(Thượng)
"Khổng Cửu Anh" "Phó Sở Xuyên", nói ra hai cái tên này ra, vẻ mặt của Triệu Tiến và đám huynh đệ đều thay đổi. Cả bọn đồng loạt quay sang nhìn Triệu Tiến. Triệu Tiến trầm ngâm hỏi.
- Chỉ có một mình gã với một cỗ quan tài?
- Sáu người cưỡi ngựa hộ tống một chiếc xe ngựa lại đây. Phó Sở Xuyên kia sau khi xuống xe, sáu người cưỡi ngựa liền đi luôn. Phó Sở Xuyên cởi áo, cầm ra một cái cờ trắng quỳ ở đó. Tiểu nhân cảm thấy khó coi, lúc đó mới ra xem.
Tề Nhị trả lời.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Đại Thăng, đệ tập hợp đội lão kỵ binh. Cát Hương, đệ dẫn theo bốn tân binh canh phòng. Băng Phong, đệ tập hợp cung thủ. Thạch Đầu, đệ dẫn hai đội đưa Phó Sở Xuyên và cỗ quan tài kia lại đây.
Trần Thăng trước khi đi hỏi.
- Có bị mai phục lần nữa không?
Triệu Tiến lắc đầu.
- Giữa ban ngày ban mặt, đất bằng phẳng. Nếu như có mai phục, lính gác hẳn là đã phát hiện ra rồi. Cẩn thận là hơn, song đừng có lo lắng nhiều quá. Nếm rượu, bán rượu vẫn tiếp tục. Đưa người và quan tài đến nơi gần phía đông doanh trại nhất.
Ra xong mệnh lệnh, từng người, từng đội trong sân đều bắt đầu khẩn trương bận rộn lên. Nhưng đây là cục diện ngoài lỏng trong chặt, cảnh nếm rượu, uống rượu bên kia vẫn đang náo nhiệt, chẳng hề có một chút cảm giác nào đến cử động của Triệu Tự Doanh.
Chẳng mất bao thời gian, Phó Sở Xuyên chỉ mặc độc cái khố đơn và cỗ quan tài kia đã được đưa vào trong doanh trại. Triệu Tiến và đám huynh đệ đều qua bên đó.
- Đại ca, bốn phía đều không có gì khác thường.
Thạch Mãn Cường đầu tiên là nói ra điều này.
Triệu Tiến gật đầu. Bên kia Phó Sở Xuyên cũng đã cung kính quỳ xuống dập đầu, hơn nữa còn dập đủ sáu cái. Đây là đại lễ khi gặp quý nhân hay tiền bối. Lưu Dũng ở bên cạnh lại ghé sát lại nhỏ giọng nói với Triệu Tiến.
- Đại ca, điệu bộ này chỉ là sứ giả thuần túy, dập đầu hành đại lễ, cởi trần chứng tỏ là mình không mang theo binh khí. Trong giới giang hồ hai bên đối địch, sứ giả đều có dáng vẻ như vậy.
Phó Sở Xuyên kính cẩn, mắt nhìn xuống đất cung kính nói.
- Tiểu nhân ra mắt Tiến gia.
So với thái độ ngang ngược kiều ngạo lần trước của vị kia, thật sự có thể nói là một trời một vực. Có lẽ bởi vì cởi trần trùng trục, Phó Sở Xuyên này xem ra rất là buồn cười.
- Đến vì cái gì?
Triệu Tiến điềm nhiên hỏi. Hai bên đánh nhau sống chết một lần rồi, cũng chẳng cần phải khách khí. Hắn cũng không bảo Phó Sở Xuyên đứng dậy trả lời.
Phó Sở Xuyên trong ánh mắt vụt qua một tia ác độc, nhưng vẫn cố hết sức cúi gằm. Trải qua trận chiến ban đêm ở Hà Gia Trang. Thân phận, địa vì của Triệu Tiến không giống với ngày đó. Phó Sở Xuyên chỉ là mở miệng nói:
- Tiến gia, Cửu gia nhắn gửi lời tới ngài, nói trận chiến đấu đêm hôm đó chỉ là hiểu lầm. Là bị ả tiện nhân Hà gia kia khích bác. Cửu gia nói ông ấy và Tiến gia bên này chẳng động chạm gì đến nhau. Mỗi bên đều có cục diện của mình, tội gì phải trở thành thù địch?
- Tiện nhân?
Triệu Tiến hỏi ngược lại một câu, liền kịp hiểu ra ngay. Đó là nữ nhi của Hà Vĩ Viễn, Khổng Cửu Anh và Hà Vĩ Viễn là thông gia.
Phó Sở Xuyên luôn miệng nói.
- Chính là nữ nhi lão tặc Hà Vĩ Viễn kia. Lúc đó ở trước mặt Cửu gia nhà ta khóc lóc kể lể, Cửu gia nhất thời không tra xét kỹ bị ả ta mê hoặc. Tuy nhiên ả tiện nhân này đã bị Cửu gia xử tội chết. Nay đến đưa Tiến gia xem qua.
Triệu Tiến và đám huynh đệ toàn thân run lên, thủ đoạn thật là cay độc. Con dâu của mình, nói giết là giết. Hơn nữa còn mang thi thể đưa tới. Đây là chứng tỏ cắt đứt sạch sẽ thân thuộc với Hà gia.
Triệu Tiến điềm nhiên nói.
- Tiểu Dũng, đi Hà Gia Trang tìm một hộ dân đất này, hỏi xem ai biết con gái của Hà gia, đưa người lại đây nhận xem.
Phó Sở Xuyên nhìn thấy đám người của Triệu Tiến run rẩy, trong lòng cười nhạo. Đến khi nghe được câu này lại nghiêm nghị. Cái đám người trẻ tuổi này làm việc thật là cẩn thận.
Lưu Dũng bên kia đi ra. Phó Sở Xuyên quỳ ở đó tiếp tục nói.
- Mời Tiến gia sai người mở quan tài ra mò một lát. Bên trong quan tài đặt một cái túi, làm phiền lấy nó ra.
Thạch Mãn Cường gật đầu, đi tới mở cái quan tài mỏng mảnh ra. Một mùi vị nồng nặc kỳ quái tràn ra. May mà mùi vị của vôi bột cũng rất nặng, cũng chẳng đến nỗi ghê tởm. Thach Mãn Cường lấy ra cái túi. Lúc đậy nắp quan tài lại, không chịu nổi, nhổ một bãi nước miếng, phun ra mùi thối. Mở túi ném trên mặt đất, lộ ra vật bên trong, hai mươi mấy thỏi vàng.
Phó Sở Xuyên giải thích.
- Tiến gia, đêm hôm đó đôi bên đều có người chết. Hai trăm tám mươi lạng vàng này là Cửu gia làm lễ bồi thường, kính xin Tiến gia nhận lấy.
Chỗ này khoảng ba ngàn lạng bạc, tư thế của Phó Sở Xuyên cũng đủ hạ mình. Vẻ mặt của Triệu Tiến lại chẳng hề thay đổi, chỉ là điềm nhiên nói.
- Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, xem ra không đánh được thì đưa cho ít bạc. Lão gia nhà ngươi thật ra cũng giỏi tính toán.
Phó Sở Xuyên lúc này lại ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Triệu Tiến nói.
- Tiến gia, Cửu gia cũng là vì không làm gì được Tiến gia mới sai tiểu nhân tới đây đưa lễ bồi thường. Mọi người đều ở trong giang hồ lăn lộn, mỗi bên đều có cục diện một phương, không cần thiết phải đánh nhau kẻ sống, người chết, thật sự phải đổ máu, lại để cho người khác chiếm lợi. Tiến gia, Cửu gia nhà ta còn nói, thủ đoạn sấm sét của Tiến gia khiến người khác phải thán phục. Nhưng Phao Hà Duyên không phải là Vân Sơn Tự. Thực sự sang bên đó, Cửu gia của bọn ta không chỉ là có ba trăm kỵ binh.
- Vân Sơn Tự? Tin tức phía ngươi thật là nhạy bén.
- Có bằng hữu tốt thông báo mà thôi. Cửu gia nhà ta nghe xong, còn khen Tiến gia, nói là thiếu niên anh hùng.
Phó Sở Xuyên lúc này thật là một sứ giả đúng mực, không sợ hãi cũng chẳng kiêu ngạo, hơn nữa lại tỏ rõ lợi hại được mất.
Nguồn cơn thì Triệu Tiến có thể hiểu. Khổng Cửu Anh ức hiếp, Triệu Tiến không có cách nào đi Phao Hà Duyên báo thù, cho nên chỉ còn cách coi như là không có chuyện trận chiến ban đêm kia. Nhưng tập kích Vân Sơn Tự, tăng binh bị quân trú đóng ở Từ Châu tiêu diệt. Sau khi chuyện này xảy ra, ít nhiều bảo Khổng Cửu Anh đề cao cảnh giác, cho nên mới sai sứ giả đến giảng hòa.
Một lão bà hơn năm mươi tuổi được đưa đến, mở quan tài ra nhìn nhìn. Bà lão kia sợ quá ré lên một tiếng ngồi phệt xuống đất, mặt mũi trắng bệch. Bên kia Lưu Dũng lại lần ra một nén bạc đưa cho. Bà lão kia mãi mới bình tĩnh trở lại được, thều thào nói:
- Đây chính là con gái của Hà gia, trên cổ có vết sẹo.
Xác nhận không sai, Triệu Tiến liền cho người ra ngoài, trầm ngâm một lát rồi mở miệng nói.
- Người không động vào ta, ta không động vào người, nói với Cửu gia của các ngươi thế.
Tuy là không có câu trả lời rõ ràng, nhưng cũng coi như là đồng ý giảng hòa. Phó Sở Xuyên kia không đứng dậy, quỳ ở đó mở miệng nói.
- Tiến gia, trong thôn trang Cửu gia làm ăn buôn bán phong phú, lại có đường thủy thuận tiện. Từ trước không ít lần làm ăn với Hà lão tặc. Tiến gia có bằng lòng thế chỗ không?
Trang thôn Phao Hà Duyên coi như là thượng du của Hoàng Hà đối với Triệu Tiến bên này, thuận dòng xuôi xuống quả thực là rất thuận tiện, hơn nữa lại còn có thể dọc theo sông đi tới tới vùng Bi Châu.
- Chuyện đường thủy ta không thể quản được. Nhưng muốn làm ăn với ta ở bên này, các người không thể ra bến đò, giá cả chiếu theo trong chợ.
Triệu Tiến cho một câu trả lời. Mấy cái bến đò trên sông Hoàng Hà cách Hà Gia Trang đều là vài dặm, mười dặm, Vận chuyển lên cũng không phiền toái. Nhưng nếu như để cho đối phương vào Hà Gia Trang làm ăn, vậy thì chẳng khác gì đưa sói vào nhà. Triệu Tiến đương nhiên không phạm phải sai lầm kém cỏi này.
Thấy Triệu Tiến hiểu mọi chuyện nhanh như vậy, Phó Sở Xuyên kia cũng thật là không ngờ, quỳ ở đó sững người một lúc rồi nói.
- Không nghĩ rằng Tiến gia kiếm lợi nhuận, mưu lời lại tinh thông như vậy.
Từ nhỏ đã phải rèn luyện thân thể học võ có thể bồi dưỡng nên một võ phu, từ nhỏ khổ luyện đọc kinh thư, cũng thành văn sĩ. Nhưng chuyện buôn bán, kiếm lợi nhuận, mưu lời lại không có đạo lý, không học được từ bé. Theo như cách nhìn của Phó Sở Xuyên, điều này chỉ thiên phú mới có được.
Phó Sở Xuyên vẫn chưa nói hết.
- Cửu gia nói trên đất đai của ba tỉnh, chỉ có quan phủ mới có thể làm người giảng hòa giữa ông ta và Tiến gia. Nhưng quan phủ chắc chắn không thể mời được rồi. Việc nghị hòa này chỉ có thể dựa vào đôi bên tự giác kết thúc. Xung đột giữa chúng ta đều chẳng có lợi lộc gì cho cả đôi bên, ngược lại sẽ khiến cho bọn đạo chích chiếm lợi thế.
- Nhận lấy vàng và thi thể, đây chính là ý tứ của ta.
Triệu Tiến thản nhiên trả lời một câu.
Nói tới đây, hai bên chẳng có gì để nói thêm. Phó Sở Xuyên dập đầu cáo từ rời khỏi. Lúc sắp rời đi, Triệu Tiến sắp xếp một đội gia đinh, để ý Phó Sở Xuyên trở về chỗ cũ. Cỗ quan tài kia cùng luôn cả thi thể, cũng sắp đặt ngay người mang đi thiêu hủy.
Người bên này vừa đi, Đổng Băng Phong lập tức nói.
- Đại ca, huynh thật sự muốn giảng hoà.
- Người cảm thấy Khổng lão hổ này thật tâm muốn giảng hòa sao?
Triệu Tiến hỏi ngược lại một câu.
- Ông ta chắc chắn là bụng dạ khó lường. Ông ta làm như vậy là vì không có cách nào dùng dồn lực tấn công.
Đổng Băng Phong nghiêm túc nói.
Triệu Tiến cười nói.
- Chúng ta lẽ nào có thể toàn lực đánh sang? Trong tay ông ta dù sao còn có kỵ binh. Chúng ta có mấy người có thể cưỡi ngựa. Ông ta lòng dạ khó lường, lẽ nào chúng ta lại một mực cả tin?
Trần Thăng ở bên cạnh lắc đầu, buồn bã nói:
- Kia là con dâu ông ta, không ngờ nói giết là giết. Người này thật ác độc.
Vẻ mặt mọi người đều là nghiêm nghị. Tuổi này của bọn họ đúng là thời điểm trọng tình, trọng nghĩa, rất khó tưởng tượng ra người một nhà mà lại cũng có thể hạ thủ được.
Xem ra vẻ mặt mọi người có chút lo lắng, Triệu Tiến cười nói.
- Các đệ cho rằng Khổng Cửu Anh ông ta vì sao đến giảng hòa. Là vì ông ta sợ. Chúng ta tập kích Vân Sơn Tự, quân lính giết sạch tăng binh còn sót lại. Ông ta sợ thủ đoạn của bọn ta, cho nên cho người tới hòa giải.
Mọi người lúc này mới trở lại bình thường. Lần cầu hòa này, là vì thủ đoạn của nhà mình khiến người khác phải kinh sợ, nghĩ thông suốt điều này, tâm trạng đều là thoải mái không ít.