Đang trong lúc yên tĩnh, Triệu Tiến vỗ lên trán nói.
- Chuyện này làm dông dài rồi. Còn cân nhắc gì nữa, tóm những người mua đất kia lại đây tra hỏi là được. Đại Hương, đệ đi một chuyến.
Người của thôn Tiểu Thạch Đầu do dự nói.
- Triệu Bảo Chính, những người mua đất để lại bạc xong là đi rồi.
Thật đúng là kỳ lạ, Triệu Tiến đuổi người đến báo tin nói rõ kia đi, trầm ngâm một lát rồi mở miệng nói.
- Đêm nay bất cứ lúc nào đều phải có một đội lão binh và bốn đội tân binh đợi lệnh. Băng Phong ngươi dẫn mấy người biết cưỡi ngựa kia đi một lần, ở thôn Tiểu Thạch Đầu xem một cái. Sau đó đi trên những con đường xung quanh thôn Tiểu Thạch Đầu thăm dò. Tiểu Dũng ngươi sắp xếp người đi các thôn lân cận xem thử. Mặt khác, đêm nay trên những con đường xung quanh Hà gia trang đều phải sắp xếp trạm gác ngầm. Bất cứ lúc nào cũng phải về báo. Huynh đệ chúng ta đêm nay cũng luân phiên trực đêm.
Mọi người đều vâng dạ, từng người tản ra bận rộn công việc. Sắp xếp các đội trực đêm nói chung là Triệu Tiến và Trần Thăng hai người, hai bọn họ lưu lại cuối cùng.
Trần Thăng trầm ngâm một chút rồi mở miệng nói.
- Nếu như thật sự có kẻ thù, e là cũng sẽ không từ thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia mà tới. Hơn nữa cho tới giờ trên đất Từ Châu, ai còn có thể đối địch với chúng ta. Có được bản lĩnh này đúng là quan phủ và Từ gia ở phía bắc Hoàng Hà, nhưng đều không có gì trở ngại. Chẳng lẽ là Khổng Cửu Anh sắp đặt. Nhưng lão ngoài binh mã ra, nhưng đội quân khác đều không thể tới được. Đội binh mã này chẳng có tác dụng gì đối với chúng ta.
Triệu Tiến thuận miệng nói một câu.
- Chưa chắc là kẻ thù, nhưng dường như làm việc khẩn cấp, khỏi cần lưu tâm nhiều như vậy.
Mọi thứ ở thôn Tiểu Thạch Đầu đều làm quá lộ liễu rồi. Hơn nữa còn là làm trước mặt các thương hành của đất Từ Châu. Nếu như thật sự có mưu đồ gì, vậy thì không khỏi quá sơ sài.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lại nói tiếp.
- Tai mắt dò la tin tức của chúng ta ít. Người bí mật báo tin cho chúng ta cũng ít. Cho nên chúng ta gặp chuyện chỉ có thể tự mình cẩn thận. Đầu tiên là bảo đảm cho chúng ta bản thân không có sơ hở, người khác không thể chui lọt vào được.
Triệu Tiến tự mình cũng lên vọng lâu xem xét. Bên ngoài thôn Tiểu Thạch Đầu quả thực đèn đuốc sáng trưng, xem ra cũng gần như trận đại chiến đêm đó ở Hà gia trang. Lờ mờ có thể nhìn thấy không ít người đang bận rộn không ngừng.
Đến đêm khuya, Đổng Băng Phong cũng đã quay trở về, nói là trong thôn quả thực đang bận rộn, còn đem những khoảnh ruộng của thôn sát mặt đường đều nhổ hết hoa màu, dùng con lăn đè phẳng, nói là đám người hôm nay đến đều đã trả tiền công, trả tiền củi lửa, còn nói nếu như ngày mai làm xong sẽ có tiền thưởng. Trong thôn ngay đến người già yếu, phụ nữ và trẻ em đều đi ra hết. Ngoài điều này ra, các con đường đều rất yên ắng, không có một chút khác thường. Bên kia Lưu Dũng cũng đem tai mắt ở trong thôn phái ra ngoài.
Bọn Triệu Tiến còn để ý tới một sự kiện, gần chợ lừa ngựa cũng có người lên nóc nhà. Triệu Tiến phái người qua đó hỏi han. Người bên đó trả lời là rất ít khi nhìn thấy các thôn trang lân cận bận rộn trong đêm. Cho nên các ông chủ trong đêm đều không dám ngủ, bắt tất cả tiểu nhị cầm binh khí canh gác.
Điều này hẳn là đều bị trận đại chiến đêm đó làm cho sợ rồi, cho nên phải phòng bị trước. Lưu Dũng đích thân đi xem xét, sau khi ra ngoài trở về mới đi bận rộn công việc của mình. Sở dĩ muốn hỏi han xem xét, là bởi vì lo lắng một số thương nhân ở chợ lừa ngựa câu kết với người bên ngoài.
Triệu Tiến cả đêm nay mặc áo khoác đi ngủ, giáp trụ binh khí đặt ở bên cạnh. Hắn bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị ra ngoài đối địch, ngẫm nghĩ rốt cuộc là người nào không đáng tin, ngẫm nghĩ đến nguồn tài nguyên là Trịnh Toàn này lợi dụng thế nào. Đến cuối cũng nghĩ tới Mộc Thục Lan, hắn chỉ có ký ức lúc chia ly, không biết bây giờ cô gái thế nào. Tuy nhiên ngẫm nghĩ xa nhau chưa tới một năm, hẳn là không có gì thay đổi. Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, Triệu Tiến chìm vào trong giấc ngủ.
Tỉnh dậy giống như hàng ngày, ngoài cửa sổ trời đã tờ mờ sáng, đêm qua không ngờ bình yên vô sự. Triệu Tiến ngủ cũng rất ngon, rửa mặt qua loa, gia đinh giúp hắn mặc áo giáp. Triệu Tiến cầm trường mâu ở trong viện bắt đầu tuần tra. Trong lúc tuần tra, đám huynh đệ cũng lần lượt dậy.
Mọi người đều có cảm giác không hiểu ra sao, các thôn ở gần Triệu Tự Doanh gióng trống khua chiêng cũng không đến chào hỏi. Trên đất Từ Châu, ai cũng sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.
Bình an vô sự là tốt nhất, theo như những trạm gác ngầm rải ra về báo lại, cả đêm qua các nơi đều yên tĩnh như thường. Thanh niên trai tráng của thôn Tiểu Thạch Đầu cho tới giờ vẫn đang bận rộn không ngừng. Bên ngoài thôn đã dọn dẹp ra một mảnh đất trống to. Có thể nhìn thấy đám người kia đưa ra điều kiện hậu đãi tới cỡ nào, khiến cho thôn dân cam tâm tình nguyện phá hủy sạch hoa màu nhà mình.
Triệu Tiến sắp đặt.
- Sai Tề gia huynh đệ càng sớm càng tốt xuất phát vào thành, hỏi xem Triệu Tĩnh bên đó trong thành có động tĩnh gì khác thường. Tiểu Dũng ngươi trước tiên hãy ở lại bên này, phái người đi các thôn trang lân cận nghe ngóng.
Lưu Dũng nắm giữ không ít mật thám và cơ sở ngầm. Thời gian y đích thân trấn giữ đương nhiên hiệu suất cao nhất. Y vội vàng nhận lời, nhưng do dự một lát lại nói.
- Đại ca, Vương Triệu Tĩnh và các vị thúc bá tiền bối có chuyện không thể không nói.
Triệu Tiến gượng cười lắc đầu nói.
- Bọn họ bên kia đương nhiên không có cái gì giấu diếm. Nhưng trước mắt cục diện này thật sự quái lạ.
Triệu Tiến lại ra một mệnh lệnh.
- Thạch Đầu, hôm nay đệ dẫn người đi thôn Tiểu Thạch Đầu. Nếu như bên đó có người đến, tóm lại đây.
Giữa trưa, hôm qua chín nhà tặng lễ không thành ngược lại bị thôn tính đem tin tức mà Triệu Tiến đòi hỏi đưa về. Khiến cho người ta có chút bất ngờ là, thực lực của Điền Gia Trang cũng không phải là mạnh nhất, bọn họ trong thôn có hơn ba trăm nam đinh. Còn mỏ quặng Lưu gia cũng có thể có sáu trăm tráng đinh, bởi vì thợ mỏ đều là những đàn ông tráng kiện. Làng Lâm gia cũng có hơn hai trăm người, những thôn khác thứ bậc không bằng.
Tuy nhiên ngày hôm qua Lưu Dũng chuyện trò qua loa, cũng đã biết nguyên do Điền Anh của Điền Gia Trang cầm đầu. Anh họ của Điền Anh này là một tay văn thư đắc lực của Hộ phòng, Lục phòng, Châu nha. Điều này cũng có thể coi là có người làm quan.
Hơn nữa từ những tin tức này có thể nhìn ra văn phong của Từ Châu không thịnh. Tính bao gồm cả Hà Gia Trang, mười địa phương này chỉ có một tú tài, tú tài này còn là Chu Học Trí.
- Thật sự có việc gấp, lao động ở các nơi có thể dồn lại trên dưới một nghìn năm trăm người. Nếu như dựa theo yêu cầu của gia đinh bản doanh, có thể sử dụng nhiều nhất không tới bảy trăm.
Chu Học trí một mặt ở đó ghi chép, một mặt đánh giá nói.
Tin tức các nơi đưa tới, không thể không nghe ngóng tình hình các nơi, đều không có gì khác thường. Thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia bận rộn có thể coi là dừng lại rồi, mọi người đều là về nghỉ ngơi.
Xem ra thật sự bình yên vô sự, đề phòng của Triệu Tự Doanh cũng dần dần nới lỏng. Mọi thứ đều khôi phục bình thường.
- Chúng ta không thiếu phần tiền này trong chợ. Nhưng tiền vẫn phải thu. Phải cho bọn họ biết, chợ này do ai làm chủ.
Trước kia Hà Vĩ Viễn không cho phép người của các thôn trang lân cận vào buôn bán, cũng không thu tiền của các quầy hàng trong chợ, cứ thế buông xuôi bỏ mặc. Triệu Tiến thay đổi nề nếp này.
- Tiền không quan trọng, nhưng thu tiền cũng có thể tỏ rõ chúng ta làm chủ ở đây.
Nghe lời nói của Triệu Tiến, mọi người đều có vẻ suy tư.
- Chu Học Trí tới giải quyết những việc này. Tiểu Dũng, đệ ở Hà Gia Trang chiêu mộ hai mươi người trong chín gia đình báo lên. Giao cho Chu Học Trí duy trì chợ, thu phí.
Triệu Tiến sắp xếp nói. Chu Học Trí ngồi ở đầu dưới cùng nghe được điều này, lập tức cảm động đứng dậy.
- Tiến gia phân công công việc, học sinh nhất định phải làm.
Chu Học Trí luôn luôn lanh lợi không ngờ lại lắp ba lắp bắp. Bởi vì gã biết mình được nhận nhiệm vụ này, trong một thể này của Triệu Tự Doanh, địa vị lại nâng cao lên một chút.
Gã bên này còn chưa nói hết lời, tất cả mọi người đều nhìn ra ngoài cửa. Mọi người đều nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp, Cát Hương ngồi sát cửa, tay đã đặt lên chuôi đao.
- Tiểu nhân Tề Tam báo với Tiến gia, vừa có rất nhiều xe ngựa đi tới hướng bên này của chúng ta. Đoàn người kéo dào tới mấy dặm ở trên đường người đi áp tải cũng không ít.
Sự việc khẩn cấp, Tề Tam này ở ngoài cửa đã hô lên.
Huynh đệ Tề gia được cử đi vào trong thành làm việc, tính toán thời gian, Tề Tam này đi qua đó vừa quay trở lại.
Bên trong thành xe ngựa đều bị thuê rồi. Thôn Tiểu Thạch Đầu cũng bị mua đứt, cả thôn đang san phẳng nền đất. Sau đó, hàng loạt xe ngựa này đang nhằm hướng bên này đi tới. Những việc này lập tức được chắp nối với nhau.
- Đi vào trong nói. Ngươi làm sao biết muốn tới thôn Tiểu Thạch Đầu?
- Tiểu nhân dừng ngựa ở một bên, giả vờ muốn làm việc đi sang hỏi, nói có cần phu xe vận chuyển không. Bọn họ đều nói không cần, nói người ở phía trước đã sắp xếp. Tiểu nhân đi tới ngay phía trước hỏi. Bọn họ không thèm để ý tới tiểu nhân, còn đuổi tiểu nhân đi. Tiểu nhân quay đầu lại nghe thấy bọn họ nói đã có sắp đặt ở trong thôn Tiểu Thạch Đầu này.