Còn Trang Lưu kia thì được tất cả mọi người coi trọng. Ngoài Triệu Tiến và bọn huynh đệ, đội trưởng các đội tân binh cũng cảm thấy người này rất được, tiễn pháp xuất chúng, võ nghệ cũng rất cao, tính tình lại trầm ổn, rõ ràng là xuất sắc hơn người khác, lại chẳng hề khoe khoang, khi luyện tập thì dùng hết sức, chẳng có chút nào cảm thấy mình khác người. Đổng Băng Phong đã nhắc đến mấy lần, nói người như vậy chỉ là thuộc hạ đảm nhiệm cung thủ thì đáng tiếc, không bằng đặt vào đội tân binh thậm chí đội lão kỵ binh có thể được huấn luyện đầy đủ và trưởng thành.
Tiến bộ của những người này thật ra là ở trong dự liệu của Triệu Tiến. Phù hợp với tính cách xuất thân ban đầu, khiến Triệu Tiến không ngờ được là mấy người thân thích của hắn, Triệu Tùng, Triệu Hoàn kỵ thuật đều rất tốt, ngẫm lại bởi vì đã được huấn luyện từ lúc buôn bán gia súc
Lý Xán kia xem ra béo mập khờ khạo, nhưng thật ra lại rất thông minh nhanh nhẹn. Đêm đó lúc xung phong ra ngoài, đội trưởng đội tân binh của y không cẩn thận ngã xuống. Trong lúc kêu loạn nhốn nháo, mọi người còn tưởng rằng người đội trưởng kia sẽ chết trận, sẽ tán loạn ngay. Lại vẫn là Lý Xán này hò hét tụ tập đội ngũ xông ra ngoài, hơn nữa lúc tiếp chiến tuy rằng không có võ nghệ, nhưng lại một mực hăng máu. Đội của Lý Xán, chỉ có y là bị thương trên người, nhưng cũng giết được hai tên địch.
Về phần Hà Chính chậm chạp, cẩn thận kia, việc gì cũng rất giữ quy củ, không có ai bảo y là nhát gan, cũng chẳng có ai nói y dũng cảm. Thật ra phụ thân của Cát Hương trong nhà bếp lại có ấn tượng rất tốt với Hà Chính này, nói tiểu tử này lúc giúp việc ở trong bếp, mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp, đúng nơi đúng chỗ. Hơn nữa ước chừng cơm gạo, nguyên liệu dùng lúc nấu nướng rất chuẩn xác.
Những cái tin này cùng báo lên với người khác, cho đến nay còn không người nào nhìn ra bọn họ quen biết với Triệu Tiến.
Sở dĩ ba ngày sau muốn cho Cát Hương và Lưu Dũng đi điền trang của Vân Sơn Tự ở gần Hà Gia Trang, là vì Triệu Tiến muốn bố trí phạm vi thế lực. Trong phạm vi này, không thể có kẻ thù tồn tại. Sở dĩ ba ngày sau, là vì ngày hai mươi tư tháng ba này, Triệu Tiến muốn ở bên trong Hà Gia Trang tổ chức hội thưởng rượu. Đến lúc đó tất cả mọi mặt đều phải bảo đảm việc này.
Tin tức Triệu Tiến làm Bảo Chính vừa mới lan ra, trong giới thương nhân buôn bán danh tửu Hán Tỉnh, còn có những người muốn mua mà không mua được, đều cân nhắc nhân dịp này tặng quà và đi chúc mừng một phen, tạo mối quen biết gần gũi, khiến cho phần mình mua được nhiều lên, tối thiểu thì cũng sẽ không giảm đi. Chưa hề nghĩ không đợi bọn họ kịp đánh tiếng, Triệu Tiến bên này đã đưa giấy mời đến, mời bọn họ đi Hà Gia Trang bên đó tham gia lễ hội thưởng rượu.
Mọi người đều biết Hà Gia Trang bên kia cũng có tửu phường lớn, càng biết là Triệu Tiến ở bên đó ủ ra rượu không kém hơn so với danh tửu Hán Tỉnh ở trong thành. Lễ hội thưởng rượu lần này, nghĩ cũng biết chính là đã làm ra rượu. Mọi người đều là rất đỗi vui mừng, chuẩn bị qua đó xem. Hơn nữa gợi trí tò mò còn có ở nội dung của thiếp mời, Triệu Tiến bên đó nói, bảo mọi người mang một chút hàng tồn danh tửu Hán Tỉnh qua đó.
Mặc dù nói danh tửu Hán Tỉnh rất là khan hiếm, nhưng mỗi nhà đều giữ lại mấy vò để tích trữ lại hoặc là tự mình uống. Hàng tồn thật ra dễ kiếm, dùng những loại như vò nhỏ hoặc là bầu rượu hồ lô mà đựng, tới ngày lũ lượt kéo đến.
Ngày hai mươi bốn tháng ba trời quang mây tạnh, trong đại viện Hà Gia Trang dọn dẹp rất sạch sẽ, mặt đất trải thảm phẳng phiu ngay ngắn, trên mặt còn cẩn thận rẩy nước, tránh bụi bặm bay lên. Các đầu bếp trong các hộ nông dân, nhà nghỉ, quán trọ trong thôn trang đều bận tíu tít. Tuy là làm chẳng ra món ngon cao lương mĩ vị gì, nhưng làm món nhắm rượu sơ sài cũng phải chuẩn bị rất nhiều thứ.
Phần đại viện Hà gia tiếp giáp với quán nấu rượu, cho đến giờ đã bày đầy vò rượu.gần như chiếm đến một phần ba sân. Hiện nay trong đại viện đã đứng chật ních người, không chỉ là những thương hộ ở trong thành, ngay cả những thương nhân buôn bán trâu bò trong chợ lừa ngựa cũng tới tham gia náo nhiệt.
Bên kia, Triệu Tiến bước lên cái bệ gỗ đã dựng sẵn, bước lên bệ đầu tiên là vòng tay thi lễ. Những thương nhân ở dưới luống cuống không kịp đáp lễ. Cho đến giờ ai dám nhận lễ của Triệu Tiến
- Ở đây hàng ngày rượu có thể ra gấp bốn lần ở trong thành. Hiện nay đã có tám trăm vò rượu tích trữ. Chính là chỗ này đây, mọi người sẽ không hiểu lầm ta đây là vận chuyển từ trong thành ra chứ?
- Làm sao có thể? Ai mà vận chuyển nhiều như thế đi ra, sớm đã bị mọi người để ý rồi, đều sẽ nghĩ rằng đây là kẻ nào mà phát tài lớn như thế.
Xem ra Triệu Tiến lộ ra vẻ mặt tươi cười nói chuyện, người ở dưới rất là tùy tiện, có người to gan to tiếng trả lời, lập tức dẫn đến một trận cười vang.
Triệu Tiến cười cười gật đầu, lại cao giọng lên nói.
- Vẫn theo nếp cũ, vò rượu nào cũng có thể nếm. Mùi vị không được thì không mua. Các vị trước khi nếm, uống một chút hàng tồn trong tay, xem xem có giống nhau không?
Hắn nói rất đơn giản, cũng chẳng hơi đâu mà nhiều lời. Bởi vì cái quy củ này đã sớm định ra rồi.
Phía dưới các thương nhân nghe được Triệu Tiến nói như vậy, lại là có chút xôn xao. Hiện giờ uy danh của Triệu Tiến ở đây, trước mặt hắn, mọi người đều là rất cẩn thận, gửi thiếp mời một cái là không ai dám không đến. Hơn nữa, chẳng ai dám không mua, Ccho dù đựng trong vò là nước lã, mọi người cũng ngoan ngoãn bỏ tiền ra mua, không nghĩ rằng vẫn là theo quy củ, có thể nếm trước, mua sau.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến khoát tay, lại là bỏ mặc mọi người ở đây. Hắn còn ở đây thì mọi người không dám khinh suất, sau khi rời đi mọi người đều có thể thoải mái một chút. Gần đúng như suy nghĩ của Triệu Tiến, hắn vừa đi, mỗi thương nhân đầu tiên chọn năm vò. Lập tức có gia đinh đưa năm vò tới, đều mở niêm phong bằng bùn ra, dùng muỗng múc rượu ra. Người thương nhân kia cầm ra cái hồ lô luôn ở bên người, uống một ngụm trong hồ lô, lại uống một ngụm trong vò rượu, vừa uống vừa gật đầu, uống xong lại hét to lên.
- Mang thêm năm vò ra đây.
Gã vừa tỏ thái độ này, những người khác lập tức nhìn ra ngay vấn đề. Ai cũng tranh trước, chỉ lo kém người khác một vò. Hơn nữa mọi người đều rất cẩn thận, sợ rằng trong tám trăm vò rượu này có vò nào mùi vị khác, mọi người đều đã chọn đủ rồi, mình há gì lại chịu thiệt. Phải biết là rượu này không phải bán chẳng đâu vào đâu, mà là có bao nhiêu bán cũng hết, lấy được một vò là lời một phần tiền.
- Mùi vị rượu này e là tốt hơn rượu trong thành một chút.
- Nước tốt, men tốt, cao lương tốt. Nồi nấu cũng là làm nhiều năm rượu rồi.
- Chả trách muốn diệt Hà viên ngoại kia.
- Ngươi uống nhiều rồi, không muốn rước họa thì ngậm miệng lại.
May mà gia đinh của Triệu Tự Doanh đông, chẳng bao lâu, từng vò rượu đều được mở ra, rồi tất cả đều được mua hết. Một là mượn cớ say rượu, hai là vì muốn kiếm tiền mà phấn chấn, mọi người đều đang hỏi, tiếp theo thì bán rượu thế nào. Rượu làm ra ở đây còn cao hơn so với ở trong thành, người nào cũng có thể được chia nhiều hơn, kiếm cũng sẽ nhiều hơn.
- Giống như ở trong thành, từ giờ tới giữa tháng sáu, rượu làm ra hằng ngày bên này gấp ba lần so với ở trong thành. Các ngươi cứ dựa vào đó mà tính.
Đây là đáp án đã được sắp đặt sẵn.
Triệu Tiến giải thích với đám huynh đệ.
- Rượu làm ra nhiều rồi, chưa chắc giá cả sẽ thấp xuống. Hiện nay, rượu này không chỉ là Từ Châu và các phủ huyện lân cận đều uống. Nghe nói, Sơn Đông, Bắc Trực Lệ và Hà Nam đều có không ít người uống đến. Theo như rượu làm ra của bọn ta hiện nay, rất nhiều người muốn uống nhưng không thể uống đủ. Rượu của bọn ta tăng thêm, những người ở gần có thể uống nhiều thêm một chút, nhưng những người ở càng xa cũng có thể uống đến. Tựu chung lại rượu của bọn ta vẫn là chưa đủ, cục diện như vậy, giá cả làm sao mà xuống được, tăng lên cũng là nên làm ấy chứ.
Xem nếm rượu, mua rượu náo nhiệt, Lưu Dũng lại lo sản xuất nhiều rượu, giá cả sẽ phải hạ xuống, Triệu Tiến cười giải thích.
- Đúng vậy! Theo như lời đại ca, giá cả của chúng ta bây giờ làm sao mà thấp được, tăng lên một chút mọi người cũng bằng lòng.
Thạch Mãn Cường tiếp lời nói.
Triệu Tiến lại là cười lắc đầu.
- Chúng ta bây giờ lợi nhuận cũng đã kinh người rồi. Chỉ cần có thể duy trì giá này, không ngừng tăng rượu làm ra là được. Điều này đã đủ duy trì cục diện của chúng ta rồi.
Cả bọn nghe được người hiểu, người không, nhưng nhìn thấy náo nhiệt trước mắt, ai cũng biết rằng đây là thay mặt cho một khoản tiền thu lớn, ai nấy đều vẻ mặt rạng rỡ.
Lúc đang nói chuyện, lại nhìn thấy người đứng hàng thứ hai của ba huynh đệ Tề gia bước nhanh tới, cách xa khoảng mười bước đầu tiên là vòng tay thi lễ. Mọi người đều giật mình. Triệu Tiến gật gật đầu, Tề Nhị kia mới chạy tới.
Tề Nhị bẩm báo.
- Tiến gia, bên ngoài có một hán tử cởi trần, mang theo một cái quan tài, đang quỳ ở một nơi bên ngoài cách một dặm, nói muốn cầu kiến Tiến gia. Gã nói là Phó Sở Xuyên thuộc hạ của Khổng Cửu Anh.
Ba huynh đệ nhà Tề gia lúc không phải theo Lưu Dũng đi đi lại lại, nói chung đều ở trong thôn trang đi lang thang xung quanh canh gác. Đây cũng là cử chỉ bất đắc dĩ. Bởi vì đa số người của Triệu Tự Doanh cưỡi ngựa không giỏi, chỉ có thể chăm chỉ luyện tập, phạm vi của lính canh gác lại không thể quá lớn.