh thành dân tráng hợp lí cũng hợp pháp, ai cũng không thể moi ra được sơ hở. Về sau, lúc chúng ta giết người, sẽ không cần phải cẩn thận tiểu tiết như lần này, còn phải đem công lao tặng cho Chu tham tướng bên kia. Các đệ hiểu không?
Có người gật đầu, nét mặt của Trần Thăng lại nghiêm túc hỏi.
- Một Bảo Chính có thể mang theo bao nhiêu người?
Triệu Tiến mở miệng nói.
Không có hạn ngạch, dù sao ngươi là chiêu mộ dân tráng trong vùng để phòng trộm trị an, lương bổng tự chuẩn bị, chiêu mộ nhiều ít, đó là xem bản lãnh của ngươi.
- Tốt, cái này hay.
Trần Thăng vỗ bàn nói. Mọi người cũng đều đã nghĩ rõ ràng mọi lý lẽ trong đó nên cùng gật đầu phụ họa.
Ánh mắt của Vương Triệu Tĩnh rốt cục trầm tĩnh lại, y ngẫm nghĩ một chút đứng lên nói.
- Các vị huynh đệ, chúng ta cùng nhau đã trải qua nhiều chuyện như vậy, tìm đường sống trong chỗ chết cũng đều đã qua, ta làm sao sẽ hại mọi người đây, ta làm việc này, cũng là vì các vị.
Phía dưới rất an tĩnh, Trần Thăng giống như không có chuyện gì cúi đầu tiếp tục ăn cơm, những người khác cũng đều không có tiếp lời, Triệu Tiến cau mày nói.
- Mọi người đều là huynh đệ nhà mình, đệ nói vậy liền trở nên xa lạ quá.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt một chút mới thở dài nói.
- Triệu huynh, gia phụ xuất thân Tiến sĩ, quyền quý thanh cao, tiểu đệ tất nhiên cũng phải đi con đường làm quan công danh, đây chẳng lẽ là sai sao?
Triệu Tiến cười nói.
Sao có thể sai được? Tên đề bảng vàng, người trong thiên hạ ai không nghĩ như vậy, chẳng lẽ huynh đệ chúng ta còn muốn ngăn cản không cho ngươi tiến tới sao?
- Văn võ khác đường, văn quý võ tiện, ngươi đọc sách viết chữ, tự nhiên chướng mắt chúng ta vũ đao lộng thương.
- Đại Thăng!
Trần Thăng lạnh giọng nói, bị Triệu Tiến cao giọng ngắt lời, Trần Thăng đứng lên khỏi chỗ ngồi, mở miệng nói.
- Đệ nghe gia gia của đệ nói qua, loại người vũ phu luyện võ như chúng ta đều bị quan văn xem thường nhất. Thất phẩm Huyện lệnh cũng có thể nhìn Võ tướng Tam phẩm Tứ phẩm bằng nửa con mắt. Dù sao ta cũng chưa tận mắt thấy qua, các vị, ta đi an bài trực canh đêm nay, mọi người ăn trước đi.
Không khí hoàn toàn lạnh xuống, Triệu Tiến nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải, mấy người khác cũng thấy thật xấu hổ, sau khi nhanh chóng ăn xong đều lấy cớ có việc rời đi.
Sắc mặt Vương Triệu Tĩnh thật không dễ nhìn, y ngồi yên một lát mới chua chát nói.
- Triệu huynh, tiểu đệ không phải loại người như vậy, cho dù sau này tiểu đệ bước lên con đường làm quan cũng sẽ giống hệt bây giờ.
Triệu Tiến gật gật đầu, tuy nhiên trong lòng hắn cũng hơi đồng ý với ý kiến của Trần Thăng. Văn võ khác đường, văn quý võ tiện, bây giờ mọi người còn tốt với nhau, nhưng ngày sau khi Vương Triệu Tĩnh thuận lợi trên con đường khoa cử, hai bên nhất định là càng chạy càng xa. Tuy nói lòng người dễ đổi, nhưng thực tế chính là có chuyện như vậy.
- Tri châu nể mặt phụ thân đệ, để cho huynh thành Bảo Chính của Hà Gia Trang. Tuy nhiên việc này không thể làm như vậy. Chúng ta không thể tự mình biết, còn phải khiến tất cả mọi người đều biết. Ngày mai khi đệ quay về thành còn phải giúp huynh làm chút chuyện.
Triệu Tiến không muốn tiếp tục câu chuyện này, đơn giản nói sang chuyện khác.
Giữa trưa ngày hôm sau, hộ dân gần xung quanh nha môn Tri châu đột nhiên nghe được tiếng pháo vang lớn, chiêng trống vang trời, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Động tĩnh kia chỉ vào lúc lễ mừng năm mới mới có, không ít người đều tò mò đi qua đó xem.