Đến lúc này, Thạch Mãn Cường cũng có vẻ chưa bao giờ có, khuôn mặt mang theo nét lúng túng, trịnh trọng nói.
- Đại ca, là đệ hồ đồ, lần sau sẽ không như thế nữa.
Triệu Tiến gật đầu, lại xoay trở lại, hán tử Từ gia Cảnh Sơn đều đã đến bến đò bên kia, đang lục tục lên thuyền.
Những hán tử Từ gia nhìn hẳn là không chịu đói bao giờ, khí sắc từng người đều không tệ, y phục trên người tuy rằng nói đều là vải thô giá cả thông thường nhất hơn nữa còn có miếng vá nhưng đều coi như ngay ngắn, lề lối quy củ cũng không kém, có người ra lệnh, có người nghe theo, đại khái có thể làm được ngay hàng thẳng lối.
Triệu Tiến ở trên ngựa thở dài một hơi, giơ tay chỉ vào con thuyền trên mặt sông nói.
- Từ gia không đơn giản. Không nói tới việc làm của bọn họ từ sau khi lưu dân vào đất này. Chỉ nhìn biểu hiện những tráng đinh bên dưới kia rõ ràng không kém bao nhiêu so với Triệu Tự Doanh chúng ta. Thật sự không tầm thường.
Trần Thăng bên cạnh nói.
- Đoán chừng người có thể phái ra cũng chỉ là những kẻ này thôi. Đa số người còn phải làm việc.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, hắn còn có một số lời chưa có nói ra. Thực lực Từ gia Cảnh Sơn cũng không hề chỉ hiện diện trên người những tráng đinh chiêu mộ lưu dân đó.
Cường hào đại tộc lấy nghề nông làm căn cơ sản nghiệp cũng không đáng sợ, họ muốn làm đoàn luyện, nhất định cần phải rút sức dân tráng trong hộ nông dân. Nhiều thêm một tráng đinh đoàn luyện, thì thiếu đi một nông phu cường tráng. Còn trang bị và hao phí thường ngày của tráng đinh đó cũng cần phải có nhiều công sức nông phu hơn mới có thể cung ứng. Cho nên cường hào đại tộc như thế không cách nào duy trì quá nhiều võ bị có sẵn, sức chiến đấu dũng khí của đội ngũ tạm bợ cũng rất bình thường.
Mà Từ gia không giống như vậy, Từ gia lấy than sắt làm nghiệp, than sắt thu được lợi ích cực lớn cho nghề nông, có thể cung ứng nuôi dưỡng lực lượng sẵn có nhiều hơn hơn nữa còn có nguyên do trọng yếu hơn. Đào than nấu sắt cần phải có tráng niên làm trong việc đào mỏ quặng và nấu sắt. Những tráng niên này cùng nhau lao động tháng ngày lâu dài lẽ dĩ nhiên có quy củ và kỷ luật, chớ đừng chi nói tới Từ gia họ làm sắt rèn sắt, được võ trang cũng rất dễ dàng. Tráng đinh tố chất như thế, lúc cần tới huấn luyện thêm chút ít đã có thể ra trận, hơn nữa sức chiến đất không hề kém cạnh.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng có thể nghĩ được, có căn cơ này chưa chắc sẽ có lực lượng như thế cũng không phải mỗi người đều sẽ suy xét mấu chốt vấn đề giống mình.
Vương Triệu Tĩnh lên tiếng nói.
- Đại ca, Từ gia tuy lớn, nhưng làm việc cũng coi như nể mặt biết chừng mực. Mặc dù có Thị lang trong triều làm chỗ dựa vững chắc, nhưng từ trước giờ chưa từng nghe nhà bọn họ có mánh khóe làm việc ngang ngược càn rỡ gì. Chỉ là yên ổn làm ăn buôn bán than sắt của bọn họ.
Sau khi Triệu Tiến đánh giá xong Từ Châu thần sắc đã trịnh trọng, tất cả đều cho rằng hắn lo lắng Từ gia, Vương Triệu Tĩnh trước tiên lên tiếng khuyên giải mấy câu.
- Ài! Còn có Thị lang, đây quả là...
Thị lang, sự tình này Triệu Tiến từ trước nghe người kể qua, lại không có ấn tượng gì, hôm nay lại nhắc tới, lập tức đánh giá Từ gia này cao thêm một tầng.
Nhưng nói được một nửa, ánh mắt Triệu Tiến trợn trừng, nhìn chằm chằm phía trước, vài người bên cạnh giật nảy mình, còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì.
Triệu Tiến chỉ một người đằng trước nói.
- Đó là cái gì?
Người đang lên thuyền bến đò bên kia, có mấy hán tử Từ gia cầm binh khí phòng bị, người Triệu Tiến chỉ vào là một người đứng ở ngoài rìa gần nhất.
Tất cả có chút không hiểu, Triệu Tiến có vẻ vội vã lại nói.
- Trong tay người kia cầm là cái gì?
Sau khi nói xong câu này, Triệu Tiến thúc bàn đạp vào con ngựa đang ngồi, giật lấy dây cương, ruổi ngựa chạy thẳng về hướng bên đó, bọn huynh đệ đều sửng sốt, sau khi ngơ ngác vội vàng đánh ngựa đuổi theo.
Người Từ gia bến đò bên này nhìn thấy mười mấy con ngựa bên đó chạy tới, lập tức khẩn trương phòng bị. Trên thuyền trên bờ lớn tiếng hét to, người vừa mới rời bờ lần nữa chạy trở lại, không ít người nhảy thẳng từ trên thuyền xuống, lội nước lên bờ.
Chạy đến một nửa, Triệu Tiến mới hiểu ra có chuyện không ổn, ở trên ngựa phất tay hô lớn.
- Ta là Triệu Tiến, tất cả không cần hiểu lầm. Ta không có ác ý. Ta không có ác ý.
Giọng Triệu Tiến không nhỏ, lại ở nơi đó múa may tay không, người Từ gia nghe được tên 'Triệu Tiến' này lại nhìn thấy hắn tay không vẫy loạn, giới bị thì giới bị cũng không có khẩn trương bất cứ lúc nào cũng có thể đánh nhau như lúc đầu.
Cách ven rìa đội ngũ Từ gia còn có mười mấy bước, Triệu Tiến dừng lại, ở trên ngựa mở miệng nói thẳng.
- Vị huynh đệ này vật trong tay cầm là cái gì, có thể lấy ra cho Triệu mỗ xem thử không?
Nói xong câu này, Triệu Tiến quay đầu phất tay, ra hiệu bọn huynh đệ và kỵ binh dừng lại hết, cách quá gần quả thật làm cho người ta lo lắng không an lòng.
Ánh mắt của tất cả đều tập trụng ở trên người Triệu Tiến đang chỉ kia, người nọ còn gầy yếu hơn một chút so với người bình thường, lúc này đang tay chân luống cuống còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Mấy người Từ gia có vẻ là đầu mục đã từ trên thuyền nhảy xuống. Sau khi hỏi rõ đã xảy ra chuyện gì, một người trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi đi đến trước người Triệu Tiến chỉ kia, giơ tay ra hiệu. Nhìn thấy Triệu Tiến gật đầu, vẻ mặt người trung niên này mang theo nét nghi hoặc. Song cầm lấy khí giới trong tay hán tử kia nhằm hướng Triệu Tiến bên này sải bước đi sang.
- Đại ca, cẩn thận chút.
Đổng Băng Phong ở bên phải Triệu Tiến nhỏ giọng nhắc nhở. Triệu Tiến nghe thấy động tĩnh rất nhỏ y đang lắp mũi vũ tiễn lên dây cung mà Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh bên cạnh đều đã mở vỏ đao và vỏ kiếm ra.
Gã trung niên kia rất hiểu chừng mực, cách Triệu Tiến chừng năm bước đã dừng lại không nhúc nhích, nhưng vẫn cầm khí giới, cán đưa về phía trước cung kính nói.
- Tiến gia có phải cần cái này không?
Trần Thăng xoay người xuống ngựa, đi sang đón lấy vũ khí kia, tất cả lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Tuy nhiên mọi người bên phía Triệu Tiến đều rất hồ đồ không hiểu Triệu Tiến muốn làm cái gì. Ai cũng có thể nhìn ra Triệu Tiến rất vội vã, rất kích động chỉ là tất cả nhìn không ra khí giới kia có gì khác biệt.
Đón lấy từ trong tay Trần Thăng, Triệu Tiến xoay qua lật lại bắt đầu tìm tòi, hầu như là chẳng để tâm tới ai.
Lúc này bất kể là Triệu Tự Doanh hay là Từ gia, mỗi người đều không hiểu ra làm sao cả. Hán tử đưa vũ khí sang kia đằng hắng một tiếng nói.
- Tiến gia, nếu như cảm thấy cây súng kíp này ưng ý. Tại hạ làm chủ, tặng cho Tiến gia, mong rằng Tiến gia chớ chê cười ghét bỏ. Nếu như không có việc gì, tại hạ cáo từ trước.
Một khẩu súng kíp rất đỗi bình thường có cái gì đáng hiếm thấy, mọi người bên phía Triệu Tự Doanh cũng ở nơi đó bực dọc.
Nhìn thấy Triệu Tiến không có cử chỉ gì, Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng gần như đồng thời cảm tạ với hán tử trung niên kia. Hán tử kia cũng khách khí đáp lễ, lại nhìn Triệu Tiến một chút gãi đầu xoay người rời khỏi.
- Đây gọi là súng kíp, súng này các nơi từ nơi nào có được?
Triệu Tiến đột nhiên mở miệng hỏi.
Tình cảnh đã có chút cổ quái, song phân lượng của Triệu Tiến cũng đủ ai cũng không dám chậm trễ. Hán tử trung niên kia xoay người lại cung kính trả lời.
- Tiến gia, đây là chính Từ gia chúng tôi tạo ra.
- Tay cầm này thế nào ngắn cỡ này?
Tay cầm khẩu súng Triệu Tiến cầm trong tay còn muốn ngắn hơn chuôi đao trường đao của Trần Thăng, không đến nửa thước cán còn cong.
Hán tử kia há hốc mồm, hạ giọng trả lời nói.
- Đây là chế định, làm ra cho người khác hay làm ra cho quan quân, đều cùng một dạng.
- Nòng súng này sao dài như vậy, cũng được bốn thước trở lên đó nha. Đường kính nhỏ như vậy, cũng chỉ hơn có ba phân. Đây là tại làm sao?
Triệu Tiến ở trên ngựa còn đưa ngón tay thọt vào nòng súng.
Tình cảnh giương cung bạt kiếm vừa rồi đã không thấy nữa, tráng đinh Từ gia vội vàng xuống thuyền lên thuyền cũng không vội, không ít người đã vây xung quanh, không có gì khác đều thấy hiếu kỳ.
Câu hỏi này của Triệu Tiến hán tử trung niên kia cũng có chút khó mà giải thích cho nổi, nhịn không được quay đầu nhìn một vòng. Đến cuối cùng vẫn là Từ gia đào than nấu sắt làm nghiệp chính, tức thì có người đi ra hạ thấp giọng nói mấy câu với gã trung niên kia, y gật đầu mở miệng nói.
- Tiến gia, nòng súng kíp phải dài, hỏa dược phải đủ, đạn chì sắt tròn mới bay nhanh được. Nén thật cứng, đường kính nhỏ sợ bay hơi, hơn nữa đạn chì này không thể quá lớn bằng không bắn không xa.
Triệu Tiến nói thì thào.
- Đường kính phải lớn, viên đạn phải nặng...
Vương Triệu Tĩnh rốt cuộc không nhìn tiếp được nữa, đề cao giọng hô lớn.
- Đại ca.
Triệu Tiến giật mình một cái, cuối cùng từ trong tình cảnh điên điên khùng khùng tỉnh lại.
Binh mã Đại Minh xem trọng nhất hỏa khí, nhưng hỏa khí phẩm chất quá kém. Hạng người vũ dũng chân chính đều dùng đao thương cung tiễn giết địch. Đầu thành Từ Châu có mấy khẩu pháo cũ, đã lâu không được dùng tới, trú quân bên trong thành chỉ có hai loại, thân vệ Chu tham tướng đều cung mã thành thạo, không dùng hỏa khí. Thủ quân cổng thành đều cầm trường mâu dắt bên hông, cũng không trang bị hỏa khí. Về phần quân doanh ngoài thành Triệu Tiến trước nay chưa hề tới qua, còn hương dũng đoàn luyện các nơi, tư binh cường hào, đa số là đao thương kiếm kích, không thấy hỏa khí.
Ngày đó ở Hà Gia Trang thu được hai cây súng hỏa mai, sau khi Triệu Tiến nhìn qua thì không có hứng thú, đó chỉ là hai khúc ống sắt, gọi là nổ súng chỉ giống như châm lửa ở bên trong phóng pháo ra chẳng hề có uy lực và sát thương, ngoại trừ da thịt không gì che đậy đối diện trong vòng mười bước chân mới có thể bị hun khói nám đen hoặc là bị bắn trúng phỏng da, chỉ đến thế thôi.